ốn là một người cực kì công chính vô tư!
Tiểu Bạch nhìn 2 suất McDonald giống nhau như song sinh cùng trứng
trước mặt bạn với Lã Vọng Nguyệt liền không nén nổi mà than rằng, ngay
cả một suất ăn cũng có thể đem ánh sáng “nhân cách” của hắn phát huy tới cực độ rồi!
Buổi trưa cuối tuần cả ba cùng đi ăn McDonald là đề nghị của Lã Vọng
Nguyệt, mục đích cũng nhằm cứu chữa giúp Tiểu Bạch hiện tại tìm về thời
oanh liệt xa xưa.
“Anh…” Lã Vọng Nguyệt lên tiếng gọi, “Em muốn thêm một túi ketchup nữa.”
“Được, để anh đi lấy.” Lã Vọng Thú mỉm cười đứng dậy.
“Ông anh tốt nhất trần đời…” Tiểu Bạch thở dài.
“Sau này cũng là lão công tốt nhất trần đời!” Lã Vọng Nguyệt thì thầm, “Tiểu Bạch, ngươi thấy kích động không?”
Tiểu Bạch nhìn chữ M đến mỏi mắt, tuyệt vọng lắc đầu, “Bình thường…”
“Ai!” Lã Vọng Nguyệt cúi đầu, “Đời còn gì hay nữa đây, tổng công đã
không có, đồng minh như ngươi lại thành thế này , giết ta đi còn hơn…”
Đương lúc Tiểu Bạch chỉ biết im lặng cắn hamburger, Lã Vọng Thú đã
về, mang cho Tiểu Nguyệt một túi ketchup, cũng phát cho Tiểu Bạch một
túi làm bạn ngây ra, “Tiểu Thú, tôi không thích ketchup, ở đây vẫn còn
một túi này.”
“A… Quen tay rồi.” Lã Vọng Thú mỉm cười, “Vậy cho Tiểu Nguyệt đi, nó đặc biệt thích ăn thứ này.”
Ăn McDonald xong về công ty liền nghe lễ tân thông báo , “Lã quản lí, Mặc tổng tài của công ty KM cùng một chị nữa đang chờ trong phòng anh
để bàn hợp đồng đấy.”
“Tôi biết rồi.” Lã Vọng Thú đáp, quay lại nói với hai cái đuôi, “Anh lên trước, hai cô tính sao?”
“Bà cô kia ai mà ưa nổi… em với Tiểu Bạch không đi đâu.” Lã Vọng Nguyệt lập tức cướp lời, kéo ngay Tiểu Bạch đi hướng khác.
Mặc Duy Chính trầm mặc ngồi đợi trong phòng, hồi sau chỉ thấy một mình Lã Vọng Thú đẩy cửa bước vào.
“Để hai vị đợi lâu.” Lã Vọng Thú khách khí mở lời với hai chị em họ Mặc.
Mặc Hoành Uyển cũng niềm nở , “Chúng ta bàn nốt một vài điều khoản
nhỏ xong rồi bắt tay triển khai luôn, chọn ngày chính thức ký hợp đồng.”
Mặc Duy Chính hờ hững chìa hợp đồng ra, Lã Vọng Thú nhìn dáng vẻ của
hắn bèn mỉm cười, cũng không vội nhận lấy, chỉ đứng dậy nói, “Uống trà
trước đã nhé.” Nói xong mở cửa gọi với ra ngoài, “Châm trà!”
Mặc Duy Chính nhớ lại lời thoại quen tai như thế bản thân có thời lúc nào cũng thường trực trên miệng, nhất thời bỗng chẳng còn lòng dạ nào
muốn ở lại nơi này, bèn quay lại nói với chị, “Em hơi chóng mặt, chị cứ
bàn đi nhé.” Bề ngoài tỏ vẻ áy náy xã giao với Lã Vọng Thú mấy câu,
chân trước chân sau đã bước ra ngoài cửa.
