định thần lại thì
một đám người đã vội vàng chen lên, cô và Hứa Hân Di bị dạt sang hai bên, đôi
giày trắng tinh in đậm vết giày đen của mọi người.Đám con gái đều chen về chỗ
có Tề Vũ, ánh mắt của mọi người trong phòng triển lãm cũng tập trung về hướng
đó.
Hứa Hân Di kéo tay Đồng Đồng:
- Còn đứng ngây ra đó làm gì?Hứa Hân Di tưởng rằng Đồng Đồng đến đây để xem
người thì ít nhất cũng nên đi ra đó. Hoặc nếu không thì làm thế nào để Tề Vũ
phát hiện ra, nhìn cô vài cái.
Đồng Đồng hơi ủ rũ
- Theo đuổi thần tượng còn khó hơn lên trời, mà lại dễ để lộ điểm yếu, hơn nữa
bản thân cô lại là người hay xấu hổ.
Cô kéo tay Hứa Hân Di, nói:
- Hân Di, bọn mình đi xem tranh đi. Anh ấy... hình như rất bận.
Đồng Đồng nghĩ, một thời gian dài đã qua đi, chắc chắn Tề Vũ chẳng còn nhớ ra
cô là ai nữa.Họ đi về phía có ít người nhất, Đồng Đồng vừa đi vừa quay lại nhìn
Tề Vũ.Đi được mấy bước, mắt Hứa Hân Di đảo một vòng, rồi bỗng cô dồn sức vào
đôi chân, kéo tay Đồng Đồng chạy tới chỗ Tề Vũ.
Tề Vũ đang đứng trước một bức tranh nhẹ nhàng giải thích điều gì đó cho đám con
gái, bỗng dưng Hứa Hân Di hét lớn:
- Tề Vũ!Tất cả mọi người đều như ngừng thở, quay đầu lại.
Cô vẫn không tỏ ra sợ sệt, nói:
- Bức tranh này có bán không?
- Hứa Hân Di chỉ vào bức tranh mà vừa nãy cô bảo là “không phân biệt được là
động vật hay thức ăn”.
Tề Vũ hỏi cô:
- Cô muốn mua sao?
- Ánh mắt anh chăm chú nhìn Hứa Hân Di nhưng lại không phát hiện ra Đồng Đồng.
Hứa Hân Di lắc đầu rồi chỉ vào Đồng Đồng:
- Cô ấy muốn mua!Đồng Đồng giật mình, cô không ngờ Hứa Hân Di lại giở trò này!
Cô lắp bắp một hồi:- Cái này... thực ra... tôi... không biết...
Tất cả mọi người có mặt ở đó đều kinh ngạc nhìn Đồng
Đồng, sau đó họ mỉm cười khinh bỉ.Tề Vũ đi qua đám đông, đến gần Đồng Đồng, cô
bỗng dưng cảm thấy không khí xung quanh loãng ra, như thể mình đã lên tới mặt
trăng.
Hình như anh đã nhớ ra cô là ai:
- Là em hả? Em thích bức tranh này sao?
Lập tức, từ ánh mắt của đám con gái xung quanh phát ra những mũi tên tẩm độc vô
hình, tới tấp “bay” về phía Đồng Đồng, nhưng áp lực này lại khiến cô cảm thấy
rất thú vị.Đồng Đồng nghĩ đi nghĩ lại lời nói của Tề Vũ
- hình như anh ấy muốn biết cô thích bức tranh này ở điểm nào.
Cô hít sâu một hơi, sau đó nói:
- Bức tranh này rất đẹp! Đường nét đẹp, màu sắc đẹp, kết cấu đẹp, hòn đá trong
bức tranh đẹp như một bài thơ...
- Thực ra cô không hiểu gì về bức tranh này cả
- Tôi không vẽ đá mà vẽ một đàn cá. - Tề Vũ sửa lại.
Đồng Đồng toát mồ hôi lạnh. Cô vò đầu, bổ sung thêm một câu:
- Em bị cận thị. Tóm lại, bức tranh này rất đẹp...
- Bức tranh này không phải do tôi vẽ. - Tề Vũ nói.
Hứa Hân Di cười ha hả:
- Tề Vũ, thực ra cô ấy muốn...
Đồng Đồng trở nên căng thẳng, tưởng rằng Hứa Hân Di định giải vây cho mình nên
không nghe thấy hai chữ cuối cùng là “hẹn anh”, chỉ máy móc gật đầu:
- Đúng vậy.Cả phòng triển lãm như cái nồi nước đang sôi sùng sục.
Đám con gái bắt đầu ghé tai vào nhau thì thầm to nhỏ, thi thoảng lại vang lên
những tiếng cười chế giễu. Từ trước tới nay chưa bao giờ có người dám công khai
hẹn Tề Vũ! Những đôi mắt như những mũi tên độc lần này lại không tha cho Đồng
Đồng, chúng lao vào cô dày đặc - nếu những ánh mắt đó là sự thực thì chắc Đồng
Đồng đã trở thành tấm bia ngắm thủng lỗ chỗ rồi.Tề Vũ chớp mắt, khóe miệng
thoáng mỉm cười, nói:- Được thôi! Số điện thoại của em là bao nhiêu?Hả?Đồng
Đồng ngây người ra đến mấy phút, cho tới khi Hứa Hân Di dùng đầu gối thúc nhẹ
vào cô, cô mới tỉnh lại.
Cô vừa đưa tờ giấy mà Hứa Hân Di mới viết cho Tề Vũ, vừa thẹn thùng hỏi:
- Đây là số điện thoại của em, còn của anh là...
Thực ra cô đã có số điện thoại của anh từ lâu rồi, chỉ là không dám gọi cho anh
thôi.Tề Vũ xé một tờ giấy trong cuốn sổ tay của mình ra, viết nhanh một hàng
chữ số rồi nhét vào tay Đồng Đồng. Chưa chờ cô trả lời, anh đã quay người sang
một hướng khác, đàn người lại rồng rắn kéo theo. Đồng Đồng nắm chặt tờ giấy như
nắm chặt mật mã của tình yêu, một sự kích động khó hiểu bao vây lấy cô.Sau khi
bước ra khỏi phòng triển lãm, Hứa Hân Di không hề khách khí “vòi” cô một bữa
tối.Chỉ cần nghĩ tới việc ngày mai được hẹn hò với Tề Vũ, Đồng Đồng đã bắt đầu
thấy hồi hộp, cô nghĩ hết một lượt về việc trong buổi hẹn hò sẽ chọn đồ ăn nào,
nói chuyện ra sao...Ngày hôm sau, Tề Vũ chủ động gọi điện cho Đồng Đồng, sau
khi hỏi han nhau vài câu trong điện thoại, Đồng Đồng cảm thấy con gái phải giữ
hình ảnh của mình, bởi vậy cô giải thích:
- Việc hẹn anh là trò đùa của bạn em, anh đừng hiểu lầm nhé...
Tề Vũ cũng không nghĩ ngợi nhiều, trả lời:
- Không đâu.Họ hẹn gặp mặt nhau ở công viên bách thảo trong trường vào buổi
chiều hôm đó. Trong vườn trồng rất nhiều hoa lan, trên thảm cỏ xanh mơn mởn,
những bông hoa màu tím nhạt điểm xuyết, giống như những vì sao rực rỡ mọc trong
đêm tối. Mảnh đất xung quanh gốc cây ngô đồng trồng mấy khóm tường vi. Lúc này,
hoa đã nở, những bông hoa màu tím và màu hồng phấn kiêu ngạo khoe sắc dưới ánh
nắng mặt trời.Lần đầu tiên Đồng Đồng g