đầu khi tiếp cận nhà họ Lâm của mình. Anh tự thề
với bản thân, đến khi hai cụ già không đi lại được thì anh sẽ cáng đáng
trách nhiệm phụng dưỡng, chăm sóc hai cụ như bố mẹ ruột của mình.Khi ăn
cơm, thím Trương vô tình hỏi sao Tiểu Nê vẫn chưa về, hay là đã xảy ra
chuyện gì. Điều này khiến Đinh Tuấn Kiệt không thể tập trung vào bữa
cơm. Đúng lúc Đinh Tuấn Kiệt đang nghĩ có nên đi đón Tiểu Nê hay không
thì chuông cửa reo.Nhìn vẻ mặt vui mừng của thím Trương khi mở cổng thì
đúng là Tiểu Nê đã về, phải khó khăn lắm tâm trạng của Đinh Tuấn Kiệt
mới thoải mái một chút thì lúc này lại bị hai người vừa bước vào cổng
làm cho căng thăng trở lại. Anh quen cả hai người vừa bước vào.Lâm Tiểu
Nê và Giai Nhiên.Đương nhiên hai người họ vốn đã quen nhau, cùng nhau
vui vẻ đi vào cũng chẳng có gì lạ cả, cái khiến cho Đinh Tuấn Kiệt cảm
thấy khó chịu là Giai Nhiên đang nắm tay Tiểu Nê." Tiểu Nê!" Bà Lâm sững sờ khi nhìn thấy họ thân mật như vậy. Ngay lập tức bà chạy lên phía
trước kéo con gái ra rồi khẽ mắng: " Con không biết hôm nay là sinh nhật của Tuấn Kiệt à?" Bà vừa tỏ ra tức giận nói với con gái đồng thời nhắc
khéo với cô Đinh Tuấn Kiệt đang nhìn." Chút nữa thì con quên mất, là do
Giai Nhiên nhắc con nên chúng con mới không đi xem phim mà vội về đây
luôn." Tiểu Nê nói rồi nhìn Giai Nhiên cười.Đinh Tuấn Kiệt cười gượng,
tay anh đặt dưới bàn, không ai nhìn thấy tay anh đang nắm chặt thành
hình nắm đấm.Lúc này cử chỉ của Giai Nhiên rất thoải mái, anh ngồi xuống cnạh Đinh Tuấn Kiệt rất tự nhiên, rồi vỗ mạnh vào lưng Đinh Tuấn Kiệt
hỏi: "Anh bạn, đã lâu lắm rồi không đến chơi cờ với tôi! Có phải thua
nhiều nên sợ rồi phải không?"Khi nói chuyện Tuấn Kiệt nhìn Tiểu Nê khó
hiểu, nghi ngờ, anh cũng không chú ý đến câu nói của Giai Nhiên, cho nên không đáp lại.Giai Nhiên như chạm phải đinh, lắc lắc vai ý nói với Tiểu Nê không sao cả." Dì Lâm à, sao hôm nay nhiều thức ăn thế?" Giai Nhiên
chuyển sang nói với bà Lâm.Có thể nói bà Lâm là người biết Giai Nhiên từ bé tới lớn do vậy đương nhiên bà rất vồn vã với cậu rồi, nhưng nhìn
thấy con rể tương lai Đinh Tuấn Kiệt tức đỏ mắt, bà chỉ biết gượng gạo
ậm ừ một tiếng cho qua.Ông Lâm Quốc Quần nói chuyện với Giai Nhiên rất
tự nhiên, cởi mở. Ông hỏi thăm sức khỏe bố mẹ của Giai Nhiên, cũng chỉ
muốn làm cho không khí trở nên vui vẻ hơn."Ồ! Mẹ cháu a?" Giai Nhiên vừa gắp thức ăn vừa nói " cùng bố cháu đi Hà Lan chơi rồi, hai cụ cứ như
trẻ con ấy. Có điều hôm qua cháu nói chuyện với mẹ cháu qua điện thoai,
