XtGem Forum catalog
Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327493

Bình chọn: 9.5.00/10/749 lượt.

ắc dĩ vừa vô tội khẽ thoáng qua trên gương mặt anh rồi nhanh chóng biến mất, rất khó nhận ra, chỉ trong chớp mắt đã không còn nữa. An Nhược hoài nghi bản thân nhìn nhầm, vội vã cúi đầu.

Cô cũng không biết mình phải cư xử như thế nào, chỉ cảm thấy điều hòa trong phòng hình như hoạt động không được tốt, lúc nóng lúc lạnh. Trong lòng bỗng chốc thấy hơi hối hận khi còn đi học không đăng kí tham gia lớp kịch, bằng không trong tình huống này đã biết phải biểu đạt như thế nào. Vị trí này thực ra không như lần gặp tình cờ cách đây hai tuần, mặc dù hai người ngồi cạnh nhau nhưng ánh mắt không thể chạm nhau, cũng không vướng phải những mối quan hệ phức tạp như thế này.

Giang Hạo Dương hình như vô cùng bình tĩnh, cứ thản nhiên như không, thỉnh thoảng lại quay sang Tề Gia Mẫn ngồi bên cạnh nói cười mấy câu. Thẩm An Nhược cảm thấy cô diễn chưa đạt, mặt trận nhỏ còn có thể ứng phó, nhưng gặp những cuộc đại chiến rắc rồi như thế này lại cảm thấy có chút hỗn loạn.

May mắn sao Tề Gia Mẫn khéo miệng hệt như mẹ cô, cả bữa ăn chỉ nghe thấy cô bé ríu rít nói cười, liến thoáng kể chuyện pha trò, từ chuyện lúc nhỏ đi học cãi nhau với bọn con trai cùng lớp đến chuyện lúc cô bé đi du học ở Pháp gặp những cô gái đẹp trên đường, vì thế không ai chú ý đến An Nhược nữa. Bố mẹ cô bé nghe chuyện cứ liên tục thở dài, đến cả bà Trình Ái Hoa là người lắng nghe chăm chú nhất cũng phải lên tiếng: “Con tiểu yêu này điên quá rồi, không e dè chút nào cả, về sau ai dám lấy con chứ. Học tập chị An Nhược đi, người ta hơn con có mấy tuổi thôi. Làm sao phải trầm tĩnh dịu dàng như chị ấy kia kìa.”

“Chị An Nhược nếu không phải là người có một không hai thì anh Thiếu Thần sao cam tâm tình nguyện chui vào nấm mồ hôn nhân chứ ạ?” Tề Gia Mẫn cười lớn, quay sang Trình Thiếu Thần nháy mắt, “Về chuyện chồng tương lai của con, bố mẹ cứ yên tâm, nếu anh ấy không theo đuổi con, thì con sẽ theo đuổi anh ấy đến cùng.”

Mọi người đều cười, Tề Gia Mẫn lại nói tiếp: “Giang Hạo Dương, cuốn cho em một cái gỏi đi, anh cuốn giỏi hơn em.”

Tề Thiệu Đường cười lớn: “Hạo Dương, cô con gái của chú được nuông chiều thành quen rồi, láu cá và ngang bướng lắm. Cháu phải cẩn thận quan sát, kiên nhẫn uốn nắn nó, cảm thấy không chịu được thì nên buông tay, không cần phải quá áp lực, nếu không về sau hối hận không kịp đâu.”

Trình Ái Hoa lập tức lườm ông: “Cái ông này, làm bố mà lại nói những lời vậy sao? Ông phải nói tốt cho con nó, sao lại có thể lôi hết những điểm xấu của nó ra cho bàn dân thiên hạ biết chứ… Ôi, Thiếu Thần ạ, cháu nhìn xem, An Nhược chẳng chịu ăn uống gì cả, chú ý chăm sóc nó nhiều hơn một chút. An Nhược, có phải thức ăn không hợp khẩu vị của cháu không?”

“Không phải đâu ạ. Thức ăn rất ngon, chỉ là dạo gần đây dạ dày của cháu không được tốt lắm.”

“Ăn không ngon miệng à… ôi. Hả? hay là… cái đó?” Trình Ái Hoa bỗng chốc vui vẻ hắn.

“Không phải đâu ạ…” Thẩm An Nhược thấy mọi người ngồi trong bàn đều đang hướng về mình, tự dưng cảm thấy vô cùng lúng túng, đành mỉm cười với mọi người, gắp một miếng lớn đồ ăn bỏ vào miệng.

Lại nghe thấy Tề Gia Mẫn ngồi đối diện nói: “À, Giang Hạo Dương, em vừa mới nhớ ra, chị An Nhược là bạn đồng môn với anh, hồi đi học anh đã gặp chị ấy bao giờ chưa?”

An Nhược gắp một miếng nhét vào miệng, lại không để ý trong đó có một miếng ớt, chỉ cảm thấy như vừa bỏ một cục than nóng vào cổ họng, vội vã che miệng quay người đi để ho. Trình Thiếu Thần vừa vỗ nhẹ vào lưng cô, vừa múc cho cô một ít canh, uống được vài ngụm, nghe anh dịu dàng nói: “Em muốn ăn gì, đẻ anh gắp cho.” Giọng nói rất nhẹ nhàng, nhưng cũng vừa đủ để cả bàn đều nghe thấy.

Từ trước đến giờ anh chưa bao giờ làm bộ làm tịch săn sóc cô như thế này. An Nhược cảm thấy đầu mình như phình ra, chỉ nghe thấy Tề Gia Mẫn cười lớn: “Ôi, anh hai, anh Thiếu Thần, háo ra anh cũng là tôi tớ cho vợ. Anh mà cũng có ngày hôm nay sao? Nhưng làm sao chị An Nhược thích ăn gì anh cũng không biết vậy? Anh làm chồng như thế là chưa hoàn thành trách nhiệm rồi.”

Cả bàn đều nhìn hai người bọn họ, Thẩm An Nhược bên ngoài vẫn tươi cười, trong lòng vừa xấu hổ vừa lúng túng vất vả chống đỡ, cúi đầu xuống đã thấy thức ăn trong bát mình được Trình Thiếu Thần gắp cao như một ngọn núi.

Rượu thực tình đã uống không ít, Trình Thiếu Thần và Giang Hạo Dương đều mượn cớ phải lái xe nên chỉ uống một chút, Tề Gia Mẫn cảm thấy hai người đàn ông này thật đáng chán, một mực đòi Thẩm An Nhược cùng cô uống rượu Cognac mang từ Pháp về, vậy mà cũng uống đến cạn. Nhìn vẻ mặt đáng yêu của cô bé, cô rất khó từ chối, huống hồ rượu lại là thứ giúp che giấu cảm xúc rất tốt, còn tiếp thêm dưỡng khí cho người uống.

Bữa ăn cuối cùng cũng xong, Tề Thiệu Đường quay trở về phòng đọc sách nghe điện thoại, Trình Ái Hoa ở lại phòng bếp lo dọn dẹp, An Nhược cũng muốn ở lại nhưng bị bà đẩy đi: “Đi đi, đi ăn hoa quả đi.”

Trong phòng khách giờ chỉ còn bốn người bọn họ. An Nhược ngồi cạnh Trình Thiếu Thần, hai người kia ngồi ở một ghế sofa khác. Trên tivi đang chiếu tiểu phẩm, đều là những tiết mục đã cũ, chỉ có Tề Gia Mẫn cười ngặt