Hồng Nhan Lộ Thủy

Hồng Nhan Lộ Thủy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322963

Bình chọn: 9.5.00/10/296 lượt.

trăm phương ngàn kế cũng đã thay chồng mình tìm được một công việc vẽ tranh, đó chính là phụ trách vẽ biển quảng cáo phim thật to bên ngoài tường rạp hát. Người chồng cho rằng đây là một kiểu suy bại, người vợ thì khóc lóc nói đã thiếu chủ nhà ba tháng tiền thuê. Vì trốn tránh sự càm ràm của vợ, người chồng đành bất đắc dĩ nhận lời.

Thật ra ông đã sớm bị cuộc sống này từ từ phá hủy, câu chuyện phiêu bạt chân trời hết sức lông bông đã trở thành ký ức xa xỉ, tựa như rượu biến thành giấm, chỉ để lại cuộc sống hôn nhân đơn điệu chán nản. Mỗi ngày rời nhà đi làm, chỉ vì ý nghĩ có thể tạm thời thoát khỏi sự oán trách của vợ. Thế là, ông lấy phương thức trò chơi nhân gian để bước vào vẽ tòa nhà cao trọc trời trong “The Towering Inferno”, Hắc tinh tinh trong “King Kong” và thân hình tuyệt đẹp của Lý Tiểu Long trong “The Big Boss”.

Để giải tỏa tích tụ những thất bại trong cuộc sống, mỗi tháng sau khi nhận được tiền lương, ông lại dùng tiền giống như con nhà giàu phong lưu phóng khoáng lúc trước, có đôi khi còn mang một thân nồng nặc mùi rượu về nhà. Người vợ yên lặng nhẫn nại kiềm chế sự tức giận, vì kế sinh nhai cho gia đình, mà nhận làm đầu bếp cho một gia đình nhiều thành viên, loay hoay nhiều năm như vậy bà phát hiện bản thân mình đang đi trên con đường mà ngày xưa mẹ mình từng đi. Thế là, chỉ cần có cơ hội, bà sẽ không ngừng nhắc nhở con gái:

“Vĩnh viễn không được yêu người thông minh!”

“Không nên tin lời dỗ ngon dỗ ngọt của đàn ông!”

“Chỉ có gả cho người có tiền mới hạnh phúc! Chỉ có tiền mới có thể mua được hạnh phúc thôi!”

Bà ký thác mộng tưởng đã vỡ tan lên người con gái, kỳ vọng tương lai của nó có thể gả cho một người chồng giàu có. Con gái là niềm kiêu hãnh của bà, nhìn con gái đẹp như tiên nữ, vâng lời dễ bảo, thông minh chăm chỉ. Mỗi ngày bà chải mái tóc màu nâu cho con gái mình, cho con bé uống sữa tươi và dầu cá, ăn vận cho con bé giống như một công chúa nhỏ, không để cho con gái thua kém bất kì một thiên kim tiểu thư nào.

Bà quản lí con gái rất nghiêm khắc, rất sợ con bé đi lên vết xe đổ. Sau khi Hình Lộ tốt nghiệp tiểu học, cô bé được vào học một trường trung học cơ sở trộn lẫn cả nam và nữ sinh. Mẹ cô bé vừa nghe nói đến nam và nữ học chung, thì lập tức sợ đến bất tỉnh. Bà nhờ cậy sự giúp đỡ của ông chủ, cuối cùng, dựa vào thể diện của ông chủ bà đã đưa được con gái mình vào học trong một trường trung học nữ quý tộc.

Người chồng vô cùng xem thường sự cố gắng và nông cạn của vợ mình. Ông dạy cho con gái một việc khác: Ông dạy Hình Lộ vẽ tranh, thường xuyên mặc bộ comple khâu vá và đôi giầy da vừa đánh bóng, trông tựa như một thân sĩ, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô bé, đưa cô đến xem triển lãm tranh, cũng dẫn cô đến bến cảng nhìn thuyền chở dầu phía xa xa. Ông đi khắp thế giới, ông kể cho con gái nghe về Luân Đôn, Paris, Venice, Monte Carlo, những chuyện ở Budapest, người yêu lúc trước, những nhân vật lớn đã từng thấy qua, những buổi tiệc lớn đã từng tham dự… Con gái rất sùng bái người bố, còn người bố lại có thể thấy được sự nhiệt tình tuổi trẻ mà vợ mình từng có trên người con gái. Hai cha con dần dần trở thành đồng minh.

Làm bố, có một lần ông nhất thời phấn chấn nên đã gửi ảnh của con gái mình đến Anh cho bố ông, dùng một cô bé để phá vỡ ngăn cách nhiều năm giữa mình và bố. Ông nội vô cùng cảm động khi nhận được ảnh, khi đó vừa vặn là đầu tháng mười hai. Đến lễ Noel, Hình Lộ nhận được một món quà rất đẹp mà ông nội ở Anh gửi về, mở ra thì đó chính là một phong thư chỉ viết vài dòng chữ ít ỏi, với đại ý là:

“Ta rất nhớ các con.”

Những món quà giáng sinh gửi đến tổng cộng được sáu năm đầu, đến tháng năm năm thứ bảy lại là một bức điện báo. Ông nội bệnh tình đang nguy kịch, trên điện báo đặc biệt nhắc đến:

“Muốn gặp cháu gái.”

Một khắc kia, thứ mà bố Hình Lộ nhìn thấy chính là đã không còn cơ hội vun đắp cho tình phụ tử và hối hận, còn thứ mà mẹ Hình Lộ nhìn thấy chính là phần tài sản để lại.

“Ông già ích kỷ kia cũng chỉ có một người con trai, huống hồ, ông ta sống tại Anh nữa chứ!” Trong lòng bà nghĩ.

Thế là, bà cắn răng đưa phần tiền đã dành dụm được, cầm một ít trang sức, mới có đủ tiền mua hai vé máy bay hạ giá đến Luân Đôn, đưa bố con Hình Lộ lên máy bay với tâm trạng đầy hy vọng.

Nhưng Hình Lộ vẫn không kịp nhìn mặt ông nội lần cuối. Lúc họ đến bệnh viện, ông lão đã bình thản từ giã cõi đời mấy giờ trước, căn bệnh ung thư bạch huyết đã mang ông đi vĩnh viễn.

Thứ mà ông lão để lại không phải là tài sản mà lại là một khoản nợ chưa trả. Từ chỗ luật sư, bố Hình Lộ mới biết tất cả, những năm tháng cuối đời của bố ông tất cả đều là nợ nần chồng chất trong các công trình kiến trúc. Bố Hình Lộ nghe thế không cảm thấy thất vọng, trái lại ông cảm thấy chưa từng thân thiết với bố mình đến thế, ông đã đi qua nhiều con đường như thế, cuối cùng cũng đã biết bản thân mình giống ai.

Bây giờ ông nhớ về bố mình, cũng vô cùng luyến tiếc những năm tháng trước kia, thế là, buối sáng hôm đó, ông dẫn theo con gái rời khỏi khách sạn lụp xụp, ngồi trên một chiếc thuyền ngắm cảnh sông Thames mà bố ông


Insane