g run run liên tục. Nhưng Bạc Tam uống thuốc rồi mà nhiệt độ không thấy hạ,
Mộc Cận cũng không rõ rốt cuộc nên tiếp tục dùng rượu cồn hạ nhiệt độ hay đắp
chăn vào cho đổ mồ hôi, cô luống cuống không biết làm thế nào, trán cũng đã nhễ
nhại mồ hôi.
Bên ngoài mưa dần dần nhỏ
lại, hình như cũng không còn âm thanh xào xạc nữa. Mộc Cận lấy điện thoại ra
nhìn đồng hồ, đã qua mười hai giờ đêm.
Đến hơn hai giờ, toàn
thân Bạc Tam vẫn nóng hầm hập, Mộc Cận vừa nóng ruột vừa ân hận, lúc giúp anh
lau mặt lần nữa không nén được muốn khóc. Cô đưa tay lau nước mắt, không để ý
trên tay còn có rượu, bất cẩn làm dính vào mắt, nước mắt lại càng ứa ra vì xót.
Cô ngồi bên giường Bạc Tam, tay nắm chặt khăn mặt, trong lòng nghĩ nhỡ may ông
chủ cả đêm sốt cao hơn đến mức bị mê muội, cô biết ăn nói thế nào với người
khác?
Cô càng nghĩ càng sợ,
càng nghĩ càng muốn khóc, cuối cùng không kìm được, ôm đầu gối bắt đầu khóc
thút tha thút thít.
Đang khóc, Mộc Cận nghe
thấy bên ngoài có tiếng ô tô. Cô hoảng hốt, gần như vô ý thức nhảy bật lên khỏi
mặt đất chạy vội ra cửa.
Mộc Cận mở cửa chạy ra
ngoài đường, mặc kệ mưa phùn rơi xuống người, thấp thoáng trong màn mưa thấy có
hai ngọn đèn xe đi qua. Cô bị chói nheo mắt lại, chợt nghe thấy giọng nói vang
vọng cao vút giống như từ trên trời cao vọng xuống của trưởng phòng mặt lạnh:
“Mộc Cận?”
Mộc Cận chỉ nghe được
tiếng xe phanh “Kít” lại, trưởng phòng cùng mấy đồng nghiệp chạy về phía cô,
còn cô hình như mơ hồ chỉ loạn một ngón tay về phía căn nhà, một giây sau liền
từ từ ngã xuống đất bất tỉnh, không còn biết gì nữa.
Mộc Cận ngủ mê man, cuối
cùng lúc từ từ tỉnh lại, phát hiện trước mắt là một màu trắng xóa. Cô vừa quay
sang thì trông thấy Bạc Tam nằm trên giường bệnh đối diện, đôi mắt đen đang
nhìn cô chăm chú không rời.
Mộc Cận ngẩn ra, buột
miệng nói: “Anh còn sốt không?”
Bạc Tam chỉ nhìn cô chằm
chằm, không nói gì.
Mộc Cận nghĩ thầm, không
phải bị sốt đến nỗi ngu người rồi đấy chứ, chớp chớp mắt định đứng dậy đến gần
xem sao, nhưng còn chưa xốc chăn lên, chợt nghe Bạc Tam lên tiếng: “Ngoan ngoãn
nằm xuống, chớ lộn xộn.”
Mộc Cận cười: “Ông chủ
thì ra anh không bị sốt đến mức mê muội à…”
Khóe miệng Bạc Tam khẽ
run: “Em không sao đấy chứ?”
Mộc Cận cong cong khóe
môi, đột nhiên phát hiện ra trên mu bàn tay phải cô đang cắm một cây kim. Nhìn
theo cây kim lên phía trên, một chai dịch truyền cực lớn đang treo trên giá,
lắc lư như muốn hù dọa cô.
Mộc Cận đờ ra, không dám
động đậy, chậm rãi nghiêng đầu sang nhìn Bạc Tam, vẻ mặt như sắp khóc: “Ông
chủ, sao anh lại không phải truyền?”
