người
phụ nữ mặc quần áo đen với mái tóc búi cao lên trên để lộ khuôn mặt quí phái,
xinh đẹp, đó chính là bà Hoàng. Ngồi đối diện với bà ta là Hoàng Hiểu Dy, vẫn
mái tóc vàng lượn sóng buông xõa, lúc này cô ta đích thực là bản sao của bà
Hoàng, hai người giống nhau y hệt. Còn ngồi cạnh cô ta, một người đàn ông trung
niên, tóc đã điểm sợi bạc, ăn mặc rất giản dị nhưng toát lên quyền lực vô cùng
lớn, nếu cô đoán không nhầm thì đó chính là ông Hoàng, bố của Hoàng Hiểu Vương.
Cô đứng ngây người ngắm nhìn hào quang phát ra từ ba người họ, giới thượng lưu
có khác. Bỗng giọng của Hiểu Vương cất lên:
- Sao chưa lại ăn cơm đi, đứng đó làm chi.
Xong, cậu ta kéo người
Dương Lạp lại gần bàn ăn, cúi gập người:
- Con chào mọi người, mọi người dùng bữa vui vẻ.
Sao hắn lại lễ phép thế
nhỉ?
- Ai đang đứng cạnh con? – Giọng nói nghiêm trang cất
lên, nhưng người đàn ông vẫn không ngẩng mặt.
- Là Dương Lạp Lạp, bạn của con.
Sau đó hắn kéo cô ngồi
xuống. Có gì đó không ổn? Dương Lạp thấy chiếc váy đúng là có gì đó đang rộng
ra dưới chân, cô nghe tiếng chỉ đang co giãn, và dần dần kéo lên tận hông, nó
bị rách ư? Sao lại dễ dàng đứt như thế? Thấy khuôn mặt nhăn nhó của cô, Hoàng
Hiểu Vương dường như nhận ra sự cố, bèn đứng bật dậy.
- Ngồi xuống! – Người đàn ông kia lại cất giọng.
Trống ngực Dương Lạp bắt
đầu đập thình thịch, làm sao bây giờ, nó sẽ toạc ra mất. Cô ngồi im không dám
động đậy, chỉ sợ nó sẽ làm cho đường chỉ đứt hết ra. Cô toát mồ hôi nhìn Hoàng
Hiểu Dy, cô ta đang nhếch mép cười chế nhạo cô, thì ra trò đùa quái ác này là
của cô ta.
Lúc này, người đàn ông
mới ngước lên nhìn, sững sờ khi thấy mặt Dương Lạp, ông ta ngây ra một lúc rồi
nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười hỏi cô:
- Cháu có vấn đề gì sao?
Dương Lạp vẫn ngồi im, cô
giơ tay lên ôm lấy ức ở ngực, khắp người run run. Lời nói của ông ta dường như
có ẩn chứa sức mạnh của một con mãnh hổ thực sự. Cô cúi gằm xuống không dám
nhìn mọi người xung quanh nữa. Nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Dương Lạp, Hiểu
Vương không kìm chế được nữa mà đứng dậy lần nữa:
- Bố, cô ấy cần vào trong!
- Im miệng và ngồi xuống!
Tiếng quát của ông ta làm
tất cả mọi người giật mình, Dương Lạp cũng không ngoại lệ. Từ đầu đến giờ bà
Hoàng chưa hề lên tiếng, bỗng chợt lại nói:
- Chiếc váy đó là của ai?
Vừa nghe chiếc váy, mặt
Hoàng Hiểu Dy đã tái mét, mím chặt môi lo lắng. Lập tức khi đó, ông Hoàng đứng
bật dậy, tát cho cô ta một cái đánh bốp. Cái tát mạnh đến nỗi hằn nguyên cả bàn
tay của ông ta trên khuôn mặt trắng ngần đó. Dương Lạp và Hoàng Hiểu Vương trố
mắt nhìn, riêng bà Hoàng vẫn cắm cúi dùng cơm. Thật đáng sợ, Hoàng Hiểu Dy đơ
ra một lúc, rồi lấy tay ôm má, ngước nhìn cha:
- Bố...tại sao?- Giọng của cô run run, có xem lẫn sự
uất ức tột độ.
- Tại sao à? Mày vẫn không bỏ được cái thói hại người
như thế à? Mày muốn làm tao xấu hổ đến khi nào đây Hiểu Dy?
Hiểu Dy tức giận, cầm cốc
nước bên cạnh chạy lại đổ lên người Dương Lạp trước con mắt vẫn chưa hết ngạc
nhiên của mọi người. Những dòng nước lạnh chạy xuống mái tóc mỏng manh của cô,
lăn xuống cả hai bên má rồi nhỏ xuống cằm, trông cô thật tội nghiệp. Hiểu Vương
đứng dậy dùng khăn giấy lau cho cô, rồi giữ chặt tay chị:
- Chị làm cái gì thế hả?
- Làm cái gì à? Con nhỏ này là cái gì mà lại được ở
nhà mình, lại còn được em quan tâm như thế hả?
Tiếng đập bàn lớn, ông
Hoàng gằn giọng:
- Người đâu, giam Tiểu Dy vào biệt phòng cho ta.
Biệt phòng, là nơi tăm
tối nhất của dòng họ, chuyên dùng để kiểm điểm những người phạm lỗi. Lần này
Hoàng Hiểu Dy chết chắc rồi. Bà Hoàng thấy sự việc quá lố, bèn giữ người chồng,
giọng van nài:
- Mình, có quá đáng lắm không? Đâu đến mức đó.
Ông ta hất tay bà ra, vẫn
kiên quyết:
- Bà có biết tôi nhịn nó đủ lắm rồi không? Nó là loại
người gì hả? Không làm nên cái trò trống gì lại còn thích hãm hại người khác.
Bà biết vừa rồi nó đã gây chuyện gì không?
Bỗng chợt Hoàng Hiểu Dy
tái tím mặt, run run ngã quỵ xuống nền nhà, khiến Hiểu Vương phải đỡ dậy, ông
Hoàng vẫn gằn giọng:
- Vừa rồi nó năn nỉ tôi cho lái xe thử, và kết cục đã
đâm vào một người đi đường bên dốc, đó là một cô gái trẻ. Đã thế nó còn dám bảo
tôi mặc kệ, lái xe tiếp để nhanh chóng gặp Tiểu Vương. Khốn nạn, tôi phải cho
người đưa cô ấy đi cấp cứu, trong khi nó vẫn nhởn nhơ không mảy may hối hận gì.
Bà nghĩ sao hả, mà còn bênh vực cho nó.
“ Một cô gái trẻ đang trên đường lên đây ư? Ai? Không
lẽ...” Dương Lạp chợt nghĩ trong đầu, lúc đó bỗng có điện thoại reo, ông Hoàng
bấm máy nghe, sau một hồi mặt ông ta nhăn lại, sợ hãi:
- Sao...cấp cứu ư? Được, tôi đến ngay...
Xong, ông ta hốt hoảng
mặc quần áo, nói với mọi người:
- Cô gái vừa rồi đang nguy kịch, bây giờ tôi cần đến
đó ngay, còn nữa, giam Hiểu Dy vào cho tôi.
Hoàng Hiểu Dy hốt hoảng,
bám chặt vào chân ông ta:
- Cha...cha, con xin lỗi, cha cho con đi cùng với!...
Mọi thứ trôi qua thật mờ
nhạt, tim Dương Lạp đập thình thịch, trong lòng cô rối bời, bồn chồn, cô có cảm
giác gì đó không ổn. Vội vã hỏi ông Hoàng: