Bảo khi trước ở nhà, anh Tiết làm việc gì chị ấy cũng không biết. Bây giờ lại sang ở bên này, tất nhiên càng không biết nữa. Cô Lâm ngồi ở đằng sau, cho là con bịa chuyện ra nói dối, nên cười giễu con.
Đương nói chuyện thì a hoàn ở buồng Giả mẫu đến mời Bảo Ngọc và Đại Ngọc về ăn cơm. Đại Ngọc không đợi Bảo Ngọc, liền đứng dậy kéo a hoàn đi. A hoàn nói:
- Hãy chờ cậu Bảo cùng đi một thể.
- Anh ấy không ăn đâu. Chúng ta đi thôi. Tôi đi trước đây.
Nói xong, Đại Ngọc đi ra ngay.
Bảo Ngọc nói:
- Hôm nay con ăn cơm với mẹ.
Vương phu nhân nói:
- Thôi, thôi, hôm nay ta ăn chay, con về bên ấy mà ăn.
- Con cũng ăn chay.
Nói xong Bảo Ngọc bảo a hoàn đi về rồi chạy đến ngồi vào bàn ăn. Vương phu nhân cười bảo bọn Bảo Thoa:
- Các cháu cứ đi ăn, mặc kệ nó.
Bảo Thoa cười nói:
- Ăn hay không, anh cũng nên đi với cô Lâm mới phải; bụng cô ta đang khó chịu đấy.
Bảo Ngọc nói:
- Mặc kệ cô ta, chốc nữa là xong hết.
Ăn xong, Bảo Ngọc phần thì sợ Giả mẫu mong, phần cũng nhớ Đại Ngọc, vội vàng bảo lấy nước súc miệng. Thám Xuân, Tích Xuân đều cười:
- Anh Hai sao lúc nào cũng vội vã thế? Ăn uống mà cũng lật đật như vậy.
Bảo Thoa cười nói:
- Anh ấy ăn xong rồi còn phải đi thăm cô Lâm, chứ ở đây làm gì?
Bảo Ngọc uống nước xong, sang ngay nhà phía tây. Đi đến phòng Phượng Thư, thấy Phượng Thư đang đứng ghếch chân trên ngưỡng cửa cầm cái ngoáy tai gợi răng và trông mười đứa hầu nhỏ vần mấy chậu hoa. Thấy Bảo Ngọc đến, Phượng Thư cười nói:
- May quá, chú lại viết hộ chị mấy chữ.
Bảo Ngọc đành phải theo vào buồng. Phượng Thư sai người đem bút giấy ra nói:
- Chú viết: Bốn mươi tấm đoạn trơn màu đỏ, bốn mươi tấm đoạn thêu rồng, một trăm tấm the hạng tốt đủ các màu, vòng cổ bằng vàng bốn chiếc.
- Thế nào? Không phải sổ mua bán, cũng không phải là giấy kê đồ lễ, viết thế này để làm gì?
- Chú cứ viết, miễn sao chị hiểu là được.
Bảo Ngọc nghe nói, đành phải viết vậy.
Phượng Thư vừa cầm tờ giấy, vừa cười nói:
- Còn điều này nữa, không biết chú có bằng lòng không? Bên nhà chú có con a hoàn tên là Hồng Ngọc, tôi muốn lấy nó sang đây, ngày mai tôi sẽ cho đứa khác sang thay nó, liệu có được không?
- Bên nhà tôi nhiều người lắm, chị thích đứa nào, cứ việc lấy, cần gì phải hỏi tôi.
- Nếu thế thì tôi gọi nó về nhé.
- Được, chị cứ việc gọi.
Nói xong, Bảo Ngọc chực đi ngaỵ Phượng Thư nói:
- Chú hãy đứng lại, tôi còn nói câu này nữa.
- Bà đang gọi tôi, có việc gì khi về sẽ hay.
Bảo Ngọc sang bên phòng Giả mẫu, đã thấy ăn xong cả rồi. Giả mẫu hỏi:
- Ăn cơm bên mẹ cháu có gì ngon không?