“Hừ… May mà tôi không phải nhân viên trà nước nữa.” Tiểu Bạch quay
sang nói với đồng sự vừa bị gọi châm trà, “Nhớ lại bộ mặt như gái góa ấy đã thấy khó ở!”
“Kinh khủng thế kia à?” Cô kia hỏi dồn, “Tiểu Bạch à, để tôi giúp cô đưa văn kiện xuống lầu 1, cô đưa nước đi.”
“Tôi chẳng cần!” Tiểu Bạch nói, tay đã cầm văn kiện nhằm thang máy chạy thẳng.
Tiểu Bạch vừa vào trong, tay còn chưa kịp nấm nút, thình lình thấy ngay Mặc Duy Chính đang đi tới.
Tiểu Bạch ORZ (1) rồi… Thật hối hận không đi đưa nước!
“Tổng tài không phải đang bàn hợp đồng sao?” Tiểu Bạch một mặt ổn
định thân hỉnh, một mặt thăm hỏi vòng vo, “Muốn đi vệ sinh? Đây là thang máy mà…” Vừa nói vừa bấm nút giữ cho cửa không đóng lại.
“Tôi muốn về.” Mặc Duy Chính xoay người bấm nút xuống tầng 1, cửa thang máy từ từ đóng lại.
“À…” Tiểu Bạch cúi đầu im lặng, bỗng hồi tưởng tháng ngày còn thích
BL đâu có nhiều phiền não đến thế này? Nhìn tổng tài trong đầu cũng chỉ
nghĩ đến hai chữ tổng công, tính toán duy nhất là YY, tuyệt đối không
như bây giờ cả người chẳng được tự nhiên.
“Cô thay đổi ghê gớm thật…” Mặc Duy Chính đột nhiên lên tiếng, “Không biết có phải hoàn cảnh cải biến con người không nữa?”
Tiểu Bạch không đáp, thầm nghĩ khi trước cả ngày ở gần thẳng nam như
anh bản thân cũng không thấy bình thường, sao gặp Tiểu Thụ lại thành ra
như bây giờ? Hẳn là người cải biến người đi, nhưng cũng chỉ nghĩ trong
đầu mà chẳng nói ra miệng.
Số tầng càng lúc càng giảm, không khí cũng ngột ngạt theo, Mặc Duy
Chính ho khan nói, “Chu Tiểu Bạch, thì ra cô chỉ có gặp tôi mới nghĩ thứ kia, đối mặt nam nhân khác lại bình thường, đúng là biết điều chỉnh!”
Nói xong, thang máy kêu tinh một tiếng, Mặc Duy Chính cũng bước ra
ngoài.
Tiểu Bạch đột nhiên đuổi theo, “Tổng tài!”
Mặc Duy Chính quay đầu lại, Tiểu Bạch chỉ biết lắp bắp, “Kỳ thực
nguyên nhân không phải như …anh nghĩ…kia đâu, còn chị anh… như kia…”
“Chu Tiểu Bạch.” Mặc Duy Chính cắt ngang lời bạn, “Tôi chưa từng bắt cô thích chị tôi.”
“Nhưng tổng tài anh thích tôi chỗ nào chứ?” Tiểu Bạch lên tiếng, “Anh ghét tôi thích BL, ghét tôi ăn McDonald, ghét tôi ngực phẳng. Còn Tiểu
Thụ thích tôi xem BL, thích tôi ăn McDonald, thích tôi ngực phẳng, tổng
tài, anh nói tôi nên thích ai? Tổng tài… anh sẽ thích người ghét anh
sao?”
Tiểu Bạch nhớ rõ từng nghe qua một câu, bạn sở dĩ sẽ thích ai đó vì
bạn nghĩ người ta sẽ thích mình, đó là cảm giác khi mới gặp giữa người
với người, Tiểu Bạch vừa thấy Mặc Duy Chính đã biết hắn sẽ không thích
bạn, làm sao mà thích hắ