Huấn Luyện Cha Phúc Hắc

Huấn Luyện Cha Phúc Hắc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323052

Bình chọn: 9.00/10/305 lượt.

a Tô Tiểu Đại, không ngờ đến, cô đã rút tay ra trước.

“Cũng tốt, để Dục Kiệt đưa em về, thằng bé có vẻ buồn ngủ, anh về nghỉ sớm đi, mai còn đi làm.”

Câu trả lời của cô lại càng rõ ràng, đúng không! Tô Tiểu Đại biết rõ một đoạn tình cảm một khi kết thúc thì phải kết thúc sạch sẽ, cô nhanh chóng lui về phía sau Ông Dục Kiệt, không dám nhìn mặt hắn nữa.

“Cũng phải” Từ Hách Quân không tức giận, cũng không khó chịu, chỉ cười nhàn nhạt. “Anh đúng là không tiện lắm. Dục Kiệt, cảm ơn cậu, Tiểu Đại nhắn tin cho anh, để anh biết em đã về nhà.”

Hắn để xe máy về chỗ cũ, đảm bảo Tô Tiểu Đại đã lên xe Ông Dục Kiệt đi rồi, hắn mới ôm con lên nhà.

~~~~

Chuyện Từ Hách Quân có con không mất bao lâu đã truyền khắp tòa nhà.

“Đúng là không thể nhìn mặt bắt hình dong nha!”

“Có điều chuyện này cũng đột ngột quá đi!”

“Tiểu Đại mà biết chuyện này, cũng đáng thương quá!”

“Đừng nói cô ấy không biết, Tô Tiểu Đại sáng nay là ngồi xe Ông Dục Kiệt đến mà!”

“Thật hay giả vậy? Nhanh thế đã tìm được người mới rồi à?”

“Ừm hừm, gặp chuyện thế này đương nhiên là nhanh chóng mà chạy xa chứ sao! Hơn nữa, điều kiện kinh tế của Ông Dục Kiệt so với Từ Hách Quân hơn rất nhiều.” Nhưng nhân phẩm thì không tốt lắm.

“Cái này đúng!”

“Thế thì, đứa bé kia là của ai a?”

“Nghe nói… Là bí ẩn nha… Đến chính hắn còn chả biết.”

“Định mệnh, trên đời còn có chuyện như vậy!”

“Hắt xì!” Từ Hách Quân sáng sớm vừa mới đến công ty, đã nhận được ánh mắt đầy quan tâm của các đồng nghiệp, cùng với tiếng xì xào vo ve như ruồi xung quanh.

Hắn xoa xoa mũi, nghĩ là biết ai nói.

Lần đầu tiên hắn phát hiện, chuyện một người đàn ông chưa kết hôn đã có con, so với chuyện mẹ đơn thân còn phức tạp hơn… Chí ít phần lớn mẹ đơn thân còn biết con mình từ đâu ra!

Nhưng hắn và cục cưng đáng thương của hắn thì sao?

“Từ Hách Quân,” nữ ma đầu gào lên trong điện thoại nội bộ, “Vào phòng làm việc của tôi đi.”

Tức khắc, hắn chuyển vẻ mặt chua xót.

Đi vào phòng làm việc vô cùng quen thuộc của Tổng giám đốc, hôm nay, cửa vừa mở ra, hắn đã cảm nhận được ớn lạnh tản ra từ bên trong.

Mệnh hắn khổ quá mà…

Trong phòng làm việc cỡ 6 mét vuông, hai bên là giá sách gỗ sồi đơn giản, trần nhà được chỉnh thành 2 tầng, càng khiến người ta cảm giác trống trải, ngay chính giữa là bàn làm việc đồng màu nâu, mà nữ ma đầu… A, không phải, là Tổng giám đốc đại nhân, đang ngồi ở phía sau, vừa thấy hắn, ngẩng đầu lên khỏi màn hình…

