XtGem Forum catalog
Kẹo Đã Mở Không Thể Trả Lại

Kẹo Đã Mở Không Thể Trả Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324275

Bình chọn: 7.00/10/427 lượt.

y vẫn không buông cô ra.

“Buông ra!” Mạnh Nhược Kiều giãy giụa, giơ chân lên định đá ông ta, thấy cô định đá người, ông chủ Vương giật mình, sợ đến mức vội vàng buông ra.

Không ngờ khi ông chủ Vương buông tay, cô nhất thời không dừng được bước chân, chân phải trẹo đi.

“A!” Cô kêu lên, mắt cá chân đau đớn khiến cô cau mày, thân thể vặn vẹo, đột nhiên ngã xuống hồ bơi.

Tiếng nước chảy khiến mọi người chú ý tới hồ bơi.

“Ưmh...” Mạnh Nhược Kiều muốn bơi lên bờ, nhưng mắt cá chân lại vô cùng đau, “Đáng chết! Ưmh...” Sặc nước, cô khổ sở giãy giụa.

“Rơi xuống nước! Có người rơi xuống nước...” Có người kêu lên.

Đột nhiên có bóng người nhanh chóng nhảy vào hồ bơi, đưa tay bắt được Mạnh Nhược Kiều.

“Khụ khụ...” Mạnh Nhược Kiều khổ sở ôm lấy người đó, được ôm bơi lên bờ. Cô dùng sức hô hấp.

“Thế nào? Có sao không?” Cả người Phạm Sĩ Hách ướt sũng, khẩn trương nhìn cô, thấy cô vẫn sặc nước, dứt khoát ôm lấy cô, bước nhanh vào trong nhà, mượn chủ nhân một gian phòng, bước nhanh đưa cô vào phòng.

Anh đặt cô lên giường, bàn tay sờ lên má cô, trút đi vẻ nghiêm trang hằng ngày, bây giờ thì anh rất hốt hoảng.

“Có khỏe không? Nơi nào không thoải mái?” Anh khẩn trương hỏi, thấy cô không nói lời nào, dứt khoát để tự mình kiểm tra. “Có bị thương không? Hửm?”

Mạnh Nhược Kiều kinh ngạc nhìn anh, thấy cả người anh ướt đẫm, trên mặt còn rất lo lắng, cô có cảm giác không nói nên lời.

Anh cứu cô như thế nào vậy...

“A!” Anh đột nhiên chạm vào mắt cá chân của cô, khiến cô đau kêu lên.

“Sưng lên rồi.” Phạm Sĩ Hách cau mày, đưa tay cởi xuống tất chân của cô.

“Anh làm cái gì vậy?” Cô khẩn trương đưa tay ngăn cản.

“Đừng động vào!” Anh tức giận hét lên.

Lần đầu tiên anh lớn tiếng với cô, Mạnh Nhược Kiều không khỏi sợ hết hồn, nhất thời quên phản kháng.

Tất chân bị anh thô lỗ xé đi, nâng lên đùi phải của cô, thấy mắt cá chân sưng lên, bàn tay dịu dàng giữ lấy ngón chân cái của cô vân vê.

“Sẽ có một chút đau, cố gắng nhịn.” Sắc mặt của anh rất khó coi, chân mày nhíu đi, âm thanh cũng rất lạnh, nhưng bàn tay lại vô cùng dịu dàng.

Mạnh Nhược Kiều cắn môi nhịn đau, tròng mắt không nhịn được, nhìn về anh, cô biết là anh đang tức giận, nhưng không phải là giận cô, hơn nữa… anh đang khẩn trương vì cô.

Cô nhớ các cử chỉ của anh lúc nãy, khác hẳn bộ dạng thường ngày, hiếm khi thấy anh hốt hoảng như thế này, trong lòng cô hiện lên cảm giác khác thường.

