ặp Tề Vũ cũng là ở đây.2.Hồi học năm thứ
nhất, Đồng Đồng hy vọng thi đỗ trong kỳ thi vượt cấp tiếng Anh chuyên ngành để
tạo cơ sở cho việc học cao học sau này. Bởi vậy, ngày nào cô cũng dậy từ 5h30
sáng, làm vệ sinh cá nhân xong, đúng 6h cô tới vườn hoa học tiếng Anh. Buổi
sáng đầu thu sương mù giăng mắc, trận mưa nhỏ tối hôm trước khiến nền đất ẩm
ướt. Cô cầm quyển sách, miệng gặm một quả táo, vừa ăn vừa đọc lớn những đoạn
thoại trong tiếng Anh. Cảnh sắc trong sương mù vô cùng thú vị, một vài người đi
học sớm đi qua đi lại, mọi người chỉ nhìn thấy cái bóng mờ mờ của nhau trong
sương mù.Thấy bên cạnh không có người nào, thần kinh vận động của Đồng Đồng
bỗng trở nên hưng phấn. Cô vòng tay về phía sau, hứng chí nhảy ếch về phía
trước. Mới nhảy được mấy bước, cô cảm thấy chân mình trượt đi, ngã vồ xuống
đất. Nhưng cô không quan tâm, lại mỉm cười ngồi dậy, rồi không cẩn thận lại bám
phải cái gì đó rồi trượt ngã lần nữa. Cô đứng thẳng lên, đang định nhìn quanh
xem mình đứng ở nơi nào, nhìn xuống tay thấy có cái gì đó cứng cứng như là cành
cây khô. Cô nghe thấy từ xa có tiếng người kêu lên, sau đó một cái bóng cao lớn
nhanh như gió xuất hiện trước mặt cô, động tác vô cùng nhanh nhẹn, nhặt cái giá
lên. Anh ta nói:
- Cô bé, bị ngã mà cũng cười vui vậy sao? Cái giá đỡ tôi chỉnh mất nửa ngày
trời bị cô làm đổ rồi.
Đồng Đồng cảm thấy giọng nói của anh ta thật dễ nghe, là tiếng của người phương
Bắc, dịu dàng, có sức hút ghê gớm.
Một lúc sau, anh chàng đưa máy ảnh cho Đồng Đồng, nói:
- Cầm giúp tôi một lát.Anh ta bắt tay vào điều chỉnh lại vị trí của cái giá, cố
định lại máy ảnh. Nền đất hơi ẩm ướt, cái giá đỡ đứng không vững. Đồng Đồng nhìn
thấy mình vừa giẫm phải một quyển vở, bèn nhặt lên xem, phát hiện ra trên bìa
quyển sách đã in hai dấu chân của cô, bùn ướt dính đầy trên đó. Cô mở quyển
sách ra, nhìn thấy trong đó có mấy nét vẽ phác họa, đều là những đường nét như
rồng bay phượng múa.Đồng Đồng hỏi:
- Anh học ở Học viện Mỹ thuật hả?- Ừm.
- Hai tay anh ta vẫn bận rộn với công việc, đầu cũng không ngẩng lên, giọng
điệu hình như không hề tỏ ra bực bội với việc vừa rồi.
Khi anh đứng lên, Đồng Đồng đưa máy ảnh cho anh. Anh nhận lấy, khi ngẩng đầu
lên bắt gặp ánh mắt của cô - anh có một đôi mắt màu đen thông minh, sâu thẳm và
nhanh nhẹn. Có thể vì sương mù buổi sáng nhuộm lên mặt anh một lớp da màu
trắng, khiến ngũ quan của anh càng trở nên nổi bật.Tim Đồng Đồng đập thình
thịch, hình như có cái gì đó vừa chèn lên trên.Cô im lặng mấy giây rồi vội đưa
quyển vở cho anh.Anh chép miệng nói:- Quyển vở của tôi bị cô giẫm hỏng mất
rồi.Để che lấp sự bối rối của mình, Đồng Đồng quyết định bắt chước những cô gái
khác, nũng nịu nói:- Anh có cần nhìn vết bùn trên chân em không? Sao anh lại sơ
ý đặt vở trên đất chứ, anh không thấy em bị ngã thế nào sao, cả người toàn là
bùn.Anh lật quyển vở ra, không trả lời, hình như anh không có hứng thú với việc
tranh luận cùng con gái.
Đúng là một gã kiêu ngạo - trong lòng Đồng Đồng thoáng cằn nhằn.
Anh im lặng một lúc, không ngẩng đầu lên, nói:
- Đất đằng trước rất tơi nên ướt lắm, cẩn thận đấy.Nói như vậy chứng tỏ anh đã
nhìn thấy cái dáng vẻ của cô khi nhảy ếch và bị ngã? Đồng Đồng đỏ mặt, hỏi:
- Anh vẫn đang chụp ảnh hả?
Ánh mắt của anh nhìn về nơi xa, lạnh nhạt nói:
- Hoa lan trong sương mù đẹp quá, rất khó có thể chờ được một đợt sương như thế
này.
Đồng Đồng cố ý làm ra vẻ nhẹ nhõm:
- Anh cứ tiếp tục đi.
Cuối cùng anh cũng nhìn cô:
- Cô không phát hiện ra cô đang đứng chặn trước ống kính của tôi sao?
Đồng Đồng xấu hổ lùi về sau mấy bước, kiễng chân nhìn vào khung cảnh xuất hiện
trong ống kính của anh: Trong sắc màu xám lúc đậm lúc mỏng là một màu xanh mát
mắt, từ đằng xa là bóng mấy bông hoa hiện lên rõ ràng, đẹp như một bức tranh
thủy mặc. Lúc này, bỗng có một chú chim bay vụt qua, một chú chim màu xám có
cái đuôi thật dài, cô bất giác kêu “a” một tiếng, bàn chân đang kiễng lên hạ
xuống khiến bùn xung quanh bắn lên tung tóe.Anh vừa đưa tay ra giữ lấy vai cô,
vừa nói:- Cẩn thận chút!Trong lòng Đồng Đồng thầm đánh giá thêm hai chữ “tốt
bụng” cho anh chàng đẹp trai trước mắt.Cô ngượng ngùng nói:- Cảm ơn!Sau đó anh
chăm chú vào cái máy ảnh của mình, không nói gì nữa.Sau đó, những ngày sáng sớm
có sương mù ít đi. Cho dù là có sương mù thì Đồng Đồng cũng không gặp lại anh
nữa.Không lâu sau đó, Đồng Đồng gặp anh lại ở ven hồ của khu trường phía nam.
Mấy nam sinh của Khoa Sơn dầu ngồi bên hồ nước để vẽ bóng của những cành cây in
trên mặt hồ. Cô nhận ngay ra đôi mắt đặc biệt của anh trong đám người đó. Cảm
giác này nói với cô rằng: Đúng vậy, đúng là anh.Trên cơ thể của một số người
luôn tồn tại cảm giác mà bạn vẫn chờ đợi.Có hình dáng của một số người thường
quan trọng một cách kỳ lạ.
Cô không dám chào hỏi anh, cô không dám nói với anh rằng:
- Chào anh, em chính là cô gái lần trước làm đổ giá đỡ của anh.Vậy thì ngốc
quá! Những chàng trai khác sẽ cười nhạo cô, hơn nữa cách đó không xa luôn có
những cô gái đang giả vờ đi tản b
