ên tiếng trước rồi
sẽ dừng lại mấy giây, ánh mắt quét nhìn toàn trường, một khắc kia trên mặt anh
tựa hồ có mị lực tham lam, dường như muốn một tay che trời, độc chiếm thiên hạ,
Hồ Nhất Hạ yên lặng si mê, đang lúc này, đột nhiên một ánh lạnh quét tới.
Không cần nhìn cũng biết ánh lạnh này đến từ đâu,
nhưng Hồ Nhất Hạ cố tình quên dạy dỗ, quả nhiên, men theo ánh lạnh nhìn lại,
gương mặt người họ Chiêm âm trầm đáng sợ.
Thật là đau khổ, Hồ Nhất Hạ cúi đầu âm thầm lau mồ
hôi.
Chỉ là gần tới hồi cuối cửa hội nghị thường kỳ, Hồ
đồng chí hoàn toàn đắc chí, mượn việc đưa văn kiện cọ đến bên cạnh người họ
Chiêm: "Hứa Phương Chu tổng cộng nhìn tôi 7 lần!"
Người họ Chiêm không có lHồ Nhất Hạ cũng không nghĩ
anh sẽ đáp lại cái gì, yên lặng lui về tự vui vẻ.
Hội nghị thường kỳ vừa kết thúc mọi người liền vội tản
ra, trước khi đi Hứa Phương Chu nhìn cô muốn nói lại thôi, "8 lần"
này xem như phá kỷ lục, từ đó Hồ Nhất Hạ càng sùng bái người họ Chiêm như nước
sông chảy dài cuồn cuộn không dứt, cả buổi sáng làm không nghỉ, nhưng vẫn không
khiến nhiệt tình của cô giảm đi, ngược lại, Hồ đồng chí vừa có thời gian liền
dính lấy Chiêm giáo sư, muốn lãnh giáo thêm hai chiêu.
Trưa nay người họ Chiêm có một bữa cơm với bên hợp
tác, nhàn rỗi đi nhà vệ sinh, Hồ Nhất Hạ liền đâm đến bên ngoài nhà vệ sinh nam
ngẩng đầu mong ngóng.
Chỉ chờ nửa phút Hồ Nhất Hạ đã kiềm chế không được,
những nam sĩ nghĩ cô quay lén cô cũng không tiếc, cửa nhà vệ sinh mở ra một khe
hở, liếc thấy người họ Chiêm đang rửa tay, bồn rửa tay chỉ có mình anh, Hồ Nhất
Hạ lập tức xông vào, mềm giọng kêu: "Chiêm đại nhân ~"
Chiêm Diệc Dương cứng đờ. Từ từ ngẩng đầu, xuyên thấu
qua gương nhìn cô.
"Chiêm đại nhân ngài nói tôi kế tiếp nên làm như
thế nào?"
Chiêm Diệc Dương không có lên tiếng, giơ tay lên muốn
rút khăn giấy, Hồ Nhất Hạ lập tức nịnh bợ rút ra hai tờ, cung cung kính kính
đưa lên. Chiêm Diệc Dương rất hài lòng, hai tờ khăn giấy rốt cuộc đổi lấy một
chữ của anh: "Đợi."
Hồ Nhất Hạ đang bận ngẫm nghĩ chữ này của anh, Chiêm
Diệc Dương nhìn lên nhìn xuống cô một vòng: "Bình thường cô hay mặc quần
áo kiểu nào?"
Mặc dù không biết tại sao anh hỏi như thế, nhưng căn
cứ niềm tin tuyệt đối dành cho nhân sĩ, Hồ Nhất Hạ cũng cẩn thận hồi tưởng một
lượt những bộ quần áo mình tích trữ trong tủ: "Hình như là kiểu Âu
Mỹ."
Chiêm Diệc Dương vẫn gật đầu một cái, "Đổi."
Nói xong liền đi ra nhà vệ sinh nam.
