hờ đến khi nào! Vừa nghĩ
xong, cô dùng sức xoay người, chạy vắt chân lên cổ.
Ai dè cổ áo phía sau vẫn
đang bị người ta túm.
Mộc Cận rơi nước mắt,
đáng thương quay đầu lại, cố mỉm cười: “Còn có… Chuyện gì?”
Bạc Tam nghiêm trang:
“Anh phải đi công tác.”
Cô gật đầu: “Biết biết,
tiên sinh yên tâm đi.”
Bạc Tam mặt không đổi
sắc: “Hôm qua anh dặn em cái gì?”
Mộc Cận gật đầu: “Biết
biết, tuần sau gặp lại.”
Bạc Tam ho nhẹ một tiếng:
“Trong điện thoại đã dặn thế nào?”
Mộc Cận giả ngu: “Cái gì
cơ? Ai da ngại quá, di động của tôi hôm qua rơi vỡ hỏng mất rồi…”
Bạc Tam hừ lạnh: “Vờ vịt,
còn thích giả vờ.”
Vẻ mặt Mộc Cận đau khổ,
chẳng khác nào kẻ trộm bị bắt tại trận.
Không!
Nghĩ đến đây, trong lòng
không khỏi bừng tỉnh, phút chốc lớn gan, cô phụng phịu trừng Bạc Tam: “Bỏ ra.”
Bạc Tam sửng sốt, thế
nhưng lại buông cô ra thật.
Lần này khiến cho Mộc Cận
cảm thấy hơi mơ hồ… Anh ta sao lại nghe lời như vậy, đả kích suy nghĩ cây ngay
không sợ chết đứng của cô, khiến cô hơi chùn bước, không biết nên nói gì.
Bạc Tam nghiêng mắt lườm
cô, ánh mắt lộ rõ vẻ muốn trêu tức: “Buông ra.”
Mộc Cận bày ra vẻ mặt đã
tiến đánh thành công, vội vàng ôm chặt túi sách: “Tôi đi trước đi học.”
Lời vừa nói ra, cô đã lại
cảm thấy quẫn bách…
Tại sao lại nói kiểu ấy
với Bạc Tam! Những lời ấy nghe qua rất mờ ám! Nói như thế rất có thể sẽ bị
người khác hiểu lầm, đã thế bây giờ cô cùng với anh đã thuộc loại quan hệ có
nhảy xuống sông Hoàng hà cũng không rửa sạch!
Mộc Cận lại một lần nữa…
Rối bời…
Trái lại, Bạc Tam cực kỳ
bình tĩnh, đưa tay lên môi khẽ che miệng, ho nhẹ một tiếng: “Đi đi. Khi nào anh
về sẽ đến gặp em.”
Gì vậy? Anh ta bất ngờ
rộng lượng làm cho Mộc Cận có chút không quen: “Tối hôm qua không phải nói…”
“Điện thoại của em chẳng
phải rơi hỏng rồi sao?” Ánh mắt tối sầm của Bạc Tam nhìn cô chằm chằm.
“Cái đó… Cái đó là…” Mộc
Cận hận không thể cắn đứt lưỡi mình.
Cũng may Bạc Tam đột
nhiên có vẻ khoan dung, cũng không so đo thêm với cô: “Đi thôi. Anh cũng phải
đi rồi.”
“Ừm.” Mộc Cận gật gật
đầu, đang định xoay người đi, đột nhiên lại hỏi: “Mấy giờ anh lên máy bay?”
Bạc Tam sửng sốt, khóe
miệng hơi cong lên: “Tám giờ rưỡi.”
Cô đưa tay nhìn đồng hồ,
mới sáu giờ mười lăm.
Cô liếm liếm môi, hơi
nhăn nhó hỏi: “Vậy anh đi sớm thế làm gì?”
Bạc Tam liền rất vâng lời
đáp: “Gặp em.”
