Old school Swatch Watches
Hoa Vô Lệ

Hoa Vô Lệ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328541

Bình chọn: 7.00/10/854 lượt.

là qua lớp đào tạo chuyên nghiệp rồi thì phải, làm gì có ai mới chơi trò này mà lại có chiến thụât như vậy được ngoài trừ thần bài thôi…

Dealer tuyên bố kết thúc vào kiểm tra số tiền hai bên một lúc rồi thông báo kết quả khiến ai cũng há hốc mồm thảng thốt ngoáy lỗ tai vẫn chưa rõ :

- Cô Mĩ Anh : 267.000

- Cô Ngữ Yên : 267.010

- Và người thắng cuộc là cô Ngữ Yên.

Vũ Huynh đứng ngoài cũng thấy thú vị với Ngữ Yên, miệng hơi cười cười tay gãi cằm nói :

- Người của Huỳnh tổng xem ra rất lợi hại đó, đánh lừa được cả X.O.

San Phong cũng có vẻ hãnh diện nhưng nghi vấn Ngữ Yên tại sao chơi giỏi như vậy vẫn làm cậu phân tâm. Miệng thì vẫn nói :

- Cũng bình thường.

Mĩ Anh tái mặt lại…Sao cô lại bất cẩn không tính trước như vậy. Thua như vậy đúng là không phục.

Mọi người trầm trồ nhìn Ngữ Yên bằng ánh mắt thán phục, một kết quả không ngờ đến, 1 người vô danh về tài đánh bài mà lại ó thể thắng X.O của sòng thì chỉ có 2 lý do…Một là X.O quá dỏm, hai là cô gái đó quả là thần bài.

Ngữ Yên đứng dậy, lại gần Mĩ Anh, đuôi mắt cong lại như vầng trăng non, tay phẩy lên vai Mĩ Anh :

- Từ từ làm việc nhé..bạn- tốt- tệ – Ngữ Yên dằn từng chữ cuối.

Gương mặt từ đỏ chuyển sang tím tái tức tối của Mĩ Anh chỉ biết cắn môi cam chịu không dám nói lời gì vì đã cá rồi mọi người cũng đã thấy hết…

San Phong chau mày khhi thấy Ngữ Yên không còn giữ vẻ mặt điềm tĩnh nữa, mà trong mắt cô lúc nói với Mĩ Anh đều là chứa đựng sự thù ghét và muốn đạp đổ cô ấy vậy.

Ngữ Yên quay đi đến chỗ tên quản lý lúc nãy nói gì đó rồi mới đến chỗ San Phong…

- Đi thôi.

Hôm nay đúng là ngày thật bất ngờ khi biết thêm về Ngữ Yên một chút…cô ta giỏi đến nỗi chơi lần đầu đã biết ý người khác ngay sao.

San Phong đi theo cô ra ngoài lấy xe…

Trên đường đi, Ngữ Yên tháy San Phong cứ đăm chiêu nghĩ gì đó mà không nói gì, cô quay xang hỏi :

- Anh sao vậy?

San Phong giật mình, cậu hơi cười :

- À…đang nghĩ sao cô lại giỏi như vậy thôi.

- Gỉoi – Ngữ Yên ngạc nhiên – Gỉoi gì cơ.

- Không phải người nghiêm túc khô cằn như cô mới lần đầu chơi đã thắng X.O rồi. IQ của cô là bao nhiêu vậy?

Ngữ Yên chợt cười bật thành tiếng, lắc đầu :

- May mắn thôi. Bây giờ đi đâu đây?

- Ăn đã rồi đến Bar chơi một chút.

- Ừ vậy đi…

….

Suốt cả buổi làm việc, Tử DI không hiểu sao lòng lại nóng như lửa đốt không thể chuyên tâm vào làm việc được.

Qúach gíam đã gọi điện cho ông Đình nói Tuyết Y mất tích liên lạc cũng không được…là sao…cậu đã đi đâu? Ông Đình đã cho người đi tìm khắp nơi nhưng vẫn chưa có tung tích gì cả…

Cô ôm đầu chống lên bàn…khổ sở nghĩ ngợi.

