nh!”
Anh liếc mắt nhìn cô, làm
bộ chuẩn bị mở cửa xe: “Em thử nhắc lại lần nữa xem… Tin anh kéo em lên xe
không?”
Mộc Cận cắn cắn môi, cuối
cùng vẫn là nhịn không nói nữa.
Bạc Thanh Hàn nhìn khuôn
mặt cô nhăn lại nghiêm nghị, đột nhiên tâm tình tốt lên: “Bạn bè đều gọi anh là
Bạc Tam.”
“Anh nói cho tôi biết làm
gì? Tôi đâu có quen anh.” Mộc Cận từ sững sờ khôi phục lại trạng thái bình
thường, đảo mắt.
“Sao?” Bạc Tam không nổi
giận, đôi mày rậm hơi nhăn lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.
Mộc Cận không nói lời
nào.
Bạc Tam cũng trừng mắt
nhìn cô, không nói gì.
“Tôi với anh không thù
không oán, tại sao anh phải hại tôi? Lẽ nào là vì cái tát tối hôm qua?” Rốt cục
Mộc Cận không kiên nhẫn được nữa.
Bạc Tam có chút buồn
cười: “Em nghĩ anh đến để trả thù em?”
Mộc Cận lại trừng mắt,
xác nhận với Bạc Tam: “Không phải sao? Anh còn đi theo tôi, muốn làm gì thì làm
đi, đúng là lòng dạ hẹp hòi!”
Lòng dạ hẹp hòi?
Bạc Tam vừa tức vừa buồn
cười: “Lại có thể biết là anh đến trả thù, em cũng thông minh đấy, không hề
ngốc.”
Đang khen cô sao? Vì sao
ánh mắt từ trên xuống dưới lại như đang đánh giá một con vật nhỏ bé… Mộc Cận
oán thầm, không kiên nhẫn vẫy tay xua Bạc Tam: “Thôi đi đi, tôi không biết
anh.”
Nói xong, cô liền vội vội
vàng vàng xoay người chạy.
Bạc Tam vẫn ngồi trong xe
không nhúc nhích, một bàn tay chống cằm, nhìn chằm chằm vào mái tóc cô bay bay,
dưới ánh mặt trời như được rắc bụi vàng, lấp lánh lóe sáng.
Anh lặng yên nhìn bóng
dáng cô, khóe miệng nở nụ cười.
*
“Khai mau, đấy chính là
anh chàng đẹp trai bị ăn một cái tát hôm qua phải không?” Lão đại chất vấn.
“Bị ăn một cái tát mà vẫn
còn tỏ tình?” Đào Tử tra hỏi.
“Hơn nữa trước mặt bàn
dân thiên hạ lại còn hôn môi?” Đâu Đâu bức bách.
Mộc Cận bị ép ngửa mặt
trên ghế, thiếu chút nữa rên rỉ: “Ba người các cậu chẳng phải đều bỏ đi sao…
Làm thế nào mà cái gì cũng biết vậy!!!”
Lão đại bật dậy: “Bọn tớ
chỉ núp ở xa một chút.”
Đào Tử cũng dứt khoát:
“Bọn tớ sợ cậu gặp nguy hiểm.”
Đâu Đâu cũng thêm vào:
“Bọn tớ không muốn làm bóng đèn.”
Rốt cục Mộc Cận kêu la ai
oán: “Ba người các cậu không có lương tâm, bỏ lại tớ trong tình cảnh nước sôi
lửa bỏng mà không ai cứu giúp…”
Lão đại cười ha hả: “Đẹp
trai đương nhiên sẽ có ưu đãi.”
Đào Tử cười gàn dở: “Đẹp
trai tất nhiên sẽ được ưu đãi.”
Đâu Đâu có vẻ thận trọng,
gật đầu bổ sung: “Vả lại cậu đối với người đẹp trai như thế cũng không hoàn
toàn vô tình mà…”
Sự tình nghiêm trọng, Mộc
Cận đứng bật dậy, mặt xuất hiện đầy vạch đen: “Ai nói?”
