The Soda Pop
Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Của Dạ Tiên Sinh

Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Của Dạ Tiên Sinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322760

Bình chọn: 9.00/10/276 lượt.

kiệm được chi phí, tôi không muốn làm người ăn xong không trả tiền. “Hạ Đậu Khấu ngẩng mặt nhìn anh, cố gắng bình tĩnh nói.

Dạ Bác Vũ nhìn thân hình gầy gò nhưng trấn định của cô, đột nhiên hiểu rằng tuy bề ngoài cô dịu dàng nhưng bên trong lại khác.

“Em cứ làm theo khả năng đi! Nếu không thể xử lý được tiền học và việc nhà, cứ trực tiếp mở miệng. Em có địa vị trong nhà, dù sao cũng không phải người hầu, biết không?” Dạ Bác Vũ từ từ nói.

“Tôi đã biết.” Hạ Đậu Khấu nhìn Dạ Bác Vũ, thấy anh nhìn đối xử với người xung quanh nhìn thì hờ hững, nhưng thật sự rất chu đáo.

Anh nghĩ chu đáo cho cô như thế, sao mẹ lại có thể nói anh làm việc gì cũng có mục đích, cá tình lạnh lùng?

“Em ăn cơm chưa?” Anh hỏi.

“Ăn rồi. Còn anh?” Cô hỏi.

“Chưa.” Dạ Bác Vũ chớp mắt một cái, cũng không nhìn cô, trong lòng mơ hồ chờ mong.

“Hôm nay tôi mua rất nhiều đồ ăn, không ngại thì chờ tôi hai mươi phút, tôi nấu bữa tối, được không?” Tuy rằng đã đáp ứng với mẹ giữ khoảng cách với anh, nhưng ít nhất cô có thể dùng tài nấu ăn đáp lại tâm ý của anh.

“Được, tôi đi tắm rửa một chút.” Dạ Bác Vũ gật đầu, thật vui vẻ vì đã có một khởi đầu tốt đẹp.

Hạ Đậu Khấu nở một nụ cười, đứng dậy đi đến tủ lạnh, quyết định về sau sẽ vì anh mà chuẩn bị thức ăn ngon, báo đáp lại lòng tốt của anh.

Dù sao, xem ra anh thật sự quan tâm cô như người một nhà.

**********

Năm tháng sau- -

Hạ Đậu Khấu rất nhanh xử lý nguyên liệu nấu ăn, sau đó liền đi ra khỏi phòng bếp.

Đến phòng khách thay nước cho bình hoa trước, sau đó tiến đến ghế sô pha trong thư phòng của Dạ Bác Vũ, ôm cái gối dài anh đã cho cô.

Bất luận là ai đã tặng cho Dạ Bác Vũ cái gối ôm này, cô đều chân thành cảm tạ người nọ đã chọn sai màu sắc, cho nên mới tiện nghi cho cô.

Dạ Bác Vũ một cây đen, cái gối này lại màu vàng nhạt không phải loại anh thích.

Hạ Đậu Khấu vùi mặt vào chiếc gối mềm mại, nghĩ đến cuộc sống của cô sau khi chuyển đến nhà họ Dạ.

Nửa năm qua, cuộc sống đại học coi như tốt đẹp. Nhưng mà, cô vốn nghĩ sẽ ở quán ăn cùng ba ba sống cả đời, cho nên mới chọn trường đại học gần nhà, luôn tưởng rằng tâm nguyện của bản thân sẽ được thành toàn. Không ngờ, bây giờ lại đau đầu vì tương lai sau này.

Bởi vì cô thích nấu ăn, thật sự cũng không nghĩ rằng sau khi tốt nghiệp đại học sẽ tìm được việc làm. Nhưng mà, không thể nói nhà họ Dạ cho cô làm quản gia được.

Tuy rằng cô cảm thấy Dạ Bác Vũ có thể đồng ý.