Hồ Nhất Hạ dĩ nhiên là đi theo một bước không rời,
vểnh tai nghe anh tiếp tục nói: "Về sau mặc những y phục tôn lên khí chất
của cô, để cho anh ta từ trong ra ngoài phải lau mắt nhìn cô."
"Vậy. . . ." Hồ Nhất Hạ nghe được kiến thức
nửa vời, tiếp tục truy vấn: "Rốt cuộc y phụcnào mới thật thích hợp
tôi?"
Đúng lúc này có một quý phụ ẵm đứa bé đi ra từ một căn
phòng, đứa bé khóc rống không ngừng, quý phụ dịu dàng an ủi, Chiêm Diệc Dương
nhìn về phía hai mẹ con này, Hồ Nhất Hạ vốn cho rằng anh đang ra hiệu nhìn nhìn
quý phụ, một lát sau mới ngộ ra, anh bảo cô nhìn đứa bé.
Đứa bé mặc áo choàng Noel màu đỏ, ở dưới mặc quần
jean, mang giày tuyết, trên đầu còn đội nón ông già Noel, Hồ Nhất Hạ 囧: "Anh đang châm chọc tôi ngây thơ?"
"Lúc Hứa Phương Chu tìm thêm bạn gái, cô đừng hối
hận vì không có nghe lời của tôi."
Anh nhìn cô, mơ hồ thất vọng, thật giống như cô là một
học sinh không linh hoạt, nhìn đến Hồ Nhất Hạ chột dạ. Cô, tựa hồ, giống như,
có lẽ, không nên chất vấn anh. . . .
Năm mới gần đến, phải báo cáo tài chánh tất cả khu Á
Thái đủ khiến cả đám nhân viên và kế toán bận rộn, buổi chiều người họ Chiêm và
tổng giám tài vụ còn có buổi họp, cũng bởi vì buổi trưa hơi nghi ngờ đề nghị
của anh, Hồ đồng chí bị người khác lạnh lùng đối đãi.
Hồ Nhất Hạ vừa oán thầm người khác tính toán chi li
với phụ nữ, vừa nghĩ tới biện pháp lấy lòng, thậm chí tự móc tiền túi chuẩn bị
buổi trưa trà.
Đáng tiếc, sắp hết buổi gặp với tổng giám tài vụ, Hồ
Nhất Hạ đi vào bên trong liếc trộm, bất giác thất vọng. Cô cố ý chọn loại đồ
ngọt lần trước ăn trộm ở nhà trọ của người họ Chiêm, nhưng anh lại không động
vào phần bánh ngọt nhỏ đó chút nào.
Tổng giám tài vụ rời đi, Hồ Nhất Hạ len lén chạy vào
phòng họp mô hình nhỏ: "Phó tổng. . . . Những thứ này. . . ."
"Tôi không thích ăn đồ ngọt" anh xem văn
kiện, "Thu lại chúng."
Hồ Nhất Hạ giận dữ khó nén, thừa dịp anh cúi đầu, nhìn
đỉnh đầu của anh phát âm không ra tiếng: Thôi đi, lừa gạt ai hả? Trong nhà giấu
nhiều đồ ngọt như vậy còn nói không thích ăn đồ ngọt?
Người họ Chiêm đột nhiên ngẩng đầu lên: "Cô nói
cái gì?"
Hồ Nhất Hạ sợ hết hồn, rõ ràng mình không có lên
tiếng, anh làm sao. . . . "Không có gì không có gì!" Vừa nói vừa cầm
bánh ngọt lên quay đầu ra khỏi phòng họp.
Bây giờ đã qua lúc tan việc, Hồ đồng chí suy nghĩ tối
nay phải làm thêm giờ, ôm đồ ngọt trở về địa bàn mình thưởng thức. Vừa ăn còn
vừa nhìn điện thoại di động, Hứa Phương Chu không có liên lạc cô. . . . Cầm nĩa
nhỏ đâm bánh ngọt, cho đến khi pho mát phía trên thê thảm không nỡ nhìn.
Có người gõ cửa, cô mặc