Người anh vẫn ướt, tóc vẫn còn rãnh nhỏ nước, không còn bộ dạng ưu nhã cao quý hằng ngày, nhìn anh bây giờ thật nhếch nhác, nhưng với cô, bất cứ lúc nào nhìn anh cũng rất tuyệt.

Ngực tự nhiên dao động, giống như đã sớm tồn tại, nhưng vào lúc nãy lại đột nhiên bộc phát, khiến cô sợ hãi, có chút bối rối, không biết nên làm sao.

“Vẫn còn rất đau...” Anh đột nhiên ngẩng đầu, thấy vẻ mặt của cô, chưa nói xong thì nhất thời dừng lại, tròng mắt đen trở nên sâu dần.

“Tại sao lại nhìn tôi như vậy?”

“Cô có biết rằng vẻ mặt của cô bây giờ khiến cho mọi đàn ông có thể vì cô làm bất cứ chuyện gì.”

“Cái gì?” Cô không hiểu lời của anh, vẫn nhìn thẳng vào anh.

Từ tròng mắt của anh thấy bóng của cô, đột nhiên cô cảm thấy mình khác lạ.

Một… người phụ nữ giống mình, một… bản thân đang động tình.

“Em không nên nhìn tôi như vậy.” Âm thành của anh khàn đi, khuôn mặt gần sát cô.

Không…

Cô nên né tránh, nên đẩy anh ra, nhưng cô không thể động đậy, mặc anh đặt môi lên… Môi của anh rất mềm, trong miệng có mùi rượu nhàn nhạt, đầu lưỡi cậy ra khiến cô khẽ run, giống như mở ra trái tim rung động của cô vậy.

Bàn tay ấm áp trượt vào trong váy, đầu ngón tay ấm áp trượt vào trong váy, đầu ngón tay mơn trớn da thịt trơn mềm, gần đến hoa tâm ngọt ngào kia.

“Không…” Cô khẩn trương bắt lại tay anh, né tránh môi anh, trong lòng hỗn độn không biết nên làm gì. “Không nên, sẽ có người đi vào...”

Không phải, lời này quá mập mờ, giống như ám chỉ gì vậy.

Mạnh Nhược Kiều khẩn trương hơn, vội vàng chuyển lời nói: “Ý tôi là… Ưhm!”

Không để cô nói hết lời, anh cứng rắn hôn cái miệng nhỏ nhắn kia, mút lấy cánh môi thơm mềm, anh thì thầm, âm thanh khàn khàn mê người.

“Hư, đừng nói gì cả.” Anh hiện tại chỉ muốn hôn cô, dùng sức ôm cô.

Ai bảo cô dùng ánh mắt này nhìn anh cơ chứ, ánh mắt thật lây động lòng người, khiến anh muốn đoạt lấy cô, muốn biến cô thành của mình.

Anh biết cô lúc này không thể kháng cự anh, hiện tại chỉ muốn có được cô!

Nói anh hèn hạ cũng được, ai bảo cô trước mắt anh biểu hiện yếu ớt như vậy, là tại cô dụ dỗ anh.

“Nhưng...” Cô còn muốn kháng cự, hết sức muốn rời khỏi nụ hôn của anh, nhưng tay anh lại giữ gáy cô, tăng thêm sức lực lưỡi.

Đầu lưỡi câu mút lấy cô, từng miếng từng miếng dây dưa mút lấy, nụ hôn rất mê người, gặm đi cánh môi mềm mại, Phạm Sĩ Hách khàn giọng mở miệng.

“Là tại em, ai bảo em hấp dẫn tôi chứ?” Anh ác liệt đem tội lỗi lên đầu cô.

“Em nào có?” Bàn tay anh bỏ qua tay của cô, đầu ngón tay chạm vào hoa tâm, anh liền nhếch mày. “Em hôm nay mặc quần chữ T.”

Làn váy cao xẻ tà, thật hợp với quần chữ T,hôm nay cô mặc thế này như kiểu chọc giận anh, dù núp ở góc thế nào, vẫ