ua là nắm lấy tay Tô Thuộc Cẩn thật chặt. Bàn tay nhỏ bé lạnh buốt mang theo bất an cùng sợ sệt, bàn tay ấm áp của Tô Thuộc Cẩn liền đáp tạy cô “Tốt lắm, đừng sợ. Anh sẽ ở đây trông chừng em. Mệt thì ngủ một giấc
đi”
Tiêu Hữu nhắm hai mắt lại, trong chốc
lát liền trầm trầm ngủ. Tô Thuộc Cẩn đau lòng nhìn cô, nhất định là ban
đêm cô lại mất ngủ, nếu cứ tiếp tục như vậy thì thậ sự không ổn. Sắp tới cũng khai giảng rồi, không có biện pháp cho cô đến trường được.
Chuông cửa phía ngoài vang lên, đoán
chừng là Lăng Việt Nhiên không có mang chìa khóa theo. Tô Thuộc Cẩn cẩn
thận từng li từng tí rút tay mình ra khỏi tay Tiêu Hữu, rón rén ra khỏi
phòng ngủ đi mở cửa. Lăng Việt Nhiên ôm rất nhiều thứ trong tay đi vào.
“Mạc Mạc ngủ rồi sao?”
“Ngủ thiếp đi rồi. Cứ như vậy thật sự là không tốt, tôi nghĩ ngươi nên mang cô ấy đến bác sĩ xem sao”
“Ngươi ngồi đi, ta đi nấu cơm.” Lăng
Việt Nhiên buông trong tay bịch đồ ăn ra, có chút không yên lòng vẫn là
đi đến phòng ngủ nhìn Tiêu Hữu một chút. Mở cửa lại nhìn không thấy cô,
hắn không khỏi kinh hoảng “Mạc Mạc!”
Tô Thuộc Cẩn ngẩn ra “Thế nào?” Hắn cũng đi theo Lăng Việt Nhiên vào phòng ngủ. Mới vừa rồi cô còn nằm ở trên
giường, tại sao giờ lại không thấy? Căn phòng lớn như vậy, cô cũng không có chỗ nào để trốn, chỉ có thể xác định cô không có ra khỏi phòng.
Tô Thuộc Cẩn dù sao cũng là cảnh sát,
đầu tiên hắn liền xông tới chiếc tủ treo quần áo, kéo hộc tủ ra liền
thấy được Tiêu Hữu đang co rúc ở bên trong “Tiêu Hữu!”
Lòng Tô Thuộc Cẩn như bị dao đâm, đau
đến muốn nứt ra. Tiêu Hữu giống như ánh mặt trời, ngây thơ thuần khiết,
luôn cùng hắn không tiếc hơi cãi vả, giờ phút này biến thành một người
sợ ánh mặt trời, mất đi nụ cười ngây thơ vốn có. Cô nàng thậm chí còn
không nguyện mở miệng nói chuyện, thậm chí tình nguyện ngồi trong tủ
quần áo cũng không chịu đối đầu với thế giới bên ngoài.
Hắn túm lấy cô kéo ra ngoài, Tiêu
Hữu lại không chịu. Tô Thuộc Cẩn vừa đau, vừa vội kéo lấy cánh tay cô từ trong ngăn tủ lôi ra ngoài, giận dữ hét “Em muốn cứ như thế này mãi
sao?”
Lăng Việt Nhiên cau mày, đem Tiêu Hữu ôm trở về trong ngực mình, phẫn nộ quát “Tô Thuộc Cẩn! Ngươi đang làm gì
đấy? Ngươi đang doạ Mạc Mạc đó!”
“Ngươi tránh ra!” Tô Thuộc Cẩn đẩy Lăng
Việt Nhiên ra, ôm lấy hông Tiêu Hữu đem cô mạnh mẽ dẫn tới bên cửa sổ,
đưa tay hung hăng kéo rèm ra, trong phòng nhất thời ánh trưng.
