đuổi ra khỏi cửa, lại bị mấy người đàn bà lắm chuyện mắng chửi. Cô ngồi tức tưởi dưới đất, cũng chẳng còn sức để dậy nữa.Cô
chỉ còn biết thầm cầu mong trong lòng: " Đinh Tuấn Kiệt hãy nhanh ra cứu em"...Cuối cùng cũng có một người đàn ông đã lớn tuổi đi đến, ông đuổi
mấy người lắm lời đó đi rồi đỡ Tiểu Nê đứng dậy.Tiểu Nê xiêu vẹo bước ra khỏi tòa nhà.Khi ra đến cổng khu đô thị, Tiểu Nê ngẩng đầu nhìn bầu
trời, bắt gặp những đám mây mỏng bị gió thổi tan tác. Cô lại nhớ tới
những đám mây mà trước đây không lâu cô nhìn thấy ở Lhasa, đó là những
đám mây dày dặn rất đáng yêu, có viền vàng xung quanh, rất lớn, lại ở
rất thấp khiến người ta có cảm giác khi cần đưa tay ra là có thể chạm
vào. Khi đó Đinh Tuấn Kiệt còn gõ gõ vào đầu Tiểu Nê, gọi đùa cô là đồ
tinh quá...Những ngày ở Tây Tạng, thật đúng là thiên đường, cô không
hiểu nổi tại sao Thiên đường và Địa ngục lại gần nhau đến thế?Tiểu Nê
nhận thấy một giây trước đó, mình còn là con dê nhỏ đáng yêu của anh,
được anh mặc sức chăn thả trên Thiên Đường. Vậy mà một giây sau đó, chỉ
còn lại một mình mình, cô độc đi trên phố, hồi tưởng trong nước mắt.Nước mắt rơi lã chã trên má, Tiểu Nê đau lòng gào to:" Mẹ ơi..." rồi ngã gục trên đường phố tấp nập người qua lại. Tôi đắm chìm trong tình yêu em dành cho, rồi một ngày tôi bỗng nhiên
phát hiện ra mình đã bị cắm sừng.Anh đã mang đến cho tôi sự nhục nhã
không gì bằng, nét mặt lãnh đạm vô tình vẫn còn rõ mồn một, để mỗi lần
hồi hới lại tôi thấy lạnh hết sống lưng. Tôi bị người tình đuổi ra khỏi
phòng. Trong khi ngất lịm trên con đường lạnh giá đó, tôi đột nhiên
hướng về phía mặt trời rực rỡ ở Tây Tạng, có ai ngóng chờ trên bầu trời
đằng kia, Thiên Đường màu xanh nhạt...Khi tôi cố mở mắt lần nữa để nhìn
xung quanh thì phát hiện mọi thứ rất ấm áp và quen thuộc. Tôi dần thấy
khuôn mặt mẹ và thím Trương lo lắng đang rõ dần lên, thì ra tôi đã ở
trong nhà rồi. Mẹ thấy tôi tỉnh lại, thở phào nhẹ nhõm, rồi xót xa h ỏi
tôi có còn thấy đau ở đâu không, tôi lắc đầu. Sau đó mẹ vội vàng sai
thím Trương bưng thuốc lên cho tôi.Thím Trương lo lắng nhìn tôi, miệng
lẩm bẩm điều gì đó rồi đi." Con à! Thím Trương đã hầm cho con bát canh
chim bồ câu, con phải ăn nhiều một chút. Huyết áp của con thấp quá, nhìn con xem, gầy như que củi thế kia?" Rồi mẹ âu yếm xoa trán tôi.Mẹ luôn
nói cằm của tôi vừa nhọn vừa nhỏ khiến mẹ rất đau lòng. Nhìn vẻ mặt lo
ây của mẹ, trong lòng tôi thấy ấm áp hơn, song cũng có đôi chút áy náy
bởi trước đây nếu như nghe thấy mẹ bắt tôi phải ăn uống bồi bổ, vì sợ
béo mất phom nên tôi luôn ầm ĩ lên để từ chối. Bây giờ thì tôi không còn hơi sức đâu để mà tranh cãi với mẹ nữa.Hơn nữa bây giờ có chăm chăm giữ dáng thì cũng để cho ai ngắm?Cứ nghĩ đến tên của người đó trong lòng
tôi lại lạnh buốt. Tự nhiên tôi để ý đến vẻ mặt lo lắng của mẹ." Mẹ à!
