kỹ lưỡng.
Hai trợ lý một nam một nữ trước đây chỉ nghe đồn về Luật sư lớn Tề Diệu nay được gặp mặt nên rất phấn chấn. Họ có thể thấy Tề Diệu quả thực là một vị luật sư tài năng mọi lĩnh vực, và là một người đàn ông rất oai nghiêm.
“Văn phòng của tôi, anh muốn thiết kế như thế nào là tùy anh. Tôi không có yêu cầu gì đặc biệt”.
Anh chỉ cần mọi người cố gắng, còn phong thủy hay gì khác không quan trọng. Anh chỉ bản thiết kế.
“Nhưng tôi muốn có một tủ lớn để tài liệu”.
“Vâng, không có vấn đề gì”.
Tề Diệu nhìn đồng hồ.
“4 giờ rưỡi rồi, đã tới lúc tôi phải đến nhà trẻ đón con, rồi còn phải đi mua đồ ăn về nấu. Được rồi, hôm nay tới đây thôi, những vấn đề khác, ngày mai chúng ta lại bàn tiếp”.
Anh không để ý đến vẻ mặt hết sức ngạc nhiên của hai trợ lý kiến trúc sư rời khỏi chỗ đó.
“Kiến trúc sư, chúng ta có nghe nhầm không? Luật sư Tề sao có thể đi đón con, rồi đi mua đồ ăn, còn nấu ăn nữa. Ai nói với tôi đây là thật hay giả?”. Nữ trợ lý mở to mắt.
“Đó mà là luật sư nổi tiếng không có đối thủ với các vụ kiện nhận bào chữa đều có 99% là thắng kiện – Tề Diệu sao?”.Namtrợ lý cũng không thể tin được chính tai mình nghe được. “Một Luật sư lớn chẳng phải chỉ nghiên cứu các vấn đề về Luật Pháp, tại sao lại có thể đi mua đồ ăn về nấu cho một đứa nhóc?”
“Hai người lần đầu tiên nghe nên bất ngờ là tất nhiên. Nhưng đúng là thật đó, cậu ta đi mua đồ ăn về nấu cho con”. Lần nào bàn bạc với Tề Diệu, cứ tới 4 giờ rưỡi là Tề Diệu lại đi đón con, để mặc anh với các kiến trúc sư khác.
Lúc đầu anh rất nghi ngờ, có phải vị luật sư nổi tiếng này chỉ nói đùa nhưng sau đó nghe ông chủ Phương nói vợ Tề Diệu đang mắc bệnh nặng nên anh càng nể Tề Diệu hơn.
Thật ra chỉ cần thuê người giúp việc là mọi việc sẽ ổn thỏa nhưng Tề Diệu lại muốn tự mình làm tất cả càng khiến người ta cảm động. Anh đoán Tề Diệu làm như vậy để bà xã yên tâm chữa bệnh, cũng là để chờ bà xã về nhà.
“Thật đáng ngạc nhiên, luật sư nổi tiếng lại nấu ăn”.
“Đúng rồi, mất phong độ quá. Một giây trước đây còn là một luật sư lớn anh tuấn tự tin, đầy bản lĩnh nhưng một giây sau lại biến thành một ông bố đúng nghĩa, chà, khó tin quá”.Namtrợ lý không thể tưởng tượng ra cảnh Luật sư nổi tiếng đứng trong bếp.
“Ai nói cứ là luật sư nổi tiếng thì không thể làm tốt bổn phận làm chồng làm cha?”
“Thế vợ Tề Luật sư đâu? Vợ anh ấy không làm việc nhà sao?”
“Đúng thật, vừa làm việc ở Sở vừa làm việc nhà, vất vả lắm đó”.
“Hai người tới đây làm việc hay tới đây để tán dóc?”. Kiến trúc sư chính giục hai trợ lý. “Tốt, đem tất cả bản thiết kế cuộn lại, về công ty”.
Một người đàn ông vừa muốn chăm sóc gia đình, vừa muốn chu toàn công việc xem ra cũng mệt đứt hơi. Đối với chuyện gia đình Tề Luật sư, anh rất cảm động nhưng không thể giúp được gì. Điều duy nhất anh có thể làm lúc này là cứ tới 4 giờ rưỡi, tự động thả người.
Lúc lái xe đến nhà trẻ để đón Duy Duy tan học, Tề Diệu nhận được điện thoại gọi từ bệnh viện, mặt anh nhanh chóng biến sắc.
“Tôi biết rồi, tôi sẽ tới ngay lập tức”.
Anh gọi điện về nhà nhờ ba vợ giúp anh đón con. Anh chỉ nói anh có việc bận, Duy Duy có lẽ phải nhờ ba mẹ chăm sóc, không hề nhắc tới tình hình nguy kịch của Tâm Phi mà bệnh viện vừa thông báo.
Anh cấp tốc lái xe tới bệnh viện trong thời gian nhanh nhất có thể, chạy tới phòng cấp cứu.
Vừa nãy y tá gọi điện thông báo cho anh biết Tâm Phi đột ngột sốt cao và cô hiện đang trong tình trạng rất nguy kịch, anh cần phải tới bệnh viện để ký tên vào giấy xác nhận ngay lập tức.
Nguy kịch?…Nguy kịch…. Tim anh đập nhanh và dữ dội. Anh sợ, anh thật sự rất sợ. Nếu cô sốt cao thì sẽ rất nguy hiểm… Mặt anh căng thẳng, cả người cứng đờ.
Một tiếng sau bác sĩ mới ra nói với anh:
“Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch”.
Sự sợ hãi tột cùng trong phút chốc được giải phóng, Tề Diệu ngồi phịch xuống ghế, hai tay run run ôm lấy đầu.
Y tá đẩy vợ anh nằm trên băng ca ra, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô gầy đi trông thấy.
“Giờ tôi sẽ đưa bệnh nhân về phòng bệnh, nhưng sau khi cô ấy tỉnh thì người nhà mới được phép vào thăm. Anh Tề có thể về, tôi sẽ gọi điện thông báo sau”.
“Không. Tôi sẽ ở lại bệnh viện tới khi nào vợ tôi tỉnh lại”. Anh phải nghe được giọng nói của cô, phải biết chắc chắn một điều rằng cô không sao.
Chờ hơn ba tiếng đồng hồ thì y tá ra nói với anh Tâm Phi đã tỉnh và anh có thể vào thăm cô.
Vừa bước vào trong phòng, Tề Diệu nhìn thấy cô, ngay lập tức cảm xúc lồng ngực anh bùng lên tới mức không thở được. Hai tay anh nắm chặt lấy bàn tay đầy kim tiêm của cô.
Trình Tâm Phi nói nhỏ:
“Anh à, em xin lỗi… làm anh lo lắng…”
“Em, tim anh lúc nãy như ngừng đập. Giờ nó mới đập trở lại”.
“Diệu……”
“Hứa với anh! Cho dù có chuyện gì đi nữa, em cũng phải cố gắng sống, được không em?”. Mắt Tề Diệu hoen đỏ, nghẹn ngào nói: “Phi Phi, anh xin em đấy. Anh không thể nào mất em được”.
Nhìn bàn tay to bè của anh nắm chặt lấy tay cô run run, Trình Tâm Phi bật khóc khi cảm nhận được tình yêu sâu sắc của anh dành cho cô…
“Diệu…”
Cô cứ một mực không muốn là gánh nặng cho anh nhưn