uấn Kiệt không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nó rất ngoan
ngoãn và không nói gì thêm.Lần đó Đinh Tuấn Kiệt và chị phải đi bộ năm
tiếng đồng hồ để về nhà. Trên đuờng trở về vừa đói vừa mệt, hai hàm răng cắn chặt vào nhau cho đỡ mêth, không còn cách nào khác đành lôi chiếc
kẹo hoa quả từ trong túi ra. Đó là một ngày đáng nhớ trong cuộc đời Đinh Tuấn Kiệt, vì đó là lần đầu tiên nó thấy chị khóc.Đinh Tuấn Kiệt để kẹo vào lòng bàn tay, liến một cách ngon lành, thấy thế Gia Nam đột nhiên
ngồi xuống hỏi." Kẹo có ngon không?"Đinh Tuấn Kiệt lập tức gật gật đầu
vẻ rất thỏa mãn.Nó thấy chị Gia Nam khóc.Trước đây lúc nào chị cũng
cười, khi chị cười để lộ ra hàm răng trắng muốt rất xinh. Nhưng bây giờ
mắt chị nhòa lệ, chị ôm Đinh Tuấn Kiệt vào lòng nghẹn ngào nói:" Sau này chắc em sẽ chẳng bao giờ được ăn kẹo nữa!"Sau đó chị lau khô nước mắt,
nghiêm nghị nói với Đinh Tuấn Kiệt: " Chị muốn em được đi hoc, học lên
đại học cơ!"Đinh Tuấn Kiệt vui mừng nhảy cẫng lên, một đứa trẻ như nó
làm sao có thể hiểu được để nó đi học chị Gia Nam sẽ phải vất vả thế
nào.Cuối cùng Gia Nam phải cõng Đinh Tuấn Kiệt về nhà, vì một đứa trẻ
sáu tuổi quả thực không thể đi bộ xa như vậy. Khi họ vội vàng về được
đến nhà đã là 8h tối, ngoài trời tối đen, Gia Nam mệt rã rời như muốn
khụyu xuống, mà đứa trẻ trên lưng vẫn ngủ ngon lành.Sau lần đó Gia Nam
không một lần bước chân vào nhà họ Lý, chỉ có bà mẹ nhân hậu cứ đến Tết
lại vụng trộm mang cho con khi thì giỏ trứng gà khi thì liễn mỡ lợn. Gia Nam một mình cáng đáng kiếm tiền nuôi ba người, để có tiền đóng học phí cho Đinh Tuấn Kiệt, ở trường cô nhân dạy thêm mấy lớp. Thông cảm cho
hoàn cảnh của Gia Nam, tháng nào nhà trường cũng phát lương sớm cho cô,
bởi họ cũng muốn giúp cô giải quyết phàn nào khó khăn trong cuộc
sống.Đinh Tuấn Kiệt vào lớp 1, Gia Nam thức cả đêm để khâu cặp sách mới
cho nó, nhưng cô không hề mệt mỏi mà ngược lại còn thấy vô cùng sung
sướng và mãn nguyện.Đinh Tuấn Kiệt ngày càng có da có thịt, ông cũng
khỏe hẳn ra và hết đau lưng. Còn Gia Nam thì ngày một gầy đi. Mỗi bữa
cơm cô đều nói: " Cháu ăn no rồi, ông và em ăn nhiều vào nhé!" Cô làm
lụng quần quật cả ngày, tối đến lại luôn là người đi ngủ sau cùng. Đinh
Tuấn Kiệt thường tỉnh dậy lúc nữa đêm để đi tiểu, nó vẫn thấy dưới ánh
đèn dầu vàng ệch, chị Gia Nam đang cố gắng khâu thuê quần áo cho người
khác để có tiền dành dụm cho mình học trung học.Đinh Tuấn Kiệt biết
trước đây chị là một cô gái xinh đẹp, mà giờ đây trông gầy gò vàng võ.