Nhưng mà, đó là vì Dạ Bác Vũ thích làm việc đến nỗi bây giờ cũng không có bạn gái, vạn nhất anh có đối tượng, hoặc là kết hôn, cô không tin rằng có cô gái nào dễ dàng đồng ý cho cô làm quản gia.

Bởi vì mẹ đã dặn, cô, chú Dạ và Dạ Bác Vũ phải luôn duy trì một loại quan hệ có lễ.

Cô giữ khoảng cách như vậy khiến chú Dạ cực kì tán thưởng cô, nghĩ rằng tuy cô trẻ tuổi nhưng lại biết cách cư xử , đôi lúc cũng sẽ ở nhà dùng bữa tối, nói chuyện phiếm với cô vài câu.

Nhưng cô biết thật ra Dạ Bác Vũ không thích khách khí kiểu vậy.

Trên thực tế, cô thích Dạ Bác Vũ, cũng biết anh đối xử với cô tốt hơn người khác rất nhiều, nhưng cô vẫn cố ý giữ khoảng cách với Dạ Bác Vũ như khách và chủ nhà, bởi vì cô không muốn làm mẹ khó xử.

Dù sao, trải qua nhiêu đó thời gian ở chung, hơn ai khác cô biết hiểu rõ mẹ, bởi vì sự nghiệp đang xuống dốc nên mới không còn cách nào khác phải đi bước nữa, lại sợ mất đi cuộc sống giàu có hiện tại, cho nên, mẹ mới cố gắng làm tất cả để ý chú Dạ như vậy, biến mình trở thành trợ thủ hoàn mỹ đắc lực ở bên cạnh Dạ Thúc.

Ai! Hạ Đậu Khấu thất thần, khẽ thở dài.

Có khi, cô thật không thích khả năng quan sát rất tốt của bản thân, chắc vì ở quán ăn gặp nhiều người, cô không khó nắm bắt suy nghĩ của người khác.

Giống như cô biết Dạ Bác Vũ có thể trở thành bạn bè thân thiết, cũng cảm thấy anh đối xử với cô giống như em gái, chắc vì vậy nên cô vẫn không thể để mình và anh càng thân cận…

Đinh đong!

Chuông cửa vang lên, sau đó truyền đến tiếng mở cửa.

Dạ Bác Vũ đã về!

Dạ Đậu Khấu ném cái gối, như con chim nhỏ bay ra khỏi thư phòng, Dạ Bác Vũ vừa lúc đẩy cửa chính bước vào.

“Dạ tiên sinh, anh đã về.” Cô nói.

“Sao còn gọi tôi là Dạ tiên sinh?” Dạ Bác Vũ liếc cô một cái, bình tĩnh hỏi.

“Sao anh cứ hỏi vấn đề này thế?” cô nhẹ giọng nói, đã sớm quen với thần thái nghiêm túc không cười khiến người ta sợ hãi của anh.

“Bởi vì anh ấy hy vọng cô sẽ gọi anh ấy là Bác Vũ nha~.” Một chàng trai mái tóc nhuộm nâu theo trào lưu hiện nay, ở phía sau Dạ Bác Vũ nhô đầu ra.

Hạ Đậu Khấu đứng thẳng người, may mắn hôm nay mình mặc áo màu hồng nhạt không tay cùng một cái váy dài, cũng coi như lịch sự.

“Đây là em họ của tôi Hoàng Gia Văn, cậu ta cư trú lâu dài ở Mỹ, gần đây mới trở về Đài Loan, muốn theo tôi về nhà ăn bữa tối.” Dạ Bác Vũ trừng mắt nhìn em họ một cái.

“Hoàng tiên sinh, xin chào.” Hạ Đậu Khấu cười nhẹ, lịch sự nói.

Dạ Bác Vũ nhìn Hạ Đậu Khấu, bình thường anh không thích cô dùng phương thức nói chuyện khách sáo này, nhưng bây giờ đối tượng đổi thành người ngoài, làm anh cảm thấy an ủi một chút.

“Ngày nào anh cũng về nhà ăn tối, đương nhiên tôi phải đi theo nhìn xem