bà cụ đang lo giục cháu tìm con dâu mới!" Giai Nhiên nói một mạch rồi tự nhiên nhìn Tiểu Nê cười đầy ẩn ý.Tiểu Nê đỏ mặt, cúi đầu xuống đất." Ha ha!..mẹ anh chỉ được cái n óng vội..ha ha." Bà Lâm thấy câu chuyện đang đi lạc hướng, không biết làm gì hơn nữa bà liền tham gia câu chuyện,
vội vàng nói giúp con trai nuôi:" Bậc làm cha làm mẹ như chú gì đều có
thể hiểu được rất rõ tâm trạng lúc này của Tiểu Nê, à mà ban nãy chú dì
cũng đang bàn về hôn nhân sự của Tiểu Nê và Tuấn Kiệt đấy!"" Mẹ! Mẹ nói
gì thế? Con nói với mẹ là đồng ý lấy anh ta khi nào?" Tiểu Nê bình tĩnh
nói, không quá kích động cũng không quá tức giận, cô đã không còn lạ một cô bé ngang ngược như trước đây nữa." Dì Lâm à! Dì muốn gả con gái thì
cũng phải hỏi qua ý kiến của cô ấy chứ! Dù gì con cũng là người quen
Tiểu Nê trước đấy!" Giai Nhiên vội vàng biện hộ. Đúng là đồ mặt dày.Đinh Tuấn Kiệt im lặng từ đầu đến giờ, anh ngồi yên nhìn người bạn tốt của
mình đang đe dọa mình." Cháu ư?" Bà cười nhạt rồi tự tin nhận xét: "
Cháu chẳng phải đã có vợ rồi mà? Sao còn để mắt tới con gái của dì
vậy?"" Ấy chết! Dì Lâm nói như vậy thì khác nào bảo con gái mình không
được lấy người đã có vợ rồi?" Giai Nhiên nói rồi còn đưa mắt liếc nhìn
Tuấn Kiệt thăm dò.Không biết Tuấn Kiệt đang nghĩ gì mà nét mặt thay đổi
hẳn, anh yên lặng ăn cơm." Bố mẹ, con vẫn chưa kịp nói với bố mẹ, con đã bắt đầu đi lại với Gn rồi." Vẫn cái giọng điệu lạnh lùng, chẳng giống
với phong cách thường ngày của Tiểu Nê tí nào." Con..con bé này, con nói gì thế?" Bà Lâm không chịu nổi, tức giận đứng dậy nói.Lúc này Giai
Nhiên đứng dậy, rót đầy rượu vào ly rồi cười cười phát biểu: " Chú gì,
trước hết cháu chịu phạt ba chén, sau đó cho phép cháu mời chú gì ba
chén. Rượu phạt: thứ nhất là vì vô lễ, đã đến tay không, thứ hai là vì
trót yêu con gái của chú dì mà chưa được sự đồng ý, thứ ba là vì tắc
đường nên không thể đến sơm. Còn rượu mời: thứ nhất chúc cho toàn thể
gia đình thuận hòa, trên kính dưới nhường, thứ hai là chúc cho gia đình
ta tiền vào như nước, làm ăn phát tài, thứ ba là chúc cho chú dì thọ lâu trăm tuổi, sống đến đầu bạc răng long!" Nói hết một câu anh chàng lại
uống một chén, không chỉ thể hiện tài ăn nói hơn người mà còn thể hiện
cả tửu lượng đáng nể và tính cách phóng khoáng thẳng thắng của người
Trùng Khánh trong anh chàng.Lập tức không khí trong nhà bỗng ấm áp hẳn
lên, cuối cùng anh ta còn đùa thêm một câu:" Tại sao nói chuyện với chú
dì giống hệt như Vi Tiểu Bảo được gặp giáo chủ Thần Long Giáo vậy?"Câu
