pacman, rainbows, and roller s
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326125

Bình chọn: 9.5.00/10/612 lượt.

òn che miệng cười nhạo.

Cười nhạo cô không biết tự lượng sức mình.

Bên trong một mảnh cười vang, Phương Thê nhưng không có trốn, vẫn đứng đó, lưng so bình thường còn thẳng hơn.

Cái anh muốn không phải là cái này sao?

Được, cô chịu đựng.

Nếu như điều này có thể khiến anh vui vẻ, làm cho anh đáp ứng cứu Tần thị.

Thật ra thì cũng không có gì, chẳng qua chỉ một câu nói, mấy câu chê cười thôi?

Cô sớm đã thành thói quen, lời nói của người xa lạ căn bản không thể tổn thương đến cô.

Mặc dù cô tự nhủ với chình mình, nhưng vẫn cảm thấy thê lương.

"Chị thật đúng là không biết xấu hổ, bây giờ có thể hết hy vọng chứ, hừ."

Cô tiếp tân khẽ hừ một tiếng, sau đó cũng rời đi.

Bảo vệ cũng về tới vị trí của mình.

Mới vừa rồi trước cửa còn ầm ầm, lập tức chỉ còn sót lại một người Phương Thê.

Rõ ràng mới vừa rồi còn náo nhiệt như vậy, bây giờ chỉ cảm thấy một mảnh đau thương lạnh lẽo.

Phương Thê lại đứng một tý, lúc này mới tính rời đi.

Nhưng mà đứng quá lâu rồi, ngay cả chân cũng chết lặng đi, thiếu chút nữa ngã xuống, may được người đỡ lại.

"Cô không sao chứ?" Một tiếng dịu dàng dễ nghe vang bên tai cô.

Phương Thê ngẩng đầu, thấy một người đàn ông ôn hòa lo lắng nhìn về phía cô.

Thì ra vẫn còn có người tốt .

"Tôi không sao, cám ơn." Cô lắc đầu một cái, lại nói tiếng cám ơn, lúc này mới một mình rời đi. "Tôi tìm Doãn Văn Trụ."

Âu Nhã Nhi đứng trước quầy tiếp tân, trong giọng nói là hoàn toàn ra lệnh.

"Có hẹn trước không? Không có hẹn trước mời trở về đi."

Cô tiếp tân cảm giác mình ngày hôm qua làm tất cả

nhất định là đã đưa tới chú ý của tổng giám đốc rồi, cho nên hôm nay

nhìn thấy Âu Nhã Nhi, cô không thấy được toàn thân Âu Nhã Nhi đều là

hàng hiệu, chỉ có thấy được lại là một cơ hội.

Vốn người đững trước quầy tiếp tân có chút tư sắc , khẳng định trước kia được nhiều đàn ông truy phủng.

Cho nên hoặc nhiều hoặc ít cũng có chút tự cho là đúng về cảm giác ưu việt.

Cô tiếp tân chính là một trong số đó, còn luôn cảm giác mình sẽ trở thành nữ chính trong tiểu thuyết.

Nam chủ nhất định sẽ yêu cô, sau đó thâm tình không thay đổi.

Chẳng qua là Âu Nhã Nhi lại là người nào, nghe cô ta nói với giọng điệu như vậy, lập tức không vui.

Một cú điện thoại đánh cho Doãn Văn Thận, "Bác Doãn Văn, người ta muốn đi tìm anh Trụ, nhưng có người không để cho con đi."

Sau đó điện thoại lại đến tay cô tiếp tân, nghe được tiếng của Doãn Văn Thận đang mắng cô ta.

"Đây chính là vị hôn thê của tổng giám đốc, còn không nói xin lỗi."

Buông điện thoại xuống, cô tiếp tân lập tức nói xin lỗi, "Thật xin lỗi, thật xin lỗi, tổng giám đốc ở trên tầng hai mươi."

Âu Nhã Nhi khinh thường khẽ hừ một tiếng, đi về phía thang máy.

Doãn Văn Trụ ba lần bốn lượt cự tuyệt cô, cô ngược lại đối với anh càng ngày càng có hứng thú.

Âu Nhã Nhi cô muốn đàn ông, còn không có không được.

Âu Nhã Nhi đi tới trước phòng làm việc Doãn Văn

Trụ, cũng không có người cản cô nữa, bởi vì Doãn Văn Thận đã sớm gọi

điện thoại tới.

Cô rất hài lòng, mở thẳng cửa phòng làm việc của Doãn Văn Trụ ra.

"Anh Trụ."

Cô lắc lư thân mình đi về phía Doãn Văn Trụ, yêu mị gọi.

Doãn Văn Trụ ngẩng đầu nhìn thấy Âu Nhã Nhi, mày đẹp không khỏi nhăn lại với nhau.

Người phụ nữ này làm sao tới đây rồi ?

Anh làm nhiều như vậy, cô ta còn không cảm thấy mất mặt sao?

"Cô tới làm gì?"

Anh không có sắc mặt tốt gì cho Âu Nhã Nhi nhìn.

Anh biết, chỉ cần hơi chút lơ lỏng, bọn họ sẽ tiến thêm bước.

Loại đàn bà như Âu Nhã Nhi này, là không thể tùy ý

dính vào, dĩ nhiên anh vốn đối với cô ta không có hứng thú gì, cũng

không muốn cưới cô ta.

Anh nói cùng tôi kết hôn

"Anh Trụ, không cần lãnh đạm như vậy nha, người ta đặc biệt tới thăm anh, sau đó cùng nhau đi ăn cơm trưa."

Âu Nhã Nhi tới bên người Doãn Văn Trụ, khẽ khom

lưng, bởi vì cái dạng động tác này, khiến bộ ngực cô một mảnh phong cảnh kia lơ đãng hiện ra ngoài.

Doãn Văn Trụ mắt lé liếc cô một cái, đáy lòng xẹt qua một hồi cười lạnh.

Kỷ xảo câu dẫn như vậy, cũng dám ở trước mặt anh phô trương sao?

"Nếu như tôi nhớ không lầm, tôi đã từng nói qua, tôi không thể nào cưới cô ."

Anh không thèm nhìn tới Âu Nhã Nhi, vừa lật văn kiện vừa lơ đãng nói.

"Nhưng anh Trụ cũng nói qua, có thể vui đùa mà ."

Lúc ban đầu mặc dù Âu Nhã Nhi nuốt không trôi cục tức này, anh Doãn Văn Trụ coi cô là cái gì.

Chẳng qua là sau lại có suy nghĩ khác, chỉ cần Doãn Văn Trụ đụng cô, đến lúc đó cô chỉ cần ở trước mặt Doãn Văn Thận nói,

hoặc là trực tiếp mang thai con anh, anh cũng chỉ có thể cưới cô.

Doãn Văn Trụ đáy lòng hừ lạnh, không nghĩ tới Âu Nhã Nhi xem những lời nói đó tưởng thật.

Xem ra cô không có bao nhiêu tự tôn.

Nhưng tuy vậy, anh cũng sẽ không cùng Cô có dính một tý quan hệ nào.

Ý tưởng của loại đàn bà này, anh biết rõ.

Vì vậy quay người sang, tựa lưng vào ghế ngồi, lười biếng nhìn cô ta, "Nhưng tôi bây giờ đối với cô một chút hứng thú vui

đùa cũng bị m

"Anh ——"

Âu Nhã Nhi không nghĩ tới Doãn Văn Trụ sẽ nói như vậy.

"Tốt lắm, tôi muốn tiếp tục làm việc, cô Âu mời trở về đi."

Doãn Văn Trụ nói xong, cũng không để ý tới Âu Nh