Old school Swatch Watches
Hoàng Hậu Lười Y Nhân

Hoàng Hậu Lười Y Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219841

Bình chọn: 8.00/10/1984 lượt.

hất lườm tiểu thư nhà mình, tức tối: “Dù giá có tăng cũng chẳng nhằm nhò gì với vương phủ đâu.”

Y Nhân nghẹn họng, sực tỉnh: giai cấp thông trị, ấy ấy, chút nữa cô quên bây giờ mình đã là giai cấp bóc lột rồi.

Vậy thì yên tâm thoải mái tiếp tục bóc lột thôi.

Cô cũng chẳng có tình cảm yêu nước thương dân gì.

“Rốt cục là chuyện gì thế? Ta đâu có cản trở gì họ, sao họ phải ức hiếp các ngươi?” Y Nhân lại hỏi tiếp.

“Trên đời này phù thịnh chứ ai phù suy, sau lễ cưới tiểu thư đã cả tháng trời không được vương gia lâm hạnh, có thể nói thế này, tiểu thư không phải bị thất sủng mà vốn chưa hề được ân sủng, người trong phủ này đều coi tiểu thư là trò cười, đâu có tôn trọng gì tiểu thư.” Thập Nhất càng nói càng tức tối, tay cầm chậu nước hất một cái, hắt hết nước vào người Y Nhân: “Nhất là Lệ vương phi, ỷ là con gái Thái sư nghiễm nhiên coi mình là người cai quản vương phủ, không được bà ta đồng ý thì lão Trịnh đầu bếp đâu dám tùy tiện cắt xén phần cơm của đường đường một vương phi chứ.”

Y Nhân vừa nhảy xuống giường tránh bị nước hắt phải, vừa lo lắng hỏi: “Vậy bọn họ có cắt xén phần cơm của ngươi và Trung bá không?”

“Không có đâu.” Thập Nhất nói: “Bọn hạ nhân chúng tôi cùng ăn ở từ đường, muốn cắt xén cũng đâu có dễ.”

“Vậy thì tốt.” Y Nhân giũ giũ mấy giọt nước trên vạt áo, cười nói: “Dù sao ta cũng ngủ cả ngày, không phải tiêu hao năng lượng gì, ăn ít một chút cũng chẳng sao.”

Dù sao cô cũng là kẻ lười nhác chẳng làm gì ích nước lợi dân, ăn nhiều cũng phí đi.

Y Nhân chẳng hề thấy uất ức.

Ít ra cô vẫn còn nhẫn nhịn được chút thủ đoạn vụn vặt này.

“Nhưng mà, tiểu thư!” Thập Nhất giận dữ trừng mắt, chỉ hận nước lã chẳng gột nên hồ nói: “Dù Y gia chúng ta chỉ là một thương gia nhỏ xíu nhưng cũng giàu nhất Thiên triều, tiểu thư ở nhà chưa từng bị ức hiếp, sao phải nhẫn nhịn mấy nữ nhân đó! Tiểu thư, cô phải chấn chỉnh lại đi!”

“Chấn chỉnh thế nào đây?” Y Nhân lại hỏi, cặp mắt trong veo như một đứa bé chưa hiểu việc đời.

Thập Nhất thầm thở dài.

Ở Y phủ đã nghe nói nhị tiểu thư là kẻ ngốc, khi bồi giá theo đã tin mấy phần, hiện giờ xem ra quả nhiên là ngốc thật.

Xem ra mọi chuyện đều phải dựa vào Thập Nhất cô thôi!

“Tiểu thư, cô thấy tôi có đẹp không?” Thập Nhất cẩn thận đặt chậu nước rửa mặt xuống, một tay chống nạnh, một tay vén tóc, làm ra vẻ khêu gợi, ỏn ẻn hỏi.

“Ừm…” Y Nhân tựa vào thành giường, nghiêng đầu ngắm cô bé chưa đầy mười bốn tuổi.