Bạc Tam nhướng mày: “Ai
bảo em sốt cao đến nỗi gọi thế nào cũng vẫn bất tỉnh?”
Mộc Cận lẩm bẩm: “Anh
tưởng mình thì hay lắm à…”
Đang cằn nhằn, cô đột
nhiên nhớ ra, lại quay sang Bạc Tam cười cười, nháy mắt tinh nghịch: “Ông chủ
anh vẫn đẹp trai lắm, mặc bộ quần áo thời thượng bị trưởng phòng nhìn thấy rồi
phải không?”
Sau đó cô sung sướng nhìn
Bạc Tam sa sầm mặt.
Bạc Tam khẽ nhíu mày,
nhìn Mộc Cận chăm chú hồi lâu, như có điều gì suy nghĩ, sau đó cất giọng trầm
thấp: “Tối hôm qua là em.”
Mộc Cận rất khinh thường
liếc nhìn anh: “Anh nghĩ là ai? Ông chủ anh đúng là quá kém, chỉ dầm mưa một
chút mà sốt đến nỗi hôn mê bất tỉnh, nếu không phải em kiên trì giúp anh hạ
nhiệt độ, chắc bây giờ anh đã bị sốt thành ngớ ngẩn rồi cũng nên, anh phải trả
ơn em cho tốt vào.”
Bạc Tam chỉ cười, đang
định nói gì đó thì cửa đột nhiên mở ra.
Mộc Cận quay đầu ra phía
cửa, mấy vị trưởng phòng cùng với đồng nghiệp nam xách giỏ hoa quả đi đến,
trông thấy Bạc Tam thì tươi cười hớn hở, không ngừng giải thích: “Hôm qua thực
sự mưa to quá, chúng tôi đợi mãi không thấy…”
“Đều tại tôi.” Bạc Tam
ngắt lời trưởng phòng, “Đã không biết đường lại không bám theo xe đằng trước,
làm lỡ mất việc của mọi người.”
“Không sao không sao,
đằng nào mưa to như thế cũng không có cách nào leo lúi được.” Trưởng phòng cười
không ngớt, quay đầu nói với Mộc Cận: “Mộc Cận cô cũng dưỡng bệnh cho tốt nhé.”
Mộc Cận rụt cổ gật đầu.
Thấy Bạc Tam rõ ràng
không muốn tiếp tục nói chuyện, trưởng phòng cùng với mấy đồng nghiệp ngồi một
lúc rồi cáo từ ra về. Bọn họ đi rồi, Mộc Cận mới quay sang Bạc Tam chớp mắt:
“Hôm qua em cắt hỏng mất bộ quần áo mà bác gái cho anh mượn, sau đó lại mê man
không biết gì, chưa đưa tiền quần áo cho bác gái.”
Bạc Tam mặt không biểu
tình: “Anh đã nói lại với thư ký Lý, bảo cô ấy giải quyết rồi. Em không cần bận
tâm.”
Mộc Cận gật đầu, lại nhớ
đến bác gái, ôm chăn nói: “Bác gái ấy thật tốt, hòa nhã hiền từ.”
Bạc Tam chỉ nhàn nhạt “Ừ”
một tiếng.
Mộc Cận chớp mắt, nói
tiếp: “Bác gái nói anh bị mưa ướt như vậy còn cố che cho em, để em không so đo
với anh.”
Bạc Tam thấy cô rõ ràng
không yên lòng, “Ừ” một tiếng rồi hỏi lại: “So đo cái gì?”
Mộc Cận ha ha cười:
“Không có gì.”
Bạc Tam quan sát cô một
lượt từ trên xuống dưới, dường như nghĩ tới điều gì, đột nhiên nói: “Tối hôm
qua anh đã nói cái gì hả?”
“Không có gì.” Mộc Cận mở
to mắt giả vờ ngốc, “À, anh có
