n đau thương đi.”
Lão đại nhìn cô, lườm
xéo: “Mộc Cận, sao cậu không bắt đầu nói chuyện yêu đương đi?”
Mộc Cận đập một cái vào
tay lão đại: “Xem ra đây là từ tình trạng thất tình mà ra? Nhóc con, người ta
nói “khuyên hợp bất khuyên phân”[3'>, tớ khuyên cậu trong
lòng nên sớm coi hắn là người đã chết mới phải đạo. Tớ lên phòng tự học đây, có
muốn đi cùng không?”
Lão đại lắc đầu.
*
Đến lúc Mộc Cận từ phòng
tự học bước ra đã là hơn chín giờ. Cô khoác cặp, trong đầu vẫn còn đang nhẩm
lại mấy từ tiếng Anh vừa mới học, đi trên đường không tập trung.
Đột nhiên một giọng nữ
cao vút vọng vào tai cô.
Mộc Cận theo thói quen
ngẩng đầu lên nhìn.
Ven đường phía trước có
chiếc xe đang đỗ, nhìn từ xa có vẻ xịn, quanh xe là mấy đôi nam nữ, mơ mơ hồ hồ
đứng dưới đèn đường nhìn không rõ lắm. Mộc Cận chỉ nghe thấy vài giọng con gái
the thé cười khanh khách, nói toạc ra là chẳng có ý tứ gì. Xen lẫn một giọng
nam trầm thấp, đang cúi đầu cười.
Ngoài ra cũng ở cạnh đó,
hai cái bóng đen quấn lấy nhau sít sao, chẳng coi ai ra gì mà hôn nhau mãnh
liệt.
Mộc Cận lại không khỏi
nhíu mày, trong lòng âm thầm khinh bỉ loại người ở trong trường học mà chẳng
biết kiêng nể gì.
Cô bèn hơi nghiêng mình,
định đi vòng qua.
Không ngờ còn chưa có
tiến lại gần, Mộc Cận chợt nghe tiếng ai lên giọng nhằm vào cô.
Cô quay đầu liếc mắt một
cái, một người đàn ông thân hình cao lớn, không thấy rõ mặt, nhưng lại khiến
người khác có cảm giác cà lơ phất phơ, bộ dạng lưu manh.
Cô nhíu mày, quay đầu
tiếp tục đi.
Người kia hình như hơi
nổi cáu, huýt sáo về phía cô, lên tiếng: “Người đẹp!”
Mộc Cận làm ngơ, cố đi
nhanh hơn.
Tiếp đó một giọng nữ yêu
kiều, làm nũng với anh ta: “Trần thiếu gia anh mà phải chịu nhục thế sao?”
Trần Doãn Càn không nén
được giận, lại hướng về phía Mộc Cận gọi một tiếng: “Gọi cô đấy, đeo cặp Nike
phía trước kia!”
Mộc Cận rút cục không
nhịn được, dừng bước, chậm rãi xoay người lại.
Cô lạnh lùng nhìn Trần
Doãn Càn đang đứng trong bóng tối: “Tôi có tên, không phải ‘đeo cặp Nike kia’.
Hơn nữa tôi không quen anh, anh gọi làm gì?” Nói xong cô xoay người định đi.
Không ngờ tay cô đột
nhiên bị người kia kéo mạnh.
Mộc Cận giận dữ quay lại,
liền đụng phải ánh mắt tối sầm, trong u ám lại như có ánh sáng lóe lên, chiếu
thẳng vào cô.
Trần Doãn Càn kéo cánh
tay Mộc Cận, cười lớn: “Trước lạ sau quen, gặp nhiều rồi sẽ biết thôi…”
Mộc Cận tránh xa một
chút, vừa từ chối vừa cất tiếng cười lạnh: “Tôi không muốn quen tiên sinh,
không dám càn rỡ làm tốn thời gian. Xin tiên sinh cứ tự nhiên. Bỏ tay ra.”
Nghe thấy lời này, mấy nữ
sinh đứng cạnh cười kinh ngạc, trong đó một cô níu vai Trần Doãn Càn, giọng nói
ẻo lả nũng nịu: “Người ta có là tiểu mỹ nữ cũng không nên mất mặt thế chứ…”
Trần Doãn Càn trái lại
không tức giận, chỉ cười, lầm bầm một tiếng: “Cô tên gì?”
Mộc Cận nhìn bốn phía,
sinh viên qua lại càng ngày càng ít, có chút hoảng sợ, không muốn nhiều lời với
hắn, chỉ muốn giãy khỏi cánh tay kia.
Vùng vẫy một lúc không
xong, Mộc Cận bắt đầu nổi giận. Lúc đó bỗng nhiên cô lại hết sức bình tĩnh,
thản nhiên liếc mắt, ngẩng đầu chống lại ánh mắt của người đang khống chế tay
mình: “Tôi nói anh buông ra.”
Trần Doãn Càn thản nhiên
mở miệng: “Cô tên gì?”
Một tay Mộc Cận bị giữ,
tay kia đánh mạnh vào cổ tay Trần Doãn Càn: “Anh có buông ra không! Tôi có quan
hệ gì với anh chứ!”
Hắn nhếch miệng: “Quá
tang ba bận, tôi hỏi lại lần nữa, cô tên gì?”
Mộc Cận vừa cuống vừa
bực, cũng nhếch miệng: “Hóa ra anh cũng biết quá tang ba bận. Hỏi ba lần tôi
cũng không nói cho anh thì anh định không hỏi nữa sao?”
Trần Doãn Càn giật mình,
giống như có chút kinh ngạc vì sự nhanh mồm nhanh miệng của cô, trên dưới đánh
giá Mộc Cận một chút, lại cười: “Ai bảo cô gợi lên lòng hiếu kỳ của tôi? Chỉ
cần tôi muốn biết, chắc chắn không thể giấu giếm.”
Hắn ta ra sức siết chặt
tay, nắm đến nỗi Mộc Cận thấy đau.
Cô lướt mắt về phía chiếc
xe đỗ cách đó không xa, nói không chút kiêng dè: “Đi Hyundai, ở trong trường
học mà khoe khoang, phô diễn, liếc mắt đưa tình, tiên sinh tưởng thế là thể
hiện oai phong đúng không? Tôi nói cho anh biết, đây là trường học, không phải
chỗ để anh tán tỉnh bạn gái! Tôi có lòng tốt khuyên anh một câu, mau đưa bạn
gái rời khỏi đây, đừng có mà mặt dày khiến người khác bực mình!”
Trần Doãn Càn cũng không
nổi giận, lại cười nham hiểm: “Vậy cô thử nói xem, như thế nào mới không khiến
người khác bực mình?”
Câu nói này làm Mộc Cận
hơi sững sờ.
Cô cắn môi trừng mắt với
hắn, trong chớp mắt nhìn xung quanh, ngoài xe cộ còn có vài người, nhưng không
có một sinh viên nào.
Chín rưỡi tối, chuông báo
hiệu trong trường cũng vang lên, bắt đầu giục giã sinh viên về phòng.
Mộc Cận có chút sốt ruột,
lại cố dùng chút sức nhỏ bé vùng vẫy, muốn thoát khỏi tay hắn.
Thế nhưng hắn ta vẫn cứ
siết chặt như thế, không tài nào thoát ra được.
Mộc Cận thực sự nổi giận,
lời nói bắt đầu không còn phân biệt: “Anh lái xe tới trường học tìm bạn gái,
tưởng có cái xe là hay lắm à? Mấy cô này chắc mỗi