XtGem Forum catalog
Hoàng Tử Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Hoàng Tử Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324602

Bình chọn: 8.00/10/460 lượt.

ình, suy nghĩ thật kỹ đi” rời đi. (anchan: ta nói, cái thằng khốn kiếp này mới che giấu chút xíu mà mi

mún chia tay gòi, mà chuyện này có phải là chuyện to tát gì cho cam, ko

nghĩ Mộng sẽ bùn sao. A, bức xúc quá)

Mộng xụi lơ trên mặt đất, nằm ở trên ghế sa lon khóc thầm! Tôi sai lầm rồi sao? Mộng không biết Vũ cũng khóc!

Thật xin lỗi, Mộng! Nếu như cậu đối với tớ thẳng thắng hoặc là tín nhiệm hơn một chút, chúng ta sẽ sống rất tốt, tim đau quá! (anchan: ngụy biện ngụy biện ngụy biện ngụy biện ngụy biện…….)

Sau khi khóc, Mộng cầm chìa khóa xe chạy ra ngoài, Vũ nhìn chiếc xe như bão tố lao ra khỏi biệt thự: thật cứ như vậy chấm dứt? Thật tàn nhẫn!

Ra khỏi khu biệt thự, Mộng dọc theo công lộ chạy như bay không mục đích, thả hết ga trên đường, đột nhiên một

chiếc xe rẽ ngoặt từ bên núi lao ra, Mộng không kịp thắng xe, cả hai

đụng vào nhau, bởi vì xung lượng quá lớn, xe của Mộng đâm vào con lươn,

nữa thân xe bị treo bập bênh bên ngoài quốc lộ, Mộng bởi vì có cài dây

an toàn, bị thương không lớn, chẳng qua là đầu bị đập vào kính chắn gió, có chút choáng! Lắc lắc đầu, cởi dây an toàn ra, cẩn thận di chuyển

thân thể tận lực không để xe phát ra chấn động, đang định di chuyển về

phía sau, lại nghe bên ngoài nói.

“Anh, anh nói cô nàng kia hiện tại như thế nào rồi! Có thể chết hay không “.

“Chắc là không sao!” Không xác định nói.

“Nếu như không tại sao trong xe không có động tĩnh gì! Người bình thường đã sớm hét lên “.

“Người kia chẳng qua là bảo chúng ta cảnh cáo thôi, cũng không cho chúng ta giết cô ta, làm sao bây giờ?”

“TMD(chửi bậy nhé)! Tôi làm sao biết, dứt khoát làm cho xong, đem cái xe này đẩy xuống là xong hết mọi chuyện “.

Nói xong cũng cảm giác phần sau xe đung

đưa, nguy rồi! Mộng vội vàng thừa dịp xe hoàn toàn rơi xuống dốctung

người nhảy xuống xe. Người đụng cô đã sớm lái xe rời đi! Xe từ dốc đứng

một đường lăn xuống dưới, bị va chạm dữ dội. Bởi vì nhảy ra khỏi xe trên sườn dốc, cũng không biết xe đã lăn đến đâu, Mộng lăn từ trên dốc đứng

xuống! Đầu đụng vào tảng đá nhô ra trên sườn dốc, đã đến chổ bằng phẳng, thân hình không lăn nữa, ngất đi.

Mệt mỏi duỗi thắt lưng, ân! Không biết

ngủ quên lúc nào, nhưng mà thật thoải mái a! Bây giờ là mấy giờ! Kéo ra

rèm cửa sổ bên ngoài một mảnh đen nhánh, trời đã tối rồi, đã ngủ cả

ngày. Thật đói a! Đứng dậy đi xuống lầu! Mọi người đang ăn cơm tối, bọn

họ cũng ngẩng đầu nhìn tôi.

“Thần, tỉnh rồi, mau tới dùng cơm đi” Phỉ, gật đầu với Phỉ, ngồi bên cạnh Phong, quản gia lấy thêm bát đũa cho tôi.

“Ủa! Mộng đâu rồi, sao không thấy cậu ấy “.

“Không biết nữa! Từ chiều hôm nay đã không thấy cậu ấy, không biết chạy đi đâu” Phỉ.

Tôi ngẩng đầu nhìn Vũ, anh ăn cơm mà không biết mùi vị là gì, hai người nhất định có việc “Các cậu làm sao vậy “.

Mọi người dừng lại nhìn Vũ, Vũ ngẩng đầu nhìn chúng tôi “Sao lại nhìn tớ, tớ làm sao biết “ (anchan: còn nói tiếng nữa ta vả mồm mi đến rớt răng bi h, Mộng của ta ko bít sống chết ra sao a)

“Mộng hồi chiều không phải ở cùng cậu sao?” Hạo.

“Các cậu lại cãi nhau” Phỉ thử thăm dò hỏi.

“Không có, tớ ăn no, các cậu từ từ ăn” nói xong cũng xoay người trở lên lầu, nhìn bóng lưng của Vũ như có điều suy nghĩ.

“Thần nhi, ba định hai ngày nữa cùng mẹ con trở về nước ” lấy lại tinh thần nhìn bọn họ.

“Được!” Thản nhiên nói.

” Thần nhi, con không cùng ba mẹ trở về sao? ” Mẹ.

“Không được, tôi còn có việc” tất cả mọi người không lên tiếng nói chuyện nữa vùi đầu tiếp tục ăn cơm.

Vũ trở lại phòng lấy điện thoại di động

ra nhìn số điện thoại của Mộng, muốn gọi cho cô, nhưng không thể ấn nút

gọi nói chuyện cùng cô, nhìn trong chốc lát. Ném điện thoại lên giường,

nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ. Không biết tại sao từ khi Mộng ra ngoài

trong lòng cứ lo sợ, trễ như vầy vẫn chưa về có phải là đã xảy ra chuyện gì! Cầm lấy điện thoại di động, quyết định gọi cho Mộng “Xin lỗi, số

máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được” tắt điện thoại, sao lại

tắt điện thoại, gọi lần nữa, vẫn là thông báo của tổng đài! Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ!

Mở cửa chạy xuống lầu, trừ ba mẹ Thần đã trở về phòng nghỉ ngơi, những người khác đều ngồi ở trong phòng khách

nói chuyện phiếm xem TV, mọi người nghe thấy thanh âm trên lầu ngẩng đầu nhìn Vũ vội vàng hấp tấp, đứng lên.

“Vũ có chuyện gì, sao lại hốt hoảng như vậy” Hạo. (anchan: sắp mất bạn gái chứ sao anh)

“Mộng có liên lạc với các cậu không?”

“Mộng? Không có, cậu ấy làm sao” Hạo.

“Có phải các cậu cãi nhau hay không” tôi nghiêm túc nhìn Vũ.

Vũ ngồi đối diện trên ghế sa lon, gật đầu.

“Là bởi vì chuyện của tớ sao?” Anh ngẩng đầu nhìn tôi, lần nữa gật đầu.

“Các cậu mấy cái tên này, có chuyện gì

thì trực tiếp đi hỏi tôi được rồi, tôi cũng không phải là không nói cho

các cậu biết, tại sao phải như vậy “.

“Phải không? Rất đẹp a! Có thể dẫn tôi xuống xem một chút không?” Mộng chú ý thấy anh ta đau thương nói sang chuyện khác, gật đầu dẫn xuống lầu

“Oa! Nơi này lại còn có xích đu!” Mộng đi tới rừng hoa anh đào, gió nhẹ thổi qua, một trận mưa anh đào

rơi xuống, Mộng đứng dưới cơn mư