Mọi người nhất là đám đàn ông háo sắc trong casino, ai cũng trống mắt lên coi lời hứa được X.O – người đẹp đã cá.

Mĩ Anh nóng mặt, cô thật là ngu quá khi khinh xuất như vậy. Cô cắn răng đành phải làm những gì đã cá vậy. Dù không phải là người quân tử nhưng ít ra Mĩ Anh này cũng là người có chữ tín. Cô sẽ làm…

Vừa định cởi chiếc áo ngoài ra, tên quản lý đã ngăn lại nói :

- Xin lỗi mọi người, đây chỉ là một buổi cá cược đùa vui giữa hai người bạn thôi, Cô Ngữ Yên lúc nãy đã có gặp tôi và nói không cần thiết phải đùa quá mức như vậy nên…

- Xời ơi…- Mấy tên đàn ông ều lên..

- Tưởng thế nào, làm người ta mỏi mắt trông chờ…

Tất cả đám đàn ông có trong đó lẫn những người phụ nữ thọch mạch đều quay lưng trề môi bỏ đi chơi tiếp…ai người phận nấy…

Mĩ Anh chau mày nhìn quản lý ở đó :

- Anh làm gì vậy, tôi phải..

- Những gì tôi nói lúc nãy là sự thật. Cô Ngữ Yên đã nói những lời như tôi đã nói.

- Ngữ Yên..- Mắt Mĩ Anh chợt dịu lại có phần cảm kích…răng cắn vào môi mạnh đến nỗi in hằn cả những nốt răng…



Mãi đến tối Vũ Thanh mới ngủ dậy, cậu bật ngồi dậy xoa đầu dụi mắt nhìn đồng hồ, bỗng nhớ lại những chuyện đêm qua mình thấy…nửa mơ nửa thực, nhưng cảm giác thực lại nhiều rất nhiều…Có khi nào chuyện đó dẫn đến án mạng không? Cậu rùng mình không dám nghĩ tới nữa, đứng dậy vào toilet đánh răng rửa mặt.

….

Bar…

San Phong dẫn Ngữ Yên lên tầng choi bi-a.

Ngữ Yên chẳng biết làm gì, cô ngồi im lặng nhìn họ chơi…Bảo dẫn cô đi chơi mà hình như toàn là cậu chơi thì phải…

Tít..tít…

Tiếng chuông địên thoại trên bàn của San Phong bỗng reo,cô nhìn màn hình hiện tên Vũ Thanh rồi nhìn lại San phong nói :

- Vũ Thanh gọi cho anh nài.

- Cô nghe hộ đi.

San Phong vừa nhắm bi vừa nói, rất say sưa chơi. Thấy vậy Ngữ Yên cũng ra ngoài nghe hộ :

- Cậu biết đêm qua về tôi thấy gì không?

- …

Ngữ Yên im lặng.. chưa kịp nói Vũ Thanh lại nói ngay :

- Tớ thấy Hàn thiếu bị mấy tên nào đó đánh ngất rồi bê đi…

Ngữ Yên chau mày :

- Anh nhìn rõ chứ ?

Vũ Thanh giật mình nghe thấy tiếng phụ nữ, và rất quen hình như là Ngữ Yên, cậu nuốt khan :

- Ngữ Yên à?

- Ừm…anh có chắc những gì mình nhìn thấy chứ?

- Ừ – Gịong Vũ Thanh yếu đi, như có chút bực bội khi biết Ngữ Yên nghe máy của San Phong, Vậy là hai người đang ở cạnh nhau.

- Vậy anh có biết chỗ họ bắt Hàn thiếu không?

- Có , anh đã đi theo.

- Được rồi. Tôi sẽ nói lại với San Phong.

- Ừm…

Ngữ Yên tắt máy, mày hơi nhíu lại nắm địên thoại trong tay…Lúc này nói với San Phong