The Soda Pop
Hoa Thiên Cốt

Hoa Thiên Cốt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218713

Bình chọn: 9.00/10/1871 lượt.

Hoa Thiên Cốt run lên, vội vàng lấp liếm: “Đừng nói từ kia!”

“Từ nào?”

“Quỷ ý.”

Đột nhiên nàng sực nhớ ra, vội vàng che miệng mình lại, ngó nghiêng xung quanh, giống như lúc nào yêu ma quỷ quái cũng có thể kéo tới.

“Định chuồn đi một mình sao? Không mang con sâu róm kia đi cùng à?”

“Đường Bảo nhà tớ không phải là sâu róm đâu. Mang theo tớ sợ nó sẽ gặp nguy hiểm, ở đây Thập Nhất sư huynh và Khinh Thủy sẽ chăm sóc nó.

“Vậy cậu định một thân một mình đi đâu?”

“Đi Mao Sơn, nơi này cách Mao Sơn không xa, chắc mất khoảng hai, ba ngày. Tớ đã viết thư để lại cho Thập Nhất sư huynh, dù thế nào cũng phải tách ra để tránh ngày lễ quỷ rồi hợp lại sau, bằng không mọi người đều sẽ bị tớ liên lụy, hiện giờ quỷ càng ngày càng lợi hại rồi! Dù chúng ta chỉ là những kẻ mới tập tành tu tiên, nhưng Thập Nhất sư huynh pháp lực cao cường cũng coi như bán tiên rồi, bọn quỷ kia có kéo đến thì cũng không sợ!”

“Ừ, thuận buồm xuôi gió.” Sóc Phong nằm trên một cành cây mảnh khảnh, đung đưa trong gió như thể xích đu.

“Hả?” Hoa Thiên Cốt không ngờ cậu ta lại nói vậy, bỗng dưng cảm thấy kỳ lạ.

Nàng vẫy tay, không quay đầu lại nói: “Tạm biệt, cẩn thận ngã nhé.”

Vừa dứt lời, cành cây Sóc Phong đang nằm kia đã lên tiếng trả lời, “rắc” một cái, cậu ta vội vàng xoay người bay sang một cành khác, trừng mắt lườm nàng.

Hoa Thiên Cốt bất đắc dĩ nhìn trời, nàng có cố ý đâu, chỉ cố tình thôi.

Một mình lần mò đi về phía trước, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng gào khóc thảm thiết truyền từ trong rừng ra, nàng cực kì nhớ chiếc áo khoác da chó ngày trước, sớm biết thế đã mang đi rồi, dù gì tinh thần cũng ổn định hơn được một chút.

Tay phải nàng cầm chặt chuôi Đoạn Niệm, tay trái cầm một chuỗi phật châu. Hu hu hu, nàng ở Trường Lưu Sơn hai năm không dùng chuỗi phật châu này lần nào, cũng không đi miếu tẩy rửa, vừa lấy ra đã thấy mốc meo hết cả, không biết linh lực còn lại bao nhiêu.

Chiếc chuông treo trên thân kiếm đi mỗi bước lại vang, trong đêm khuya vắng vẻ thế này càng cảm giác rợn gáy, nhưng không biết vì sao nàng lại không thấy sợ, có lẽ nó cho nàng cảm giác như thể sư phụ đang ở bên cạnh vậy.

Mấy đoàn ma trơi lơ lửng trên không ngửi được mùi của nàng, chầm chậm bay lại gần. Sau đó càng lúc càng nhiều ma trơi tụ tập xung quanh, tạo thành một quả cầu lửa cực lớn, bao nàng ở chính giữa. Cây cối xung quanh phút chốc cháy đen, đột nhiên nàng rùng mình một cái, tóc và lông mày đã bắt đầu đóng băng.

Chết cha, sợ rằng thế gian này chỉ mình nàng mới có thể tạo thành một cảnh tượng “hoành tráng” như vậy, nếu cứ tiếp tục thế này máu và lục phủ ngũ tạng cũng sẽ đóng băng mất. Hoa Thiên Cốt lẩm nhẩm khẩu quyết, một dòng nước phun ra từ bàn tay nàng, lập tức dập tắt mấy con ma trơi trước mặt.

Nhưng nàng cũng chỉ có thể phóng ra được chút nước thế thôi, Hoa Thiên Cốt không chần chừ, bỏ chạy thục mạng.

Cả đoàn ma trơi như một con sông dâng trào đuổi theo sau nàng, Hoa Thiên Cốt khóc không ra nước mắt, lúc thì bay lên lúc thì hạ xuống. Vô số ma trơi kia cũng bay lên hạ xuống theo nàng, tựa như dải ngân hà uốn thành một đường cong thật dài, cảnh tượng tráng lệ rực rỡ vô cùng. Chỉ có điều giờ này Hoa Thiên Cốt không còn tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp, nhìn thấy phía trước có một con sông, nàng từ trên không nhảy thẳng xuống.

Chìm vào nước, Hoa Thiên Cốt nhịn thở, bắt đầu kiểu bơi chó. Dưới nước cũng có chút ánh sáng, nhưng ít hơn rất nhiều so với trên bờ. Bởi vì nước khá lạnh nên chúng không cảm nhận được sự tồn tại của nàng, bay là là trên mặt nước, lấp lánh như ánh sao, mà cả đáy sông giống như biển trời đêm mênh mang khôn cùng.

Hoa Thiên Cốt thở phào, cố hết sức bơi đến bờ.

©ST.E.NT

Đột nhiên trước mặt hiện lên một vầng sáng trắng, lúc sau lại không thấy đâu. Cái gì vậy? Hoa Thiên Cốt ngó nghiêng xung quanh, thấy sờ sợ, vội vàng ngoi lên bờ.

Bỗng cái mũi ngưa ngứa, muốn hắt xì một cái mà không được, có thứ gì đó trong mũi nàng! Hoa Thiên Cốt vươn tay kéo ra được một sợi tóc rất dài màu trắng, da gà lập tức dựng hết lên. Tóc trắng? Không phải của nàng!

Lúc bơi qua một mỏm đá ngầm, đột nhiên mái tóc dài màu trắng như hải tảo bịt kín mặt nàng, vô số sợi tóc luồn vào trong mũi, quấn chặt lấy cổ nàng.

Hoa Thiên Cốt nhìn kĩ, một cái đầu rất lớn của phụ nữ tiến đến, gương mặt đã bị trương phềnh thối rữa, tất cả đều là những mảng thịt thối trắng nhợt sưng vù, hàm răng bợt bạt không ngừng va vào nhau tạo thành tiếng cười khanh khách. Hai tròng mắt giống hệt cá vàng lồi ra như sắp rớt đến nơi, bị ngâm trương trong nước nên giờ to gấp đôi hốc mắt, không thể nhét vào được. Hai lỗ mũi đầy giòi bọ, lúc nha lúc nhúc, kinh tởm vô cùng.

Hoa Thiên Cốt sợ tới mức nhắm tịt mắt lại không dám nhìn nữa, cố sống cố chết giãy giụa, nhưng mái tóc dài kia xiết cổ nàng chặt đến không thể thở nổi, khẩu quyết pháp thuật gì đó đều bay tuốt lên chín tầng mây.

Đột nhiên có thứ gì đấy ôm lấy chân nàng, cúi đầu thì trông thấy thân thể của nữ quỷ này đang không ngừng kéo mình xuống.

Hoa Thiên Cốt không kịp nhịn thở, sặc nước từng hồi từng hồi một. Xong rồi, không chết v