- Chả có gì ngon cả, nhưng cháu lại ăn thêm được một bát.
Rồi hỏi:
- Cô Lâm ở đâu?
Giả mẫu nói:
- Ở trong nhà kia kìa.
Bảo Ngọc đi vào, thấy một a hoàn đương ngồi dưới đất quạt bàn là, hai a hoàn ngồi trên giường xe chỉ, Đại Ngọc đang cúi xuống cầm kéo cắt cái gì. Bảo Ngọc chạy đến cười nói:
- Ái chà! Em làm gì đấy, vừa ăn xong đã cúi gằm đầu xuống, khéo lại nhức đầu thôi.
Đại Ngọc không trả lời, cứ ngồi maỵ Bỗng có một a hoàn nói:
- Góc miếng lụa này còn nhăn, phải là lại mới được.
Đại Ngọc vứt kéo xuống nói:
- Mặc kệ nó, một chốc nữa là xong.
Bảo Ngọc nghe nói, sinh ra buồn rầu. Bỗng bọn Bảo thoa, Thám Xuân đến, nói chuyện với Giả mẫu. Một lúc, Bảo Thoa vào nhà trong, hỏi: "Em làm gì đấy?". Thấy Đại Ngọc đương cắt may, Bảo Thoa cười nói:
- Giỏi quá nhỉ. Em biết cả việc may cắt rồi đấy.
Đại Ngọc cười nói:
- Đó chẳng qua là câu chuyện lừa dối người thôi.
Bảo Thoa cười nói:
- Tôi kể cho cô nghe câu chuyện buồn cười: Vừa rồi chỉ vì tôi bảo không biết gì đến việc thuốc, nên anh Bảo cũng lấy làm khó chịu đấy.
Đại Ngọc nói:
- Mặc kệ anh ấy, một chốc là xong hết.
Bảo Ngọc gọi Bảo Thoa:
- Bà muốn đánh xúc xắc, không có ai, chị ra mà đánh vậy.
- Thế ra tôi chỉ vì đánh xúc xắc mà đến đây à?
Nói xong Bảo Thoa đi ngay.
Đại Ngọc nói:
- Thôi anh cũng đi đi, ở đây có con hùm, khéo nó cắn cho đấy.
Bảo Ngọc thấy Đại Ngọc vẫn cúi xuống cắt, không để ý đến mình, đành phải cười nói:
- Em nên ra đi dạo chơi, rồi về khâu cũng chưa muộn.
Đại Ngọc vẫn không trả lời. Bảo Ngọc liền hỏi đám a hoàn:
- Ai bảo cô ấy khâu thế?
Đại Ngọc thấy Bảo Ngọc hỏi bọn a hoàn, liền nói:
- Ai bảo tôi khâu thì mặc tôi, việc gì đến cậu Hai!
Bảo Ngọc muốn nói nữa, thấy có người đến báo: "Bên ngoài có người mời cậu", liền đứng dậy ra ngay.
Đại Ngọc ngoảnh ra ngoài nói:
A di đà Phật! Khi anh trở về, tôi có chết cũng xong.
Bảo Ngọc ra ngoài, thấy Bồi Dính chạy lại nói:
- Người nhà cậu Phùng đến mời.
Bảo Ngọc biết ngay là câu chuyện hôm nọ, liền bảo: "Mang quần áo ra đây". Rồi quay vào thư phòng.
Bồi Dính vào ngay cửa thứ hai đứng đợi người hầu. Thấy một bà già đi ra. Bồi Dính nói:
- Cậu Bảo đương ở thư phòng, chờ lấy quần áo đi chơi, bà về đưa tin ngay cho họ biết.
- Con mẹ mày! Cậu Bảo đứng ở ngoài vườn, những người hầu đều theo ra đó cả, mày lại vào đây đưa tin à?
- Bà mắng là phải, tôi thực là hồ đồ.
Bồi Dính chạy vào cửa thứ hai phía đông, gặp bọn hầu nhỏ đương đá cầu ở con đường trước cửa. Bồi Dính báo cho chúng biết. Một đứa chạy ngay đi,