ông muốn bước ra khỏi đó chút nào vì trời đã
bắt đầu se se lạnh. Thời tiết ở Nhị Hà thật là khó chịu. Hôm nay đúng chủ nhật,
căn nhà của Hoàng Hiểu Vương vô cùng rộng lớn, cô nghĩ mình chưa khám phá hết
nó nữa. Nhẹ nhàng đặt chân xuống nền, hương vị của ngày hôm qua vẫn còn đâu
đây. Tiếng gõ cửa và chị người làm bước vào với chậu nước rửa chân và trên tay
cầm một hộp gì đó được gói gém rất cẩn thận.
- Cô Dương, cô đã dậy ạ?
- Vâng.
- Cô ngồi lên giường và ngâm chút nước nóng này đi,
trời đã chuyển mùa rồi, lạnh lắm.
Dương Lạp nghe lời, cô
ngồi lên giường, thò chân xuống chậu nước rải cánh hoa hồng.
- Á! – Dương Lạp hét lên đau đớn.
Chậu nước này nóng quá,
hình như là nước sôi, chắc cô đã bỏng chân rồi, chỗ bị nhúng vào nước bắt đầu
đỏ lên, đau rát. Cô người làm hốt hoảng:
- Xin lỗi cô, tôi quên chưa cho thêm nước lạnh vào!
Lạ thật, sao chị người
làm lần này có vẻ vụng về quá vậy. Vừa dứt suy nghĩ trong đầu thì Hoàng Hiểu
Vương đá cửa xông vào:
- Có chuyện gì thế hả?
Vừa thấy chân Dương Lạp
bị bỏng, hắn ta lại càng cuống lên, chạy đến bên cô quát lên:
- Ai làm cô thế này hả?
Bất chợt cậu quay về phía
chị người làm:
- Cô làm ăn…! – Bỗng cậu sững người, đơ tại chỗ, miệng
há hốc.
Chị người làm bỗng cười
lớn, bỏ chiếc mũ ra, mái tóc vàng lượn sóng tung bay trong gió. Chị ta quả thực
rất xinh đẹp, đôi mắt sắc sảo, đôi môi khẽ nhếch lên cười, ánh mắt nhìn chằm
chằm hai con người kia.
- Vương à! Em đang làm gì thế hả?
Hoàng Hiểu Vương vẫn đơ
tại chỗ, mãi lúc sau hắn mới bừng tỉnh, miệng lắp bắp:
- Chị…….!
“ Chị ư? Hắn có chị ư? Trời ơi!”- Dương Lạp nghĩ trong
đầu.
- Không ngờ bây giờ em trở lên như vậy đấy? Vì một đứa
con gái mà hốt hoảng vậy sao? – Giọng chị ta cay nghiệt.
Nhanh chóng lấy lại được
bình tĩnh, Hiểu Vương nhìn chị đăm đăm:
- Chị! Sao chị lại làm như thế? Chị cố tình lấy nước
nóng ư? Với lại bộ quần áo kia là sao?
- Ha ha…! Em biết tính chị thích gây ngạc nhiên mà!
- Chị…quá đáng rồi đấy! – Nói rồi hắn quay lại nhìn
Dương Lạp đang nhăn nhó đau đớn, rồi vội chạy đi lấy đồ y tế.
Trong phòng chỉ còn lại
Dương Lạp và cô gái lạ. Không hiểu sao cô lại thấy sợ hãi, cô ta ngồi xuống
ghế, hai chân vắt chữ ngũ, vênh mặt nhìn cô:
- Chào em, chị là Hoàng Hiểu Dy. Chị mới từ Mĩ về đêm
qua. Em là ai?
- Em là Dương Lạp Lạp. Bạn học của Hoàng Hiểu Vương.
- Ồ! Tưởng bạn gái chứ! – Cô ta lấy tay vuốt vuốt lọn
tóc vàng óng của mình.
- Dạ không.
- Sao em lại ở đây?