Khuôn mặt chị ngày trước bầu bĩnh trắng trẻo, còn bây giờ đen sạm, ngày
trước đôi bàn tay của chị rất đẹp lại rất thơm, còn nay thì toàn dầu mỡ
lại sần sùi thô ráp...chị đã thay đổi rồi.Trong chương trình lớp 6 Đinh
Tuấn Kiệt biết được cụm từ "thanh xuân". Thanh xuân là mùa của các loài
hoa, thanh xuân là tuổi trẻ, là tươi đẹp, thanh xuân chính là mùa xuân
của tuổi trẻ!Còn chị nhà mình thì sao, chị mới 27 tuổi. Bảy năm qua chị
đã bỏ ra biết bao công sức cho cái gia đình này? Vì sao mà tuổi xuân của chị không còn nữa? Tuổi xuân tươi trẻ của chị đâu rồi? Đinh Tuấn Kiệt - một đứa trẻ mới 11 tuổi nhưng sớm trưởng thành hỏi chị:" Chị ơi, khi
nào chị tìm anh rể cho em?" Khiến Gia Nam không khỏi giật mình, thằng
quỷ nhỏ này cái gì cũng biết. Hết giật mình, cô nhìn ánh đèn trầm tư suy nghĩ, có lẽ đã đến lúc mình nên lập gia đình rồi." Đợi em tốt nghiệp
tiểu học chị sẽ suy nghĩ." Sự quan tâm chân tình đó của Đinh Tuấn Kiệt
lại một lần nữa khiến Gia Nam vô cùng xúc động, cô ôm Đinh Tuấn Kiệt vào lòng âu yếm xoa đầu nó.Sự ghét bỏ của người cha, sự không đồng tình của người thân, những ánh mắt thiếu thiện ý của người trong thị trấn những
năm qua bỗng chốc tan biến hết. Đứa trẻ do tự tay mình nuôi dạy đã biết
quan tâm đến mình, vậy còn gì quan trọng hơn, mọi đau khổ đều trở nên
ngọt ngào.Mấy năm sau, Đinh Tuấn Kiệt tốt nghiệp tiểu học với thành tích xuất sắc, trúng tuyển vào trường điểm trên huyện. Toàn thị trấn chỉ có
hai học sinh thi đỗ, trong đó Đinh Tuấn Kiệt là người đứng đầu với thành tích đạt loại ưu, chuyện trúng tuyển vào trường điểm là điều đương
nhiên.Hôm đó là ngày vui nhất của Lý Gia Nam trong suốt sáu năm qua, cô
dùng hẳn nửa tháng lương để làm một bữa thịnh soạn mừng Đinh Tuấn Kiệt
đỗ vào trung học, cũng coi như bữa cơm tiễn em lên trường, sau này mỗi
tuần nó chỉ về nhà một lần.Tiểu Kiệt lần đầu tien phải sống xa nhà, nó
phải sống một mình trong trường nội trú để theo học trung học, Gia Nam
cảm thấy không yên tâm cứ dặn đi dặn lại nó đủ điều. Đêm đó cô ôm đứa em trai do chính mình nuôi dạy đi ngủ, hai chị em nói chuyện gần hết đêm,
những lời dặn dò thủ thỉ của chị khiến Đinh Tuấn Kiệt rơm rớm nước
mắt.Hôm sau Gia Nam tay xách mấy túi đồ to đùng, tự mình đưa Tuấn Kiệt
đến trường nhập học.Xe cộ trên huyện nhiều và tấp nập hơn ở thị trấn,
Gia Nam vừa vội vàng dắt tay Đinh Tuấn Kiệt kéo qua đường vừa không
ngừng dặn đi dặn lại nó sau này phải cẩn thận.Khi vừa đặt chân đến cổng
trường trung học, Đinh Tuấn Kiệt thầm hứa trong lòng mình phải cố