trách Chu chủ nhiệm có vẻ mặt lấy lòng, còn chị Trần thì không giống như bình thường nói những lời châm biếm mỉa mai với cô.
“Chị Vương, ngày đó chỉ là em đang ở trước cửa khách sạn đúng lúc gặp được Chu Cẩn Vũ, em và anh ta hoàn toàn một chút quan hệ cũng không có, cũng không nói quá một vài câu.”
Chị Vương vẫn là nửa tin nửa ngờ: “Vậy không có việc gì thì em đi khách sạn làm cái gì?”
Hạ Chân Ngọc có chút xấu hổ, chỉ có thể nói ra: “Là em đi cùng với chồng, không liên quan gì đến Chu Cẩn Vũ.”
Chị Vương cười khì khì lên tiếng: “Các em đúng là người trẻ tuổi, đều đã kết hôn rồi còn đi thuê phòng khách sạn, muốn cả ngày ở trong đó làm cái gì?”
Hạ Chân Ngọc cười cười không được tự nhiên, chị Vương thở dài nói:
“Haizz, việc này thật là có miệng cũng không nói rõ rồi. Ngày thứ Sáu hôm đó Trần Tú Trân đi cùng chồng cô ta, em có biết chồng cô ta là Âu chủ tịch bên công đoàn, hai người này đi cùng với Chu chủ nhiệm uống rượu thì nhìn thấy, kết quả là hôm nay Trần Tú Trân đặc biệt tới sớm, gặp mọi người đã nói tối hôm đó thấy em cùng Chu thị trưởng dây dưa từ khách sạn đi ra, một mình cô ta nói thì còn có thể không tin, chủ yếu là Chu chủ nhiệm cũng đã ở đó, cho dù mọi người không tin cô ta, nhưng nhìn thái độ của Chu chủ nhiệm đối với em thì cũng phải tin rồi.”
Nhìn sắc mặt khó coi của Hạ Chân Ngọc, chị Vương tỷ: “Chuyện này em cũng không cần để ở trong lòng đâu, em cũng biết các đơn vị như cơ quan chúng ta yêu thích nhất chính là những tin đồn như thế này, em hãy thư giãn một chút, qua một thời gian bọn họ cảm thấy chán, cũng sẽ không có việc gì rồi”
Hạ Chân Ngọc đương nhiên biết, cho dù hiện tại cô có đưa ra băng ghi hình cô cùng Lý Nguy cùng đi vào khách sạn, cũng sẽ không thể ngăn chặn được những tin đồn bên ngoài, chỉ có thể gắng gượng, cô nghiến răng thầm hận Chu Cẩn Vũ đã làm mọi người hiểu lầm, nhưng cũng không có biện pháp, tuy rằng xuất hiện những lời đồn đại này, nếu lãnh đạo biết thì đối với cô càng thêm tốt, nhưng mà sống chung với những đồng nghiệp khác sẽ không tốt như vậy, đặc biệt là những người giống như chị Trần.
Chuẩn bị tốt tâm lý, Hạ Chân Ngọc đi ra khỏi phòng làm việc của chị Vương, đi tới trung tâm thông tin, dọc đường có nhiều người có vẻ mặt nịnh nọt, có người thì làm ra vẻ như không hề quen biết cô, Hạ Chân Ngọc đều làm như không hề phát hiện, điều này khiến cho Hạ Chân Ngọc có cảm giác khoảng cách ngắn ngủi hôm nay mà cô như đi ngàn dặm cuối cùng cũng đến được phòng làm việc của mình, cô ngồi ở đó muốn khóc mà không khóc được, muốn nổi giận mà cũng không được, cô thật sự chết lặng.
Đúng lúc này tiếng điện thoại di động vang lên, cô chậm chạp nhận điện thoại, là Lý Nguy gọi tới: “Chân Ngọc, anh quyết định ngày kia sẽ đi bệnh viện.” Hạ Chân Ngọc nghe xong quyết định của Lý Nguy, vội vàng lấy lại tinh thần, cổ vũ anh ta: "Vâng, nếu anh thật sự đã sẵn sàng, ngày kia em sẽ xin phép nghỉ, hai chúng ta cùng đi."
Tâm trạng của Lý Nguy tương đối tốt: "Được, chúng ta cùng đi."
Chấm dứt cuộc trò chuyện trong lòng Hạ Chân Ngọc cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút, rốt cục Lý Nguy cũng đã đồng ý thực hiện bước đầu tiên rồi.
Nghe nói Hạ Chân Ngọc muốn xin phép nghỉ một ngày, Chu chủ nhiệm hận không thể cho cô nghỉ một tuần vẫn hưởng lương, Hạ Chân Ngọc liên tục chối từ, hiện tại nhận được càng nhiều, sau này chân tướng được phát hiện thì cô sẽ càng bi thảm, nếu không phải chuyện cô cùng Lý Nguy đi bệnh viện là chuyện rất quan trọng, thì cô nhất định sẽ không xin phép nghỉ, hiện tại quan trọng cô cần phải làm là khiêm tốn.
Đến thứ Tư, Hạ Chân Ngọc cùng Lý Nguy đi bệnh viện, đăng ký lấy số, khi bác sỹ trong bệnh viện khám bệnh đặc biệt rất chú ý đến vấn đề riêng tư của bệnh nhân, đồng thời cũng căn cứ vào nguyện vọng cá nhân của người bệnh lựa chọn việc có cần người nhà ở lại hay không. Lý Nguy đã để Hạ Chân Ngọc ở lại. Sau khi bác sỹ nghe xong miêu tả của hai người về cuộc sống sau hôn nhân, lại muốn Lý Nguy làm một chút kiểm tra đo lường, cuối cùng chẩn đoán là vì "ED", Lý Nguy nghe xong kết quả này cả người đều không có sức sống, ngơ ngác ngồi ở đó.
Có lẽ bác sỹ cũng đã quen nhìn biểu hiện của bệnh nhân sau khi chuẩn bệnh như thế, nên đối với vẻ mặt này của Lý Nguy cũng không có quá nhiều ngoài ý muốn, ông ta vẫn hòa nhã nói với Hạ Chân Ngọc: “Loại tình huống này của bệnh nhân vẫn là tình huống tương đối lạc quan, vừa rồi mới thí nghiệm phản ứng sinh lý của người bệnh, cơ bản là rất bình thường, đoán chừng yếu tố tâm lý chiếm tỉ lệ lớn hơn”.
Bác sỹ dừng lại rồi nói tiếp: "Hai người vừa rồi cũng nói, người bệnh trước khi kết hôn cũng chưa từng có hành vi thân mật, với tầm tuổi này của anh ta, nếu chưa bao giờ ở cùng một chỗ quá lâu với người khác phái, như vậy cũng rất dễ dàng tạo thành loại tình huống như hiện tại, việc này vẫn còn cần cô tích cực phối hợp, nhất thiết không thể để cho người bệnh bị áp lực, nếu không chẳng những sẽ không chuyển biến tốt đẹp, mà tình huống còn có thể càng thêm nghiêm trọng.”
Hạ Chân Ngọc rất chăm chú nghe bác sỹ giải thích, ông ta chú trọng tư vấn cho
