h tôi làm sao có thể là người của Ám U “.
“Ám U là kẻ địch của chúng tôi, làm sao có thể như vậy “.
“Tôi nghĩ anh cậu nhất định là có nổi khổ tâm! Cậu ở lại chiếu cố anh ta đi! Chúng tôi đi về trước “.
“Còn có, XUYÊN đã biến mất trên thế giới, hiện tại các người xác nhập vào tổ chức “Huyết Phệ” “ Phong.
Nhóm người trở về biệt thự.
“Thần nhi, con có sao không, có bị thương không, mau đến để mẹ xem một chút” một người phụ nữ nhìn thấy cả nhóm trở về, liền từ trên ghế salon chạy
tới kéo tay tôi. Nhìn xem trên người tôi có thương tích hay không, tôi
hất tay bà ta ra, cũng không quay đầu lại đi lên lầu, phía sau truyền
đến tiếng nức nở của bà cùng tiếng an ủi của mọi người.
“Dì à, dì đừng khóc, Thần là như vậy, có thể còn chưa quen dì hãy cho cậu ấy thời gian” Mộng.
“Dì, đừng khóc, chúng cháu đi khuyên nhủ cậu ấy, không sao đâu” Phỉ.
“Đúng vậy. Dì, người trước đi nghỉ ngơi một chút, chúng cháu đi khuyên nhủ cậu ấy, không có việc gì đâu” Vũ.
“Tớ lên lầu xem cậu ấy” Phong.
Mọi người gật đầu, ngồi vây quanh ở bên người phụ nữ.
Lên lầu tôi nằm lỳ trên giường, vùi đầu
thật sâu vào trong chăn đệm, không ngăn được nước mắt chảy ra. Nghe được tiếng cửa mở, không cần nhìn cũng biết là ai, hô hấp dần vững vàng
nhưng mà không thể ngừng khóc, Phong đi tới đầu giường bên kia nâng mặt
tôi lên, nhìn khuôn mặt tôi đầy nước mắt, đau lòng nói “Đừng khóc, tim tớ rất đau ” đứng dậy ôm lấy anh, lớn tiếng khóc “Oa phong tớ, tớ thật khó chịu” anh không nói lời nào ôm tôi vỗ vai tôi “Phong tớ, tớ không có biện pháp tha thứ cho bà ta thật không có biện pháp “.
“Được rồi được rồi, đừng khóc, nhìn xem mắt của cậu đã thành cái gì rồi, tớ đi lấy nước đá chườm cho cậu “ thấy tôi dần dần cũng ngừng khóc, đứng dậy đi xuống lầu.
Mọi người thấy Phong xuống lầu một mình, đi tới phòng bếp dùng khăn lông bọc lấy 1 ít đá vừa chuẩn bị đi lên lầu “Con bé vẫn không chịu tha thứ cho dì sao “.
Quay đầu lại nhìn người phụ nữ nước mắt chưa khô “Dì à, bác phải cho cậu ấy thời gian, đừng ép buộc cậu ấy” giữa hai người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Thần, tớ thật không thể
hiểu rõ cậu, cậu còn có bao nhiêu bí mật mà tớ chưa biết hết!
Cầm nước đá trở lại trong phòng, mới
phát hiện nha đầu kia đang quỳ tựa lên đầu giường ngủ thiếp đi, để khăn
lông xuống đem cô ôm lên giường đắp chăn, nhìn nước mắt của cô, vỗ về
mái tóc dài của cô “Cậu nhất định đã cố gắng chống đở rất nhiều việc
ngoài sức chịu đựng của mình! Yên tâm, sau này còn có tớ” lấy ra khăn
lông nhẹ nhàng đắp ở trên mặt! Một lát đi xuống lầu.
Mọi người rốt cục cũng ổn định lại cảm
xúc của bác Huệ đưa bà trở về phòng nghỉ ngơi, cả nhóm ngồi trên sa lon
trong phòng khách, ba cậu con trai nhìn 2 cô gái ngồi đối diện với mình “Nói thật đi” Vũ.(anchan: cái này giống đang hỏi cung tội phạm a)
“Hả! Nói, nói cái gì “ Mộng giả ngu nói.
“Còn muốn chúng tớ nói rõ sao?” Phong.
“Ách, cái này… Cái này… Cái kia…” Mộng.
“Dẹp cái này cái kia đi, nói mau” Hạo có chút bực mình.
Mộng cùng Phỉ liếc mắt nhìn nhau: Có nên nói hay không! Làm sao bây giờ?
“Các cậu vậy là không định nói cho bọn tớ biết sao” Hạo.
“Tớ cảm thấy chuyện này hỏi Thần là tốt nhất” Nhìn hai người không nói.
“Cậu còn ngại cậu ấy bây giờ còn chưa đủ phiền chắc?” Mộng tức giận nói.
“Vậy các cậu nói nhanh đi” Hạo và Vũ.
“Ai nha! Tớ cũng không biết nên nói như thế nào nữa, các cậu đừng ép chúng tớ có được hay không” Phỉ sắp khóc rồi, Hạo nhìn thấy liền không nỡ, ngồi bên cạnh cô “Được rồi được rồi, không hỏi nữa, đừng khóc a” Hạo và Phong nhìn như vậy cũng biết hỏi cũng chẳng được gì, dứt khoát
trở về phòng của mình, phòng khách lớn như thế chỉ còn lại Mộng và Vũ
ngồi đấy!
“Thật không định giải thích chút nào
sao?” Vũ nhìn như bình tĩnh, tại sao không thể nói cho anh biết, chẳng
lẽ anh không đáng giá được tín nhiệm sao?
“Thật xin lỗi, tớ không có gì để giải thích, chuyện thì như các cậu thấy đấy” Mộng ôm gối, cuốn rúc vào trên ghế sa lon.
“Không phải nói chỉ có Thần mới là người của xã hội đen ư, tại sao các cậu cũng là thành viên trong xã hội đen,
hơn nữa còn là Hương chủ danh tiếng lẫy lừng của “Hồn tế” ” cô gái này
chẳng lẽ không biết xã hội đen rất nguy hiểm sao? Hơn nữa chức vị còn
cao như vậy! Rất nguy hiểm.
Nếu để cho bọn họ biết chúng tôi căn bản không phải là Hương chủ mà là bang chủ, bọn họ chắc là điên mất, có lẽ
nghiêm trọng hơn là bảo chúng tôi giải tán “Hồn tế”, không. Cái này
không thể nào.
Nhìn Mộng trầm mặc, Vũ cảm thấy rất thất vọng “Hay là không muốn nói cho tớ biết? Chúng ta ngay cả tín nhiệm tối thiểu cũng không có “.
“Cậu lời này có ý gì” Mộng ngẩng đầu
khiếp sợ nhìn Vũ, là muốn chia tay với tôi sao? Chỉ bởi vì tôi không
muốn nói cho anh biết những việc này, cố gắng chịu đựng không để cho
nước mắt chảy ra.
“Không có ý gì. Chúng ta nên tự suy nghĩ lại!” Xoay người chuẩn bị đi.
“Đứng lại” Mộng đứng dậy kéo ống tay áo của anh “Nói rõ ràng đi “.
Gạt tay Mộng ra, cũng không quay đầu lại nói ” chúng ta tạm thời xa nhau đi! Tớ không có biện pháp ở chung với
người không tín nhiệm m