Lão đại trợn mắt: “Tớ
nói.”
Lão đại biệt danh nữ lực
sĩ, Mộc Cận đánh không lại, đành phải than vãn: “Đúng là hôm qua tớ tát anh ta
một cái…”
Đào Tử bĩu môi: “Nói dối?
Bị ăn tát mà còn có tâm tư tỏ tình bằng bóng bay với hoa hồng, sau đó làm hoàng
tử bạch mã bế công chúa? Bạn nhỏ Mộc Cận à, trình độ lừa gạt của cậu quá kém…”
Sao những lời này nghe
mới thấy giống sự thật.
Vì sao! Vì sao!
Mộc Cận trong lòng gào
thét Bạc Tam: “Rốt cục là vì sao!”
“Quá nham hiểm! Thật sự
quá nham hiểm! Bạc Tam anh thật sự quá nham hiểm!” Mộc Cận không khỏi nghiến
răng nghiến lợi.
“Cậu nói ai? Bạc Tam?”
Đào Tử hỏi.
Đâu Đâu đẩy gọng kính:
“Mới đấy mà đã gọi tên thân mật của người ta?”
Sau đó, lão đại, Đào Tử
cùng Đâu Đâu nhanh chóng đưa mắt nhìn nhau, đưa ra kết luận quan trọng:
Có – gian – tình.
Kể từ đó về sau, Mộc Cận
với Bạc Tam coi như kết oán thù.
Lại nói, Bạc Tam kia đúng
là còn cố tình chọc giận, ngày nào cũng đi qua dưới lầu kí túc xá các cô, hôm
nay một chiếc xe Honda, ngày mai lại một chiếc Lotus[8'>, ngày kia một chiếc Lamborghini[9'>,
cứ như là đi triển lãm xe.
Cũng may Mộc Cận học hành
ngoan ngoãn, có chí tiến thủ, cả ngày vùi đầu trong thư viện, cũng không có cơ
hội chạm mặt với Bạc Tam.
Ngược lại, lão đại đã
đụng phải anh vài lần, buổi tối về lại lôi ra nhắc Mộc Cận: “Mộc Cận, hôm nay
Tam thiếu gia mang theo một mỹ nữ.”
“Mộc Cận, hôm nay Tam
thiếu gia đi cùng một cô trông đẹp nhưng rất giả tạo.”
“Mộc Cận, hôm nay Tam
thiếu gia mang theo một người đẹp tiêu chuẩn.”
Cuối cùng, Mộc Cận bị
giày vò đến mức không chịu nổi: “Lão đại lão đại lão đại, tớ xin thề với bóng
đèn, tớ với Bạc Tam thiếu gia đó hoàn toàn chả có quan hệ gì cả, được chưa?”
Vừa nói xong, bóng đèn
trên trần nhà từ năm thứ nhất đến năm thứ ba chưa hề gặp vấn đề gì, bụp bụp hai
tiếng, tắt ngóm.
Trong bóng tối, Đào Tử
cười vang đến tận trời: “Nhìn xem, nhìn xem, bạn nhỏ Mộc Cận à, cậu nói xem bọn
tớ làm sao mà tin tưởng cậu được đây?”
Mộc Cận tức sôi lên, rống
to với cái đèn: “Ngươi tại sao cũng đối đầu với ta vậy hả…”
Đâu Đâu có vẻ bình tĩnh,
thò đầu ra ngoài cửa sổ xem xét, quay vào nói: “Cả trường mất điện.”
Mộc Cận cảm động đến rơi
nước mắt: “Vẫn là Đâu Đâu tốt nhất.”
Đâu Đâu lắc đầu quăng một
câu: “Ngàn năm cũng chả mất điện, cậu vừa thề một cái thì mất luôn, Mộc Cận ơi
là Mộc Cận, cậu bảo bọn tớ làm sao tin cậu được?”
Trong bóng tối, Mộc Cận
ngay lập tức… Hộc máu.
Đúng là đêm
trăng sáng giết người, ngày gió to ph