Cô có một đôi mắt long lanh có hồn, có đôi khi hắn cảm thấy lông mày của cô không cần phải cô ý tô thêm nữa, vì đã đủ anh khí rồi, hôm này, cô đem tóc đen dài buộc gọn gàng sau đầu, thành một cái đuôi ngựa hoàn hảo, đồ công sở phẳng phiu mặc trên người cô, luôn luôn y như mới, rất khí thế, hằn thường nghĩ đến khuya nữ ma đầu về nhà chắc cũng là tình trạng muốn đánh nhau đến nơi, bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy dựng lên, đi ra chém giết người ta.

Cô hẳn là cũng không có áo ngủ váy ngủ đâu! Hắn rất KUSO mà nghĩ.

“Đứa bé đâu?”

Ặc, bị hỏi trực tiếp như thế, Từ Hách Quân kinh ngạc rồi.

Hoàng Thượng Dung bấm bấm bút bi trong tay, không khách khí nói thẳng, “Tin tức này trong văn phòng đã truyền đi cả rồi, tôi không cần hỏi cũng có thể biết đại khái. Nói đi! Anh định làm thế nào với đứa bé?”

Hắn định làm thế nào với đứa bé? Thành thật mà nói, hắn cũng không biết, cho đến bây giờ hắn cũng chưa từng nghĩ, hơn nữa bây giờ hỏi hắn không phải ai khác, mà chính là cấp trên cũng hắn.

Cái khỉ gì vậy?

Thấy hắn vẫn ngẩn người không nói lời nào, Hoàng Thượng Dung tăng mạnh khẩu khí, “Đứa bé đâu? Hiện giờ ở chỗ nào?”

“Ở nhà bảo mẫu.”

Lông mày vốn nhíu chặt của cô hơi thả lỏng, nhưng vẫn nghiêm nghị nhìn theo hắn, “Sau này cũng định gửi bảo mẫu sao?”

“Tôi phải đi làm, không có người trông, chỉ đành tiêu ít tiền mời bảo mẫu.”

Lông mày Hoàng Thượng Dung lại cau lại. “Một tháng trả cho bảo mẫu bao nhiêu? Anh có khả năng chi trả sao?”

“Tôi sẽ cố….” Tiết kiệm! Không những phải tiết kiệm tiền đi nhậu nhẹt chơi bời cuối tuần, mà nết có thể, hắn phải hết sức giảm tần suất đi ăn ngoài, nhưng mà hắn cũng không biết nấu cơm…. Cái này thảm!

Rút một tờ giấy, cô nhanh chóng phân tích cho hắn, “Một mình anh tháng lương 3 vạn rưỡi, thêm tiền tăng ca là 3 vạn tám, chỉ là thuê bảo mẫu một tháng ít nhẫn cũng phải 1 vạn rưỡi rồi! Còn lại 2 vạn, anh còn phải trả tiền thuê nhà, còn chi phí sinh hoạt.”

“Tiền sữa tiền tã của trẻ con cũng là mất tiền, một lon sữa bột năm trăm, ban đầu thì cũng tàm tạm, nhưng lớn hơn một chút, trẻ con một tháng ít cũng uốn ba bốn lon, tã thì càng không cần nói, cái đó so với giấy vệ sinh còn hao nhanh hơn, trừ đi tiền bảo mẫu, tiền chi cho đứa bé cũng ít nhất năm sáu ngàn, anh tính đến chưa? Lấy tình cảnh anh hiện tại, làm sao mà chăm sóc cho đứa bé được?”

Cô càng nói, Từ Hách Quân càng xanh lét mặt. Hắn biết thu nhập của mình không coi là nhiều, mỗi tuần một lần đi chơi với đồng nghiệp, cộng thêm chi tiêu sinh hoạt khác, vậy cũng không kém lương tháng của hắn bao nhiêu, bây giờ lại xem một đứa bé còn bú sữa… Không thay đổi là không được, ai, đây là sự thật


Polaroid