thích chơi cùng với nó.” Lục Cảnh Diệu kéo tay Tần Dư Kiều nắm ở nơi nóng rực của mình: “ Kiều Kiều, em sờ đi, sờ nó rồi em sẽ nhớ ra.”
Nhiệt độ trên khuôn mặt Tần Dư Kiều tăng vọt, nghiến răng nghiến lợi, cô nói: “ Lục Cảnh Diệu, anh đi chết đi.”
“ Anh chết rồi thì ai làm cùng em, ai yêu em.” Lục Cảnh Diệu đè cô xuống, cố ý ở dưới hạ thân của cô khuấy đảo, khiến cho Tần Dư Kiều khó chịu vặn vẹo thắt lưng.
Hai tròng mắt của Lục Cảnh Diệu sáng quắc, ngóng nhìn gò mà đỏ ứng của Tần Dư Kiều, tìm đúng vị trí sau đó dồn sức đi thẳng vào đến tận sâu trong cơ thể cô, va chạm mạnh mẽ ở nơi ấm áp ấy.
“ A.” Tần Dư Kiều chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, đầu tiên là đau đến cô bật khóc, sau đó là cảm giác được vỗ về, nháy mắt đã kết hợp một chỗ xộc thẳng lên đại não khiến cho cả người cô mềm nhũn, trong đầu bỗng có tiếng nói, giống như giọng của người con gái: “ Anh Lục, anh có thể nhanh hơn nữa được không?.”
Quá xấu hổ!
Lục Cảnh Diệu cuối cùng cũng hòa hợp thành một thể với Tần Dư Kiều.
Trong giờ phút này, Tần Dư Kiều cảm giác hai người ở bên nhau rất quen thuộc, quen thuộc tới mức khiến Tần Dư Kiều đột phá vòng tuyến của tâm lý.
Lục Cảnh Diệu bỗng dừng động tác, Tần Dư Kiều cảm thấy rất khó chịu, nhưng dứt khoát không chịu động thắt lưng, nghĩ một lúc, nhìn vào người đàn ông đối diện: “ Anh có muốn động hay không đây!.”
Lục Cảnh Diệu nhìn Tần Dư Kiều, hung hăng đâm mạnh một cái, Tần Dư Kiều yêu kiều hừ ra một tiếng, sau đó anh nâng tay sờ vành tai của cô, cười cười nói: “ Kiều Kiều, đừng vội.” Nói xong, hai tay từ phía sau kéo Tần Dư Kiều ngồi dậy, thay cô cởi áo ngực.
Bởi vì cả hai vẫn còn đang quấn vào nhau, Lục Cảnh Diệu nâng người cô lên ở dưới kết hợp càng thêm xít xao, vật nóng bỏng của anh liền chạm tới tử cung khiến Tần Dư Kiều đột ngột co rút, cô đành ghé vào bả vai của Lục Cảnh Diệu thở dốc để mặc anh cởi áo ngực ủa mình.
Kĩ xảo cởi áo ngực của Lục Cảnh Diểu rất lạ, anh cởi bỏ một bên sau đó ôm lấy thắt lưng của mình, bắt đầu chuyển động, mỗi lần đều tiến vào nơi sâu nhất của cô, tàn sát bừa bãi cảm nhận được cô co rút rất nhanh.
Tình yêu đối với Lục Cảnh Diệu mà nói cũng giống như khiến cho tình nhân vui vẻ, giống như keo sơn gắn kết thành một thể, trong cơ thể dường như có một dòng nham thạch đang chảy thiêu đốt tất cả, muốn chiếm hữu cô, muốn tiến vài cô, thiêu đốt cô, muốn cho và anh cùng nhau hóa thành ngọn lửa bốc cháy, hưởng thụ tình yêu như đôi cá bơi lội trong nước.
Hai đùi cô vì anh mà cong lên, cô rên rỉ vì anh, cô chứa đựng anh, khiến anh mê đắm, cũng chỉ có anh mới có thể thấy được cô lúc động lòng người nhất.
