pacman, rainbows, and roller s
Hôn Ước Đáng Yêu

Hôn Ước Đáng Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321903

Bình chọn: 7.5.00/10/190 lượt.

của ai cũng được .

Nó : Là Linh , Nhi , Na đấy .

- Các cô là ai ? _ 3 hoàng tử đồng thanh .

- Hôn phu của các anh đấy _ 3 cô gái lạ hoắc nhắc lại câu trả lời .

Nhìn các hoàng tử rồi ánh mắt từ từ chuyển dời sang bọn nó . Ánh nhìn

khinh khỉnh coi thường . Linh , Na tức ra mặt . Nhi chẳng biểu hiện cảm xúc gì

cứ lặng lẽ vậy thôi . Không ai biết đằng sau lớp mặt nạ kia có một trái tim đang

khóc . Nhi đã thử đặt lòng tin vào Huy , vào anh chàng ngày ngày chạy theo mình

. Cứ như với Huy Nhi là cả một thế giới không thể thiếu. Nhưng Nhi đã sai , chỉ

có mình Nhi độc diễn , vỡ diễn của riêng mình . Nhi cười chua chát , thì ra

không phải chỉ có mình là vị hôn thê , mà còn có những người khácnữa , còn có

những người mà Nhi chưa từng biết.

Thất vọng bọn nó định bỏ đi

thì quản gia lên tiếng :

- Thưa các tiểu thư , từ nay các vị sẽ

ở đây để tiện cho việc đi lại . Đồ đạc đã được sắp sếp gọn gàng . Mời các tiểu

thư lên phòng .

Sau câu nói của Quản gia bọn nó mĩm cười cảm ơn

, nụ cười của một tiểu thư ( giả tạo , gương mặt không một biểu lộ cảm xúc ) .

Hắn như đọc được sự thất vọng trong ánh mắt của nó không nói được câu nào , lặng

lẽ nhìn bọn nó khuất xa . Hắn chợt nhớ đến một câu đã từng đọc được ở đâu đó

trước đây" Những thứ nắm chặt trong tầm tay , nếu không biết nắm bắt . Bạn sẽ

phải hối tiếc giống như tôi bây giờ " .

Bọn nó đã về phòng , hắn

giờ mới để ý đến những nhân vật lạ hoắc này .

- Các cô là ai ? _

một câu nói từ miệng 3 hoàng tử phát ra nhưng lại mang những âm điệu khác nhau .

Quân tức giận , Huy lạnh lùng , Duy thờ ơ . Các cô gái vẫn vậy chẳng để ý thái

độ của hắn chỉ ỏng à , ỏng ẹo trả lời .

- Em là Thiên . 17 tuổi

. Con gái tập đoàn Thiên Long . đứng thứ 7 thế giới . Mong các anh chiếu cố

.

- EM là Như và Cúc . Cũng 17 tuổi . Gia tộc đứng thứ 7 thế

giới .

" Chỉ đứng thứ 7 thế giới mà đòi bước chân vào cái nhà

này . Dám dùng ánh mắt ấy , điệu bộ ấy nhìn Linh . Các cô là cái thá gì kia chứ

. " . Quân cười nửa miệng , tức giận .

Là bạn thân từ nhỏ Huy và

Duy như đọc được tất cả các ý nghĩ qua ánh mắt của Quân . Bước đến bên cạnh Quân

thầm thì : - Mày cố nén cục giận xuống đi nếu không muốn mất mặt ông bà già _Duy

. - Và phải nghe theo sự sắp đặt của họ nữa _ Huy . Quân bước đến gần đó cầm lấy

ly nước tu nguyên một hơi , đùng đùng bỏ về phòng . hai người chỉ biết nhìn nhau

thở dài ngao ngán , cũng về phòng của mình . Thiên , Như và Cúc tức giận trước

thái độ thờ ơ của " chồng tương lai " của mình . Nghĩ đến người khiến hắn có

thái độn như vậy nhỏ Thiên nguyền rủa " Các cô sẽ phải sống khổ sở với tụi này

dài dài " ( Đúng là tự biên tự diễn , rõ ràng mình xuất hiện sau mà còn ... ) .

DO quá mệt mỏi vào sự kiện tối hôm trước . Hắn quyết định nghỉ học .

Các ý tưởng chợt loé lên " làm cách nào để bọn nó nguôi giận và có thể làm lành

với bọn nó được đây ? " . Tặng hoa hồng, đi ăn kem , đi chơi , xem phim được bọn

hắn liệt kê một hàng dài . Mộtngày vui vẻ nhưng kế hoạch ấy chợt phá sản khi tụi

nó quyết định đến trường mặc cho bọn hắn xuống nước cầu xin năn nỉ . Biết không

thể nào lay chuyển được bọn nó , hắn không nói gì thêm nữa , nhìn nó vào xe dần

dần khuất xa .

Nó lúc này trong thật gần nhưng sao xa vời quá . Trong trái tim hắn có

điều gì đó đang thay đổi , một cảm xúc lạ lẫm . Cảm giác như vừa đánh mất thứ gì

đó quí giá lắm , không thể nào diễn tả bằng lời . Nhưng hắn biết trái tim hắn

đang đau . . Muốn hét lớn nhưng không được bởi vì không có nó hắn không thể nào

là chính bản thân mình . Hắn nói nhỏ , chỉ một mình hắn nghe

thấy:

- Em định như thế đến bao giờ . Đừng đối xử như vậy với

anh . Anh sắp phát điên rồi . Một lúc sau , Thiên Như Cúc cũng có mặt tại phòng

khách . Bước đi nghiêng bên này , nghiêng bên nọ về bước đến phía hắn

.

- Các anh đưa em đi tham quan nhà đi _ Thiên liếc mắt nhìn

Quân.

Quản gia đứng gần đấy quan sát biểu hiện của hắn . Mọi

việc thường ngày của hắn đều được Quản gia thông báo cho nhị vị phụ huynh . Vì

vậy mà hắn rất cảnh giác với Quản gia . Nơi nào có Quản gia thì hắn sẽ không

phải là hắn . Một cái tôi khác , một cái tôi không có tình cảm , một cái tôi

không biết cười ( một nụ cười hạnh phúc ) . Phát hiện sự có mặt của Quản gia ,

Quân đành đồng ý đưa ba cô nàng đi quanh nhà .

" Ở nhà là một

quyết định sai lầm mà " Đâu đó ai đó đang đau khổ về sự lựa chọn của mình . Phải

dẫn ba cô nàng kênh kiệu từ nơi này sang nơi khác. Bị đeo bám như đĩa , nghe "

Anh này , anh nọ" hăn chợt nghĩ " Không phải nghe từ anh từ bất cứ người nào

cũng hay cả " .

Hết nhà rồi lại đến shopping , hắn cứ như cái

giá di động của ba nhỏ kia . Trên ngươi đầy túi xách , mồ hôi nhễ nhãi . Tức

giận là từ đúng nhất diễn tả tâm trạng của hắn bây giờ .

Tại

trường , nó cũng chẳng hơn gì :

- Mấy tên hoàng tử đáng ghét đã

năn nỉ thì phải năn nỉ tới cùng chứ _ Linh bực bội . - Hay là chỉ năn nỉ cho có

lệ thôi _ Na tiếp lời Linh. Tuy bực bội nhưng nó cảm giác được trái tim nó đang

đau . Nó đang che dấu cảm xúc của mình .

Nhi im lặng từ t