tốt rồi."
Trần Viện Trưởng còn muốn khuyên Tôn đại phu, trầm giọng nói, "Cái này sau này hãy nói, hiện tại thiết yếu vấn đề là khống chế được tắc động mạch."
"Mọi người phải chuẩn bị tâm lý." Đây là lời nói của bác sĩ trước khi làm trị liệu, chỉ là bọn hắn không nghĩ tới, nếu nói chuẩn bị lại là một lòng treo ngược đuổi theo từng ngày dọa người.
Trị liệu ngày thứ ba, Chung Soái ra máu, lần nữa bị đưa vào ICU, ngày thứ tư, bệnh viện trực tiếp đưa thư thông báo bệnh tình nguy kịch, Lãnh Vận Hồng cùng Chung lão phu nhân không chịu nổi đả kích như vậy, song song bị bệnh vào ở bệnh viện, Chung Mộ Viễn hai đầu lo lắng, trong một đêm tóc bạc.
Trái lại, Tiếu Tử Hàm vẫn là kiên cường nhất, tỉnh táo nhất . Cô không có rơi lệ, liền trắng đêm canh giữ ở bên ngoài ICU. Bác sĩ y tá thay nhau khuyên cô đi về nghỉ, cô chỉ là lắc đầu một cái, cách phòng hộ thủy tinh thật dầy, nhỏ giọng, "Anh ấy đang đánh trận đánh ác liệt, tôi muốn cùng với anh ấy. Cho dù anh ấy thua, tôi cũng muốn cho anh ấy biết, tôi vẫn luôn ở bên cạnh anh ấy."
Y tá trẻ tuổi bởi vì câu này hồng vành mắt, thừa dịp đi vào làm theo dõi khích lệ Chung Soái trạng thái nửa hôn mê, "Anh phải nhanh lên tốt, vợ anh một mực bên ngoài chờ anh."
Đi vào lần thứ hai thì cô đang làm ghi chép theo dõi, chợt nghe Chung Soái chiếp ừ cái gì, y tá vội vàng đem lỗ tai tiến tới, cẩn thận nghe rõ lời của hắn nói, "Nói cô ấy... Không cần... Khóc."
Khi y tá khóc chuyển cáo hết những lời này thì Tiếu Tử Hàm nằm ở trên cửa thủy tinh, nhìn điện nghi vững vàng cười cười, "Ngu ngốc, em mới không khóc!"
Cảm tạ trời xanh, tổ điều trị toàn lực cứu trị, buổi tối ngày thứ tư, tình trạng ra máu được khống chế, tắc động mạch cũng bị kiềm chế hữu hiệu. Bọn họ lại từ trong quỷ môn quan kéo hắn trở lại.
Nhưng sau sự kiện ra máu, Tiếu Tử Hàm bén nhạy cảm thấy Chung Soái biến hóa, mặc dù hắn sẽ đúng hạn uống thuốc, nhưng cũng không đối với chữa khỏi ôm bất cứ hy vọng nào, cũng không nguyện ý làm vật lí trị liệu, mà để cho Tiếu Tử Hàm lo lắng là hắn đang đẩy cô ra.
"Cha, cha mởi hộ lý giúp con!"
Tiếu Tử Hàm tay đang múc canh hơi chậm lại. Từ sau khi hắn gặp chuyện không may tới nay, cô liền gánh vác lên trách nhiệm chăm sóc hắn, ngay cả dọn dẹp phân hay nước tiểu cũng chưa từng mượn tay người khác. Cô biết hắn kiêu ngạo là không muốn đem vẻ yếu ớt không chịu được như thế cùng cho một người ngoài xem, cho nên, cô cự tuyệt mời hộ lý tới chăm sóc hắn.
Chung Mộ Viễn nhìn mặt lạnh của con trai, thử thuyết phục hắn, "Tiểu Hàm chăm sóc con không phải là rất tốt sao, hay là con sợ tiểu Hàm mệt mỏi, hay để dì Mai cùng mẹ con tới thay con bé?"
"Tùy tiện, mặt khác, buổi tối con không cần bồi hộ, dù sao cũng có y tá."
"Này?" Chung Mộ Viễn làm khó nhìn con dâu. Ban đầu để cho tiện Tiếu Tử Hàm bồi hộ, bọn họ còn đặc biệt định chế giường bệnh lớn, Chung Soái vì thế vui vẻ đến muốn chết, làm sao nói thay đổi liền thay đổi ngay?
Tiếu Tử Hàm lặng yên không lên tiếng bưng cháo gà ngồi ở bên giường, dùng thìa múc một muỗng canh, dịu dàng nói, "Tới nếm thử một chút nhìn, dì Mai nấu thật lâu ." Bộ dáng thong dong cùng giọng nói bình tĩnh như vậy, tựa như mới vừa thảo luận xong toàn bộ không liên quan tới mình .
"Anh không muốn Uống....uố...ng!" Chung Soái lạnh lùng nói.
"Uống một chút thôi cũng được, đây là dược thiện, hoạt huyết thông ngăn ." Cô chưa từ bỏ ý định mà đem cái muỗng đưa về phía bên mồm của hắn.
"Anh nói không uống!" Chung Soái gầm lên giận dữ, bàn tay thô bạo vươn ra, một chén canh nóng cứ như vậy vội vàng không kịp chuẩn bị dội ở trên người của cô.
"Chung Soái! Con là đang làm gì thế" một bên Chung Mộ Viễn tức giận quát lớn con trai, cũng kéo con dâu ra, ân cần hỏi, "Có bị bỏng không con?"
"Con đã nói không uống, là cô ấy nhất định cho con!" Chung Soái quay mặt nói ra lời đáng đánh đòn, chỉ có dưới chăn gắt gao nắm chặt quả đấm mới để lộ ra hắn tiếc nuối không thôi.
"Không có chuyện gì, con đi tắm một cái." Tiếu Tử Hàm nhìn chằm chằm vào gò má hắn lắc đầu một cái. Canh không tính là đặc biệt nóng, nhiều nhất là có hơi hồng.
Nhìn bóng lưng cô biến mất, Chung Mộ Viễn ngăn chận tức giận ở đáy lòng, thấp giọng dạy dỗ, "Con ngã bệnh tới nay, Tiểu Hàm một tấc cũng không rời chăm sóc con, người khác nhìn cũng cảm động, làm sao concó thể đối với con bé như vậy?"
Chung Soái ngẩng đầu lên, gắt gao nhìn chằm chằm trần nhà phòng bệnh, một hồi lâu mới ách thanh âm chậm rãi nói, "Cha, chính là cô ấy quá tốt, con mới không muốn liên lụy cô ấy!"
Ban đầu gặp chuyện không may, hắn tựa như bắt được bè gỗ cứu sống, ích kỷ lôi kéo cô, hưởng thụ chăm sóc của cô, để cho cô cùng với hắn, dù là biết mình không thể nào đứng lên, dù là biết sẽ làm cô nửa đời sau cùng người bị liệt làm bạn, nhưng hắn lại lạc quan mà nghĩ, hắn có lẽ không có chân, nhưng hắn còn có tay, còn có thể giúp cô làm rất nhiều chuyện, có thể cùng cô vui vẻ sống được, đặc biệt là khi phát hiện mình có phản ứng sinh lý bình thường thì hắn thậm chí nghĩ tới m