Tiêu Hữu phản xạ đưa tay che kín cặp mắt, thống khổ gào thét “Không! Đừng mà…”
Tô Thuộc Cẩn nắm thật chặt bả vai cô
“Mạc Tiêu Hữu! Em tính là con rùa rút đầu sao? Với cái bộ dạng này thì
ba mẹ em sẽ trở lại sao? Mẹ em liều mình cứu em chính là muốn nhìn thấy
bộ dáng này của em à? Mỗi người đều phải đối mặt với cái chết, còn xem
em kìa, em ở đây là muốn cho ba mẹ em dưới mặt đất nhắm mắt không yên đó biết không? Bọn họ chết rồi, Mạc Tiêu Hữu, em cũng muốn đi theo hay
sao? Nếu như vậy thì chính là mẹ em đã hi sinh mạng mình một cách vô
dụng để cứu lấy em, mạng của mẹ em rốt cuộc có ý nghĩa gì nữa, hả?…”
“Không có! Không có!” Tiêu Hữu oa một
tiếng khóc lớn, nước mắt giống như đê vỡ không cách nào ức chế cứ liên
tục rơi xuống. Cô nức nở gào thét “Ba mẹ không có chết, bọn họ sẽ trở
lại…”
Đây là lần đầu tiên Tiêu Hữu khóc kể từ
sau khi ở bệnh viện trở về, giống như một con cún bị thương, cô độc,
thống khổ nức nở. Tô Thuộc Cẩn đem Tiêu Hữu ôm vào trong ngực thật chặt, thanh âm khàn khàn bên tai cô nói “Bọn họ sẽ ở trên trời nhìn em, Tiêu
Hữu, em phải sống thật tốt cho họ xem. Em không phải sống cho mình mà em còn sống vì ba mẹ, em chính là sinh mạng cùng hy vọng của bọn họ. Tiêu
Hữu, em phải cố gắng lên, biết không?”
Tiêu Hữu nằm trong lòng Tô Thuộc Cẩn
khóc thất thanh, nức nở, đứt quãng mà nói “Em muốn bọn họ, em muốn ba
mẹ… Càng nghĩ càng khó chịu, càng nghĩ càng đau lòng… Ba mẹ sẽ không trở về nữa rồi, phải không?”
“Tất cả rồi sẽ tốt lên thôi”
Mấy tháng sau.
Qua khai giảng tầm một tháng, Tiêu
Hữu mới trở lại trường học một lần nữa. Đi học, thay đổi tâm tình, thi
tốt nghiệp trung học, thi tuyển sinh đại học, chờ đợi kết quả trúng
tuyển. Trong mấy ngày này, Tiêu Hữu đã bình phục được một phần nhưng
đả kích trầm trọng đó đã để lại cho cô một vết thương sâu hoắm trong
lòng, thời gian tiêu tan bớt đau nhức nhưng vẫn còn lưu lại ưu thương.
Mười bảy tuổi, cô mất đi người thân.
Mười bảy tuổi, cô mất đi tình yêu đầu đời. Mười bảy tuổi vốn là lứa tuổi tươi đẹp nhất của đời người, thế nhưng đối với Tiêu Hữu mà nói đây là
khoảng thời gian âm u nhất, u ám đến nỗi không thể nào nhìn thấy được
ánh mặt trời, càng không thể thấy được cầu vồng sau cơn mưa.
Lúc sắp xếp lại di vật của ba mẹ, cô
thấy được một quyển nhật ký của mẹ. Bên trong là những dòng chữ viết
xinh đẹp của mẹ, rất rõ ràng, tỉ mỉ, cẩn thận ghi lại từng ly từng tý
những thứ mà cô đã làm qua, còn có những thứ cô đã vô tình bỏ lỡ.
Quyển nhật ký ghi chú lại từng giờ từng
khắc cô lớn lên, cứ cách mỗi một năm thì sẽ được dán một tấm hình của cô vào một trang. Từng chữ viết, từng chi tiết dù là n