Thật ra Thập Nhất cũng có thể coi là ưa nhìn, dáng dấp mảnh mai, yểu điệu thanh tú, ngũ quan xinh xẻo, rất đáng yêu, nếu bỏ thời gian chăm chút một xíu nhất định sẽ là một tiểu mỹ nhân.

Hồi lâu Y Nhân mới gật đầu: “Đẹp đấy.”

Lúc này Thập Nhất mới thôi làm bộ làm tịch, sán lại gần nhìn Y Nhân chằm chằm, hỏi: “Tiểu thư, cô cho rằng mình có đẹp không?”

Y Nhân nghẹn họng: “Cái này, cái này…”

Y Nhân còn đang ấp úng không biết trả lời sao, Thập Nhất đã bưng tấm gương đồng đặt trước mặt cô, hỏi lại lần nữa: “Tiểu thư, cô thấy mình có đẹp không?”

Y Nhân chăm chú ngắm mình trong gương cũng chẳng thấy gì không ổn cả, tuy cằm không được thon, khụ khụ, hơi béo một chút, nhưng mắt to, mũi nhỏ miệng nhỏ, cũng không đến nỗi nào.

Tự mình khẳng định được rồi, cô mới yên tâm, thản nhiên nói với Thập Nhất: “Ta thấy mình cũng được.”

Tính qua loa đại khái của Y Nhân thật vô cùng nghiêm trọng.

Thập Nhất làm bộ buồn nôn, hồi lâu cô mới bưng ghế đến ngồi trước mặt Y Nhân, đưa gương lại gần rồi chỉ vào mắt Y Nhân nói: “Tiểu thư, cô ngàn vạn lần đừng có mơ, cô xem mắt cô này, to thế này giống hệt mắt trâu, ắt của mỹ nhân đều nhỏ mà dài cả. Cô lại xem mũi cô này, thẳng đuỗn lại hếch lên, trông ghê gớm lắm, chẳng hiền hòa đẹp đẽ chút nào, cô nhìn nhìn miệng mình này, môi dưới dày thế này, tôi nói với cô nhé, miệng cô cứ trều trều ý. Còn gương mặt nữa, gương mặt này” Thập Nhất nói liến thoắng đến đau đầu nhức óc: “Đây mà cũng gọi là mặt sao, đúng là một cái bánh to chình ình!”

Y Nhân bị cô ta nói đến đau lòng rỉ máu.

Đả kích người ta đến mức này à?

“Vậy… da dẻ mịn màng chứ?” Ngẫm nghĩ hồi lâu, rốt cục Y Nhân cũng nghĩ ra được một ưu thế khác của mình.

Vì ở trong nhà suốt, lại còn tẩm bổ nên da dẻ Y Nhân y như trẻ nhỏ, mỏng manh mịn màng.

“Da dẻ cũng chẳng ra gì, Thiên triều ta chuộng võ, làn da rám nắng mạnh khỏe mới là đẹp nhất, da dẻ tiểu thư thế này chỉ tổ bị người ta cười thôi.” Nói rồi Thập Nhất thương hại nhìn Y Nhân, thở dài xót xa: “Tiểu thư, cô xấu quá.”

Y Nhân lại bị Thập Nhất kết luận như vậy.

Cô còn định biện bạch một câu nhưng nghĩ rồi lại thấy cũng chẳng cần nên mặc kệ, chỉ hơi buồn bã mà thôi.

“Ây…”

“Cho nên, tiểu thư.” Thập Nhất ra vẻ khảng khái đầy hào khí, nói: “Chúng ta muốn nâng cao địa vị của mình tại vương phủ thì phải giành được sự sủng ái của vương gia, mà bằng vào dung mạo của tiểu thư, muốn giành được sự sủng ái của vương gia tuyệt đối chẳng có hi vọng gì. Thập Nhất quyết định hi sinh bản thân mình vì tiểu thư, vì tôn nghiêm của Y gia! Dùng sắc đẹp níu giữ trái tim vương gia, vùng lên giải phóng bản thân! Tiểu thư, thành bại chỉ trong một lần hành