Phụ nữ thì lúc nào trở nên xinh đẹp nhất?
Lục Cảnh Diệu trả lời chính là lúc âu yếm, đặt người đàn bà dưới thân mình, khiến cô ấy phải rên rỉ, vì mình mà ở nơi đó co rút không ngừng.
Lục Cảnh Diệu lúc sắp bắn ra, Tần Dư Kiều cũng gần lên tới đỉnh, mặc dù vẫn trong cơn đê mê nhưng vẫn không quên nói ra một câu: “ Anh đừng bắn vào bên trong.”
Lục Cảnh Diệu ‘ ừ ‘ nhẹ một tiếng, sau đó dã man đâm sâu vào cô không ngừng, rồi rút nhanh ra bắn ở bên ngoài, tinh hoa nóng bỏng phun ra, Lục Cảnh Diệu rên lên một tiếng, trên bụng Tần Dư Kiều là một mảng tinh dịch màu trắng, cô khẽ run lên.
Trong không khí đều là hương vị của tình dục, Tần Dư Kiều dần dần tỉnh táo lại, trong lúc nhất thời không biết nói gì, Lục Cảnh Diệu định lấy khăn giấy lau chùi giúp cô nhưng ở trong phòng khách không có, anh đàn lấy áo lau sạch trên bụng Tần Dư Kiều.
Có đôi khi phụ nữ rất kì lạ, so với lúc trước khi hoan ái và sau khi xong việc, quá trình không phải là quan trọng nhất, lúc Lục Cảnh Diệu cầm áo lau bụng cho cô, Tần Dư Kiều đã rung động, trong lòng giống như có hàng nghìn con kiến đang bò qua bò lại, rõ ràng cô đang rất tức giận nhưng cũng chẳng nói nổi một câu trách móc, để mặc cho Lục Cảnh Diệu thay cô xử lí sạch sẽ.
Lau sạch sẽ xong, Lục Cảnh Diệu ném áo xuống dất, rồi nằm xuống ôm cô, bắt đầu tỏ ra thoải mái: “ Kiều Kiều, có làm em đau không?.”
“ Kiều Kiều, anh thực sự không nhịn được, em đừng giận.”
“ Kiều Kiều, trước đây chúng ta là một đôi, Duệ Duệ vừa giống em lại vừa giống anh, nó chính là sản phẩm mà chúng ta đã tạo ra, giống như hôm nay vậy.” Lục Cảnh Diệu nói xong, lại nhìn Tần Dư Kiều.
Tần Dư Kiều nhịn không được đành lên tiếng: “ Lục Cảnh Diệu, anh có thể cho em yên tĩnh một lúc được không?.”
“ Được, chúng ta sẽ yên lặng, chúng ta sẽ ngủ chung với nhau.” Lục Cảnh Diệu mở miệng, nhìn đồng hồ trên tường: “ Còn chưa tới sáu giờ, hôm nay thứ Bảy. Hi Duệ cũng không dậy sớm đâu, chúng ta ngủ thôi.”
Lục Cảnh Diệu nói đến Hi Duệ, Tần Dư Kiều càng xấu hổ, tâm trạng vô cùng loạn, người đằng sau còn cố tình ôm cô, chỉ còn cách xê dịch thân mình nhẹ nhàng.
Tần Dư Kiều di chuyển cơ thể, Lục Cảnh Diệu cũng không di chuyển theo, còn trực tiếp dùng hai chân khóa cơ thể cô lại, hai mắt vẫn nhắm chặt: “ Ngủ đi.”
Ngủ, vậy thì đi ngủ, chỉ không ngờ lúc tỉnh dậy đã sắp mười một giờ.
Lúc tỉnh dậy, Lục Hi Duệ rất buồn bực, trong nhà yên lặng đến lạ thường, một bóng người cũng không có, không nhìn