Mộc Cận suýt sặc… Một
người ngày thường vẫn lấy việc giày vò cô làm thú vui, tự nhiên nói ra câu như
vậy, thật đúng là khiến người khác không kịp thích ứng…
Cô ho khan hai tiếng,
ngượng ngùng cười: “Thế à.”
Bạc Tam bất ngờ cúi người
xuống gần cô, khuôn mặt tuấn tú phóng đại trước mắt: “Anh đi rồi, em không được
cùng người kia lằng nhằng không rõ ràng.”
Người kia? Người nào…?
Mộc Cận hơi ngẩn người.
Bạc Tam trừng mắt: “Chính
là cái tên đã gặp hôm trước.”
“À, anh nói anh ấy hả…”
Mộc Cận bĩu môi, “Anh ấy bây giờ đang đi thực tập, làm sao còn chú ý đến tôi
được.”
“Thực tập? Thực tập ở
đâu?” Bạc Tam bỗng dưng tò mò lạ thường.
“Hình như là ở… Tín Viễn
gì đó…” Mộc Cận gãi gãi đầu, “Ôi dào tôi cũng không biết đâu.”
Ngoài dự đoán Bạc Tam lại
chỉ gật đầu, tỏ vẻ như đã hiểu, sau đó vỗ vỗ đầu cô: “Đi thôi.”
Mộc Cận lại gật đầu,
khách sáo nói với anh: “Đi đường cẩn thận.”
Bất chợt, Bạc Tam dựa sát
vào cô, khóe miệng mang theo nụ cười xấu xa: “Nếu lo cho anh như thế thì chúng
ta cùng đi có tốt hơn không.”
Mộc Cận rụt đầu rụt cổ:
“Không quấy rầy tiên sinh, không quấy rầy.”
Nói xong liền bỏ chạy
nhanh như chớp.
Nhìn Mộc Cận đã đi xa,
Bạc Tam sờ sờ lông mi cười thầm, sau đó lấy điện thoại ra bấm số: “Dương Tử.”
*
Mặc dù Bạc Tam đã đi rồi,
thế nhưng cuộc sống sinh hoạt hỗn loạn của Mộc Cận giữa đám người thích buôn
chuyện vẫn như nước sôi lửa bỏng.
Đỗ Trình Vũ là ai? Trong
trường có biết bao người ngày đêm không ngủ tương tư cô? Còn có biết bao nhiêu
người đẹp nhìn cô ngưỡng mộ, chỉ hận không thể thừa cơ bỏ đá xuống giếng, dẫm
đạp lên?
Người ta như vậy thế mà
lại phấn đấu quên mình, cùng một sinh viên đại học bình thường như cô tranh
cướp bạn trai, bởi vậy có thể thấy được anh chàng này tuyệt đỉnh đến mức nào.
Vì thế từ sân thể dục đến
phòng tự học, từ căng tin đến cửa hàng tạp hóa, không chỗ nào là không lan
truyền sự kiện chấn động trời đất về cô bé lọ lem tình cờ gặp được hoàng tử
bạch mã.
Đương nhiên, cô bé lọ lem
phải xứng với công chúa, hoàng tử cuối cùng trở thành bia đỡ đạn.
Một vị kia bằng cách nào
đó hack sập diễn đàn trường học, làm cho đối tượng tự sướng của mọi người mất
tích một cách bí hiểm cùng với ảnh chụp của nhân vật nam chính, từ đó mà tạo
nên truyền thuyết hoàng tử làm nền.
Truyền thuyết đó là, cô
bé lọ lem được Cỏ Nhỏ yêu mến. Cỏ Nhỏ không chịu đựng được, ghen tỵ với vẻ cao
lớn anh tuấn của hoàng tử, vì thế đã gây chuyện, quấy phá, hack mất ảnh chụp
của hoàng tử, với ý đồ đem hình của mình photoshop cùng hình của cô bé lọ lem,
rồi mang công bố. Không ngờ, do kỹ thuật của anh chàng làm bia đỡ đạn quá giỏi,
không nghĩ tới lại hack mất chủ đề bình luận củ
