m thấy thoải mái. Có lẽ Lý Nguy vì mình nên bị áp lực lớn, nên cho hắn có thời gian suy nghĩ, cho hắn nhiều không gian tự do, thả lỏng áp lực thì tâm lý sẽ bớt căng thẳng, đối với sinh lý của hắn cũng tôt hơn.
“Chân Ngọc, tan tầm Tiểu Lý nhà cô sẽ đến đón cô sao?” Chị Vương đi đến hỏi.
Hạ Chân Ngọc đáp lại: “Nga, không cần anh ấy đón, em về nhà mẹ ở một đêm. ngày mai còn phải đi làm sớm, đi xa thì thật tội cho anh ấy.”
Chị Vương gật đầu đồng ý rồi nói: “Vừa rồi các phòng đều nhận được nhiệm vụ, phòng của chúng ta sẽ khiểm tra số liệu của hệ thống, ngày mai Chu thị trưởng sẽ đến quan sát, tuyệt đối không được xảy ra sơ suất”
Hạ Chân Ngọc biết hệ thống này, kỳ thật nền tảng về phần mềm này từ thiết kế đến xây dựng đều là Chu Cẩn Vũ đề suất và bắt tay làm trong thực tiễn, tác dụng chủ yếu chính là cơ cấu lại tất cả các nhân viên của tòa thị chính trong tương lai, do đó tiết kiệm nhân lực cũng như vật lực cùng tài nguyên, nâng cao hiệu suất của bộ máy chính phủ. Hệ thống này từ khi vận hành đến nay đều được nhân dân khắp nơi khen ngợi, tin tức truyền thông cũng đã đưa tin nhiều lần.
Nhưng đó không phải là mục đích cuối cùng, Hạ Chân Ngọc đã làm việc nhiều năm nên cũng không hồ đồ, sau lưng con số hóa này cũng rõ ràng ý nghĩa thắng làm vua thua làm giặc, nếu tiết kiệm nhân lực cùng vật lực như vậy thì lẽ đương nhiên sẽ cắt giảm biên chế, những người không có chí tiến thủ, không thể theo kịp lối làm việc được hiện đại hóa bằng kỹ thuật, không có năng lực công tác. Những người rãnh rỗi, cả ngày không có việc gì chắc chắn là sẽ bị sa thải, biến thành thể chế đổi mới, nhất địn sẽ chạm đến một số ít lợi của những người ở giữa.
Cho nên tất cả nhân viên từ cấp trên đến người dưới đều cực kỳ coi trọng việc do Chu Cẩn Vũ tự mình chủ trì này, sợ chỉ sơ sẩy một chút là đánh mất mũ cánh chuồn (ở đây ý nói là công việc đang làm), mà công trình này nghe nói cần phải dùng một nguồn lực lớn duy trì, do vậy nếu thực nghiệm thành công sẽ áp dụng cho cả nước.
Nhìn số liệu trong máy tính, Hạ Chân Ngọc phát sầu, nhiều số liệu của nhiều mảng phải thẩm tra, sao có thể làm xong được. nếu là tin tức ngành bình thường lúc bận rộn nhất cũng không đến mức trở tay không kịp như lúc này. Hiện tại chỉ có thể cố hết sức mà làm, có thể thẩm tra bao nhiêu thì biết bấy nhiêu đi.
Kết quả là tất cả mọi người đều làm việc cả đêm. Sau khi rửa mặt sơ, do tăng ca đột ngột nên những đồ trang điểm bình thường cũng không mang, chỉ có thể để mặt mộc.
Nhận được điện thoại là 9h Chu Cẩn Vũ sẽ tới đại sảnh làm việc thị sát. Kết quả 10h hơn nhưng vẫn không thấy đâu. Tất cả lãnh đạo đều tụ tập tại cổng chính không ngừng nhìn xung quanh, tuy nói việc này có hơi mạo hiểm nhưng nếu làm tốt sẽ lưu lại cho Chu Cẩn Vấn tượng tốt.
Hạ Chân Ngọc ngồi một mình cũng không thể nào chợp mắt, hiện tại ngồi trước máy tính ngồi đến ủ rũ. Hôm nay, nhiệm vụ của cô vô cùng quan trọng. lát nữa, Chu thị trưởng đến nhất định muốn xem thao tác hệ thống, như vậy cô phải hoàn thành biểu thị công tác trong máy tính.
Kỳ thật việc này cũng không đến phiên cô làm, nguyên do là vì có thể tin tức ngành chuẩn bị không đầy đủ, có rất nhiều khả năng tồn tại tin tức không cho phép xác thực hay là lý giải sai lầm. Bởi vậy không có ai nguyện ý mạo hiểm trong tình huống này. Cô là người ngoài biên chế nên bị đẩy lên tiền tuyến.
Cô cũng không quan tâm, thăng quan phát tài đều không liên quan tới cô, cho dù ra sai, Chu Cẩn Vũ là lãnh đạo cấp cao cũng không có khả năng tìm một nhân viên quèn như cô để khởi binh vấn tội.
Vào đúng 11h, một chiếc xe hơi màu đen được mấy chiếc xe cảnh sát mở đường tiến lại gần. những người có mặt lập tức tinh thần đều tỉnh táo, bao gồm cả Hạ Chân Ngọc vì có thể tận mắt thấy phong thái của Chu Cẩn Vũ thật sự là một việc hiếm có.
Hạ Chân Ngọc đứng lên. Chu Cẩn Vũ chậm rãi đi qua đại sảnh, theo sau là mọi người. Bên cạnh các chủ nhiệm không ngừng báo cáo tình huống.
Tận mắt thấy rõ Chu Cẩn Vũ, Hạ Chân Ngọc không thể không thán phục. Đây đúng là một người đàn ông cực phẩm, cao 1m8, lưng áo thẳng tắp, dáng người thập phần hoàn mỹ. Khuôn mặt anh tuấn tràn ngập khí chất tao nhã. Hai mắt sáng như sao, nụ cười bên miệng đầy vẻ ôn hòa, rất dễ dàng sinh ra cảm giác thiện cảm đối vơi người đối diện, quyến rũ mười phần.
Người này làm sao giống như người gần 40 chứ, Hạ Chân Ngọc âm thầm tán thưởng Chu Cẩn Vũ bảo dưỡng tốt, nhìn hắn chỉ ngoài 30, chẳng trách mọi người đều bàn tán.
Theo sự dẫn đường của mọi người, Chu Cẩn Vũ đi về hướng hệ thống trung tâm bên này, Hạ Chân Ngọc càng thấy rõ vẻ mặt của hắn, trừ bỏ những nhân viên thân cận, phóng viên luôn đi theo quay chụp, thêm vào đó là hơn mười mấy người vây chung quanh nịnh hót nhưng Chu Cẩn Vũ vẫn giữ nụ cười ôn hòa làm cho người khác như tắm gió xuân. Nhưng Hạ Chân Ngọc nhìn rất rõ ràng, ánh mắt Chu Cẩn Vũ không có ý cười, lạnh như băng.
Hạ Chân Ngọc tuy rằng lười nhác, nhưng đối với biểu cảm của người khác rất mẫn cảm, bằng không với thân phận người làm ngoài biên chế tạm thời, nhiều năm thế này làm sao có thể ở cơ