ay từ từ hoạt động mắt cá chân!
“Răng rắc “
“A” đau, đến chảy nước
mắt! Cẩn thận mang vớ vào, nhìn bốn phía, không phải nói Chu Mẫn cũng ở
dưới đây sao? Làm sao không thấy ai a! Chẳng lẽ Nguyệt đang gạt tôi! Nhớ lại lúc vừa rồi, càng nghĩ càng thấy không đúng!
Nhìn Thần té xuống! Nguyệt trên môi treo lên nụ cười đắc ý! Hừ! Băng Thần! Lúc này tôi xem còn có ai tới giúp
cô! Từ nay về sau Phong sẽ do tôi chiếu cố! Cô đi chết đi! “Ra đi” nói xong Chu Mẫn từ góc chết bên kia đi tới bên cạnh Nguyệt.
“Nguyệt!” Thật tốt quá, Thần rốt cục biến mất. Trong lòng thoải mái hơn nhiều, thế giới bây giờ mới tốt đẹp làm sao a!
“Đừng cao hứng quá sớm! Có lẽ Băng Thần còn chưa chết đâu?” Hừ! Đợi đi!
“Cái gì? Không chết!” Cao như vậy té xuống cho dù không chết cũng sẽ không có người đến cứu cô ta, còn không phải là kết quả như vậy “Cậu nghĩ quá nhiều rồi “
“Vẫn là xuống núi nhanh một chút! Trời sắp tối rồi, đi thôi!” Nhìn phía dưới một chút, cẩn thận đi về
“Đúng rồi, một mình cậu xuống núi trước, tớ chờ một người rồi trở về” Nguyệt đi tới đi phía sau Chu Mẫn nói, suy nghĩ một chút, gật đầu, hướng bên kia đường xuống núi đi tới!
Ngẩng đầu nhìn bầu trời! Trời sắp tối
rồi! Mẹ kiếp ! Con nhỏ Nguyệt lại ám toán tôi, đáng chết! Thế mà lại
nghe lời cô ta! Xem khi trở về làm sao chỉnh cô! Trong lòng tức giận
nghĩ! Vết thương ở chân bởi vì không có rịt thuốc nên sưng to lên! Động
cũng không thể động! Nhảy qua nơi tránh gió! Lạnh quá a! Co rút lại
thành một khối!
Phong đi xuống vừa đi vừa gọi tên
Nguyệt! Nhưng là như cũ không thấy thân ảnh của bọn họ! Nhìn bầu trời
bao la đang dần chuyển tối! Lấy điện thoại di động ra tín hiệu trong núi quá kém! Căn bản là không gọi điện thoại được! Đi ra ngoài cũng đã hơn 2 giờ rồi, Thần hẳn là đã trở về rồi! Nói không chừng Nguyệt cũng đã trở
về tập hợp! Nghĩ tới xoay người lại đi đến nơi tập hợp trên đỉnh núi!
Vừa tới chỗ tập hợp đã nhìn thấy cả đám vây quanh một người
“Anh Phong, anh đã trở lại” Nguyệt thấy Phong vội vàng chạy lên! Nhìn xung quanh! Kỳ quái! Nguyệt đã trở lại, vậy Thần đâu?
“Nguyệt, em có thấy Thần không? Làm sao không thấy cậu ấy a” thảm, nên trả lời thế nào đây? Phong lại hỏi những người khác, tất cả
mọi người lắc đầu tỏ vẻ không nhìn thấy! Trong lòng vô cớ hoảng loạn!
Không phải là Thần xảy ra chuyện gì chứ! Cô ấy hẳn là đã trở lại a! Trời sắp tối! Không được, tôi phải đi tìm cô ấy! Đang chuẩn bị đi tìm.
“Chờ một chút, Anh Phong! Anh đi đâu vậy!” Nguyệt nhìn Phong vội vã rời đi! Kéo tay anh!
“Thần vẫn chưa về, anh muốn đi
tìm cậu ấy, trời sắp tối rồi các người xuống núi trước đi, tìm được
người chúng tôi sẽ xuống núi “
“Đừng, em cũng muốn đi” không thể để cho bọn họ tìm được Thần, nếu không mọi việc tôi làm hết
thảy sẽ uổng phí, hơn nữa nếu như Thần không chết, đem mọi chuyện nói
ra! Tôi đây liền xong đời!
“Em đừng đi, em đi theo bọn anh chỉ liên lụy mọi người mà thôi “ Phong không nhịn được đẩy tay Nguyệt ra! Xoay người tránh đi
“Nhưng là “ quên đi , nói ra đi! Tìm được Thần sau này tôi còn có cơ hội ra tay! “Nhưng là em biết chị Thần ở đâu” dừng bước, quay đầu lại nhìn Nguyệt
“Em nói gì? Em biết Thần ở đâu vậy tại sao không nói sớm!” Sắc mặt âm trầm đáng sợ!
“Thật xin lỗi em sợ, thật xin lỗi! Cũng là lỗi của em!” Phong nổi giận xông qua túm lấy vai Nguyệt
“Nói mau, cậu ấy làm sao, ở đâu “
“Chu Mẫn rơi xuống khe suối
trong, em vốn là trở lại tìm người giúp, nhưng lại lạc đường, sau chị
Thần tìm được em. Vừa đến khe suối cứu Chu Mẫn, nhưng là bản thân lại
không cẩn thận rơi xuống, thật xin lỗi, anh Phong “
“Ở chổ nào, em còn nhớ rõ vị trí không?” Lắc đầu, “Em là ở trên đường gặp phải bạn học đi tìm em nên mới đi theo trở về !”
Quên đi, không trông cậy vào cô nữa “Em trước trở về cùng bọn họ, mấy người chúng ta lại tiếp tục tìm xem” nói xong ra hiệu cho mọi người trở về! Những bạn học khác mặc dù lo
lắng nhưng cũng không nói gì, cả nhóm thu thập đồ xong cùng nhau đi
xuống núi! Hừ! Băng Thần, coi như mạng cô lớn! Hi vọng bọn họ không tìm
thấy cô ta! Ngẩng đầu nhìn sắc trời càng ngày càng mờ! Đi theo mọi người cùng nhau xuống núi!
Oa! Lạnh quá! Trời từ từ trở tối bốn
phía dần tối đen! Thật đói và lạnh! Chết tiệt! Thân thể cũng nhanh cứng
ngắc lại! Cầm lấy ba lô lục lọi một chút xem bên trong còn có đồ gì có
thể dùng! Nước! Thức ăn! Ám khí! Đạn mù! Sương phòng thân! Còn có súng!
Chờ một chút đây là cái gì, trong tay vuốt một thứ giống như cây gậy dài chừng 10cm! Ân! A! Nhớ rồi, đây là đạn tín hiệu! Được cứu rồi! Tay chân luống cuống vội vàng mở bao! Đốt! “Sưu” hướng lên bầu trời bắn ra một
đồ án! Loại đạn tín hiệu này là chuyên dụng trong bang! Cho nên tương
đối đặc thù! Tín hiệu vừa phát ra! Không chỉ có Phong và mấy người bọn
họ thấy được, những người khác trên chân núi cũng nhìn thấy!
“Là Thần, đây là đạn tín hiệu chuyên dụng trong bang!” Phỉ vui mừng nói
“Nhìn vị trí hẳn là ở bên kia! Nhanh lên một chút” Phong, bọn họ vội vàng chạy đến nơi phát ra tín hiệu! Vào lúc này, một
người khác cũng chạy đến phương hướng của tôi! Mặc