Con thật may mắn vẫn có mẹ ở bên!" Tôi nghẹn ngào nỏi ra một cách chua
xót. Mẹ nhìn tôi với ánh mắt kỳ quặc và nói: " Đồ ngốc, con nói gì thế!" Vẻ mặt không hài lòng mẹ nói tiếp: " Con gái à, con đi đứng thế nào mà
lại ngất ở trên đường thế? May mà Giai Nhiên nhìn thấy và đưa con về
nhà. Con có biết đã khiến mẹ lo thế nào không?"Thì ra khi nhìn thấy tôi
được khiêng về, mẹ đã rất lo lắng, cho là tôi đã xảy ra chuyện gì đó,
sau khi kiểm tra mới phát hiện chỏ là do tôi bị thiếu máu rồi ngất đi."
Anh Giai Nhiên!" Tôi ngạc nhiên thốt lên." Đúng thế! Cậu ấy còn nói khi
nào con khỏe lại thì sang nhà cậu ấy chơi, cậu ấy nói đã lâu không gặp
rồi, rất nhớ con!"" Nhớ con!" Tôi nhắc lại lời của mẹ, lúc này đầu tôi
trống rỗng. Nếu như một năm trước đây nghe thấy điều này tôi đã có thể
vì quá vui mừng mà nhảy cẫng lên rồi.Bây giờ tôi chỉ cảm thấy mọi suy
nghĩ của tôi đã bị ba chữ Đinh Tuấn Kiệt chi phối." À, mà con nói đến
thăm Đinh Tuấn Kiệt cơ mà? Sao lại bị ngất ở giữa đường thế?" Mẹ hỏi dồn tôi." Con...con vẫn chưa đến nhà anh ấy thì..." Tôi nhíu mày, thay đổi
nét mặt, cẩn thận che giấu.Tôi không biết mình đang bảo vệ vẻ tôn nghiêm đáng thương của mình, hay đang bảo vệ cho đứa con nuôi trong mắt
mẹ.Đúng lúc này thì thím Trương bưng lên cho tôi một bát thuốc vẫn còn
bốc hơi nóng hổi, mẹ bước đến đón bát thuốc rồi gọi tôi lại.Sau đó mẹ
cẩn thận bón cho tôi từng thìa, trước khi bón cho tôi, mẹ thổi cho nguội rồi nếm thử xem còn nóng không mới bón từ từ cho tôi.Mẹ cẩn thận như
thể tôi vẫn còn là đứa trẻ vậy. Khi tôi nhìn thấy nếp nhăn - kẻ thù của
người phụ nữ - xuất hiện quanh mắt mẹ tôi ngoan ngoãn uống canh.Thực ra
thì mẹ cũng thường xuyên chú ý đến việc giữ gìn, chăm sóc sắc đẹp nhưng
vẫn không thể ngăn được sự tàn phá của thời gian. Bỗng nhiên tôi nhận
thấy phụ nữ thật đáng thương. Khi được sinh ra trên đời họ là tạo vật
đẹp đẽ của Thượng đế, nhưng rồi khuôn mặt họ lại phải chịu sự tàn phá
của thời gian và sự buồn phiền.Tôi cũng cảm thấy mẹ thật sự dũng cảm,
bình thường tôi không bao giờ chấp nhận ngay một vết bẩn nhỏ sính trên
mặt, nhưng mẹ thì vì con cái mà phải làm lụng vất vả, nhan sắc của mẹ
cũng không còn như trước nữa do bà l