- Mẹ à không, bác Hoàng bảo em đến đây ở! – Dương Lạp
kiên quyết nhìn cô ta.
- Mẹ chị á? – Hoàng Hiểu Dy tỏ vẻ ngạc nhiên.
Bỗng cô ta thay đổi thái
độ, tiến lại gần, nhấc cằm cô lên, giọng thủ thỉ:
- Nếu cô đụng vào em trai tôi…cô sẽ chết với tôi!
Ánh mắt sắc lẹm như vầng
trăng khuyết xoáy thẳng vào tim cô. Một giọng điệu rõ khinh thường người khác.
Dương Lạp thấy sởn tóc gáy. “ Em trai, mà khiến cho cô ta có thái độ như vậy
ư?” – Dương Lạp thầm nghĩ trong đầu. Đúng lúc đó thì Hiểu Vương bước vào, vội
đến bên Dương Lạp, quát lớn:
- Có sao không vậy hả? Đồ hậu đậu này.
Nói rồi hắn nhấc chân cô
lên, lấy thuốc thoa và băng nó lại, động tác vô cùng nhanh và gọn nhẹ. Lúc này,
cô nhìn lên và thấy Hoàng Hiểu Dy đang khoanh tay đứng lườm cô, vô cùng căm
phẫn. Thật khó hiểu...
Bỗng cô ta cười toe toét,
đưa một chiếc hộp và lôi ra bộ váy màu xanh nhạt lóng lanh rất đẹp:
- Tiểu Lạp à! Trưa nay cả nhà chị sẽ cùng dùng cơm, em
hãy mặc chiếc váy này và cùng ăn nhé!
- Cảm ơn chị! – Dương Lạp gật đầu gượng cười.
Còn Hoàng Hiểu Vương thì
không nói năng gì, đi ra khỏi phòng. Trưa đến thật nhanh, người làm nhà họ Hoàng
chạy đi chạy lại tấp nập, đây là lần đầu tiên cô thấy căn nhà lạnh lẽo trở nên
rộn ràng như vậy. Ngước ra ngoài cửa sổ, bầu trời xanh hiền hòa, một ngày đẹp
trời cho những dự định tốt đẹp đây. Ngước nhìn đồng hồ đã điểm 11 giờ 30, mà 12
giờ thì bắt đầu dùng bữa rồi. Cô phải chuẩn bị thật nhanh chóng mới được. Chiếc
váy xanh bằng vải tơ tằm nhẹ nhàng đính những viên trân châu lóng lánh, quai áo
được làm điệu bằng cách tua ra trông rất sang trọng và quí phái, cô cũng có lúc
được mặc những chiếc váy như thế này sao? Nói thực ra, từ chiếc đến giờ cô
chẳng có bộ quần áo nào ra hồn cả.
“ Cốc, cốc...” – Có tiếng gõ rồi cửa bật mở. Hoàng
Hiểu Vương bước vào với bộ com lê màu trắng rất thanh nhã, mái tóc được nhuộm
lại thành màu đen từ bao giờ và trông thật dịu dàng, khuôn mặt toát lên vẻ
thông minh, lanh lợi. Cậu ta đích thực là quí tử của một gia đình giàu bậc nhất
thành phố.
- Xong chưa con nhỏ ngốc này!
" Đúng là vẻ bề
ngoài khác hẳn bên trong, hắn vẫn cư xử thô lỗ như thế". Dương Lạp quay
lại, bước về phía cửa, không thèm để ý hắn. Bỗng hắn vòng ra sau cô, thì thầm
vào tai: “ Hãy thận trọng lời nói và cử chỉ!” Nó giống như một lời đe dọa nhưng
thực chất lại là một lời nhắc nhở đúng nghĩa. Hắn nói vậy là có ý gì? Xong, cô
bước vội xuống hành lang, một chiếc bàn lớn với la liệt thức ăn hiện ra, toàn
những món sơn hào hải vị cả. Cô lóa cả mặt, trên bàn đã có ba người ngồi,
