êu to, hoàng tử
lãnh khốc một chút lãnh khốc cũng không có! Là công lao của tôi sao!
(*__* ) hì hì…
Đi dọc theo đường núi gập ghềnh! Không phát hiện một bóng người “Nguyệt, Chu Mẫn! Các người ở đâu” trong núi quanh quẩn thanh âm của tôi! Thiệt là! Phiền toái muốn chết,
không có chuyện gì chạy xa như vậy làm gì! Trong tay quơ nhặt được nhánh cây, trong lòng oán trách, đang lúc ấy thì đột nhiên một cái tay vỗ vào vai tôi! Cho là người xấu đánh lén, trở tay một cái ném qua vai! “A! Là em a, Thần” vừa nhìn lại là Nguyệt! Vội vàng đở cô ta dậy, nhìn xem có té bị thương không! “Không sao chứ! Xin lỗi, chị không biết là em “
“Không sao” nhìn mặt
tái nhợt cùng lạnh đến cả tay cũng ửng hồng, vội vàng từ trong bọc lấy
ra túi chườm nóng cùng một một ít thức ăn cho cô ta “Ấm không! Trong núi lạnh! Em chưa ăn cơm ăn chút gì đi bụng sẽ ấm lên một chút” đưa tay nhận lấy, túi chườm nóng còn rất nóng, chẳng lẽ cô ta là đặc biệt
chuẩn bị sao? Nhưng mà, tuy vậy, tôi cũng sẽ không bỏ qua cho cô! Thấy
Nguyệt dần dần tốt hơn một chút, nhìn chung quanh “A! Chu Mẫn đâu? Không phải là đi cùng em sao?”
“A! Đúng rồi, Chu Mẫn rớt xuống
một khe suối trong rồi, em vốn là trở về gọi người đến giúp, nhưng là em lại lạc đường, làm sao bây giờ?” Nguyệt gấp đến độ sắp khóc.
“Như vậy a, em còn nhớ rõ vị trí không? Dẫn chị đi đi “
“Ân! Còn nhớ rõ một chút “
“Vậy đi thôi” hai người lại tiếp tục đi về phía trước! Phía trước càng ngày càng khó đi! Thật giống như căn bản không có ai đi qua.
“Em xác định là con đường này sao? Làm sao càng chạy ngày càng khó đi a” nhìn Nguyệt, trong lòng bắt đầu có một chút cảnh giác! Không phải là cô ta lại đang suy nghĩ chuyện gì chứ! Nguyệt nhìn ra sắc mặt tôi nghiêm
trọng! Cô ta không phải bắt đầu hoài nghi tôi chứ! Không được, mục tiêu ở phía trước rồi, không thể bỏ dở nửa chừng được!
“Em cũng không nhớ rõ nữa, dường như đã đi qua lại dường như chưa đi qua “ thống khổ lấy tay đập cái đầu “Thật là đần muồn chết, em làm sao lại vô dụng như vậy! Ngay cả đường cũng không nhớ được” nhìn bộ dáng của cô cũng không dám khẳng định có là giả hay không, ai!
Quên đi, cẩn thận một chút là được, ngăn lại hành động của cô ta “Được rồi được rồi! Xem như chị chưa nói gì, đi tìm đi! Thật sự tìm không được chúng ta chỉ có thể trở về cầu cứu” nói xong tiếp tục đi về phía trước! Đi mười mấy phút đồng hồ sau, Nguyệt lôi kéo tôi
“A! Thần! Hình như là bên này” khắp nơi đều là đại thụ. Cũng không biết rõ phương hướng của nơi này!
Nhìn chung quanh, đột nhiên ở trên bụi cây gai nhìn thấy một mảnh vải!
Đường rất dốc rất trơn tôi kéo Nguyệt cẩn thận đi đến bụi gai! Đến gần
mới phát hiện bụi gai lại là một khe suối! Phía dưới mưa phùn lất phất
cũng thấy không rõ rốt cuộc là nông sâu bao nhiêu! Cẩn thận cầm lấy mảnh vải trên bụi gai, màu sắc cùng với màu áo hôm nay Chu Mẫn mặc giống
nhau, tôi lấy cho Nguyệt “Là của Chu Mẫn sao?” Nguyệt nhận lấy “Là của cậu ấy, không sai! Làm sao bây giờ” Nguyệt lo lắng nhìn tôi , nhún nhún vai
“Chị cũng không biết! Thứ nhất,
rãnh núi này sâu hay nông chị không biết! Thứ hai, chỉ bằng hai người
chúng ta căn bản không thể cứu cô ấy lên! Thứ ba, chị không xác định Chu Mẫn có đáng giá để chị cứu hay không!”
“Thần! Sao chị lại nói như vậy? Chu Mẫn là bạn học của chúng ta! Chị làm sao có thể thấy chết mà không cứu chứ?” Hừ! bạn học, cô ta có xem tôi là bạn học sao? Hơn nữa, cô ta và tôi có
quan hệ gì, tôi tại sao phải cứu cô ta. Nhìn ra tôi là quyết định không
muốn cứu người
“Được! Chị không cứu, em cứu” nói xong cũng chuẩn bị tự mình nhảy xuống khe suối! Kéo cô ta lại, quên đi. Đến thì đến “Chờ chút! Chị xem trước một chút “
Ném một cục đá xuống dưới, lẳng lặng
nghe tiếng đá rơi! Nghe thanh âm phía dưới hẳn là thực cứng, Chu Mẫn té
xuống như vậy sẽ không ngã chết chứ! Nhưng mà cũng may là không phải quá sâu! Đại khái khoảng chừng hơn 10 thước! Đi tới bên cạnh, thò đầu ra
muốn nhìn xem có chổ đặt chân đi xuống hay không, nhưng không ngờ Nguyệt lại đột nhiên ngoài người về phía trước đẩy nhẹ vào lưng tôi, trọng tâm của tôi không vững cảm giác thân thể ngã về phía trước! “A “ chết rồi, khẳng định sẽ ngã chết mất!
“Thần “ nghe thấy Nguyệt ở phía trên gọi tên tôi!
Đột nhiên nhìn thấy trên sườn dốc có một nhánh cây chìa ra! Rút roi quấn lên! Dừng lại hạ xuống! Treo ngược ở
giữa không trung, nhìn xuống phía dưới! Loáng thoáng có thể thấy bùn
đất! Hẳn là sắp đến mặt đất đi “Chi chi két” nhánh cây khô mục bởi vì
chịu không được trọng lượng của tôi bị gãy! “A ai u!”
Rơi xuống đất, may là đã ngừng lại trên nữa đường rơi mới không bị rơi
nát bấy! Ai u! Trên người đau quá! Ngẩng đầu nhìn vách núi dựng đứng
trơn tuột! Muốn từ nơi này leo lên đó chắc chỉ là chuyện trong mơ? Chỉ
có chờ người khác tới cứu! Đứng lên, mắt cá chân đau nhói! Sẽ không bị
gãy chứ! Đừng đùa!
Ngồi xuống cởi vớ ra! Nhìn mắt cá chân
sưng lên! Kiểm tra qua loa một chút, hình như bị trật xương rồi! Làm sao bây giờ! Chẳng lẽ phải tự mình bó xương a! Không đau chết tôi mới là
lạ! Nhưng cứ thử xem, khẽ cắn răng! T