Hoa Thiên Cốt

Hoa Thiên Cốt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215860

Bình chọn: 10.00/10/1586 lượt.

g môn không phái, nếu bàn về kế tục, chắc là thuộc Thái Bạch nhỉ? Không bằng tự tạo một môn phái riêng cho mình.

“Ta thuộc phái Thái Bạch vô địch, sư phụ của ta là chưởng môn, ta là phó chưởng môn, ngươi muốn gia nhập làm môn đồ của ta không?” Thiêu niên dụ môn nhân đầu tiên trước mắt.

“Không, ta muốn làm đạo sĩ Mao Sơn, ngươi có thể nhờ sư phụ ngươi viết giúp ta một bức thư giới thiệu không?”

“Được rồi, được rồi, quân tử nhất ngôn, ta đã đáp ứng ngươi thì nhất định sẽ làm được!”

“Thế sư phụ của ngươi đâu? Sao ngươi lại bị treo trên cây một mình thế này?”

“Đừng nói nữa, ta và sư phụ đang hàng yêu trừ ma ở quanh đây. Đều tại ta nhất thời xúc động đuổi theo một con Vương Bát Tinh[10'> nên rơi vào bẫy. Bằng không á, dựa vào thực lực của nó sao bắt nổi ta! Ngươi yên tâm, sư phụ ta rất lợi hại, sẽ đến ngay thôi! Tới lúc đó ta nhờ ông ấy viết cho ngươi!”

[10'> Vương Bát Tinh: Rùa thành tinh.

“Cám ơn ngươi nhiều lắm! Ngươi ăn cái bánh mỳ này đi!” Hoa Thiên Cốt vừa hưng phấn lại vừa kích động.

Thiếu niên nhìn bánh mì cứng ngắc kia, cảm thấy không vừa mắt, nhưng bụng đói lả, đành phải nhận lấy, há miệng cắn.

“Đúng rồi, tên ngươi là gì?”

“Hoa Thiên Cốt.”

“Thiên Cổ[11'>? Nhà ngươi đúng là biết đặt tên đấy nhỉ! Tên ta là Hiên Viên Lãng. Vì ngươi đã cứu ta một mạng, yêu cầu lại chỉ là cái việc viết thư giới thiệu cỏn con, ta cho ngươi một miếng câu ngọc[12'>, sau này ngươi gặp chuyện gì có thể đến chỗ quan binh nhờ hỗ trợ. Bọn họ nhìn thấy thứ này sẽ nghe theo lệnh của ngươi.

[11'> Thiên Cổ: Ngàn đời.

[12'> Câu Ngọc: Nhìn bên ngoài hình dáng viên ngọc giống dấu phẩy hoặc chữ C.

“Tiên thuật này thật… thật là lợi hại! Ngay cả quan binh cũng có thể điều khiển! Cám ơn Lãng ca ca! Ha ha ha!” Hoa Thiên Cốt nhận miếng câu ngọc Hiên Viên Lãng tháo xuống rồi đeo lên cổ, sau đó nhét vào áo như Thiên Thủy Tích.

Người này có vấn đề về phát ngôn, nhưng tấm lòng lại rất được, còn tặng cả quà cho mình! Chỉ là dạo gần đây sao nhiều người thích tặng dây chuyền thế?

Hiên Viên Lãng bất mãn lườm nàng một cái, thằng nhóc này bị ngu à?

“Lãng ca ca, ta thèm vào, ta còn là Lang ca ca[13'> đấy! Ngươi là đàn bà hả? Nói chuyện không dám thở mạnh, thịt mềm da mềm, đến Mao Sơn nên học tập cho tốt vào. Miếng ngọc kia đừng làm mất, nó có thể trừ tà, là thần vật thượng cổ ông già nhà ta cho đó.”

[13'> Lãng đồng âm với Lang, Lang ở đây nghĩa là sói.

“A! Vậy nó rất quý rồi, ta không cần, trả lại cho ngươi!” Nàng còn tưởng miếng ngọc này cũng giống mấy chiếc bùa hộ mệnh bán đầy ngoài chùa.

“Hừ, mấy thứ này nhà ta còn nhiều lắm! Ngươi đừng lằng nhằng nữa! Đúng rồi, chúng ta đang đi đâu đây, sao ta cảm thấy mình lại quay về chỗ tàng cây nhỉ? Ngươi xem này, đoạn dây thừng bị chém đứt vẫn ở đây?” Hiên Viên Lãng nhìn xung quanh, trời đã dần tối.

Hắn thấy Hoa Thiên Cốt tới, còn tưởng rằng Thất Tinh mê trận đã bị phá, hóa ra vẫn chưa, vậy nàng vào bằng cách nào? Hai kẻ gà mờ đi quanh khu rừng mấy lần nhưng vẫn không thể ra được. Mặt trời đã khuất núi, khắp nơi đều yên tĩnh.

Hoa Thiên Cốt bối rối: “Ngươi đừng để ý tới ta nữa! Tự mình tìm đường đi, cứ thẳng hướng Bắc là có thể ra khỏi rừng. Ở cạnh ta, có đi thêm mấy vòng nữa cũng không ra được.”

Nàng nghĩ mình lại bị quỷ ám, nếu Hiên Viên Lãng đi một mình có lẽ sẽ ra ngoài được.

“Ngươi thật ngốc, đây không phải ma quỷ mà là Thất Tinh mê trận do con rùa chết tiệt kia bố trí, bên ngoài không thể vào, mà bên trong cũng không thể ra. Đồ khốn khiếp đó muốn giam ta tới lúc chết đói, làm sư phụ không thể tìm thấy. Ta đã đánh nó bị thương, lại có long khí hộ thể nên con rùa đó chỉ có thể nghĩ cách khiến ta phải khổ sở. Ngươi cứ xem ta mà bắt được nó thì sẽ trả đũa thế nào!”

“Có cách gì phá trận pháp đó không?”

“Ta cũng không biết cách phá, trận pháp này có lẽ đồ khốn kia đã để mai rùa ở bên ngoài, trên đấy là các loại trận pháp của ngũ hành bát quái, biến hóa hàng ngàn hàng vạn kiểu. Thật ra nó cũng không có gì lợi hại, chỉ dựa vào mấy trận đồ quấy phá khắp nơi ấy mà. Nhưng sao ngươi lại vào được đây?”

“Ta nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của ngươi nên xông vào.”

“Thảm thiết cái con khỉ!” Hiên Viên Lãng tức điên, đánh bốp một cái vào đầu Hoa Thiên Cốt, “Ta chỉ kêu thử một chút để xem sư phụ có nghe thấy không thôi.”

Hoa Thiên Cốt vô tội sờ cái đầu rối tung rối bù của mình, dáng vẻ bẩn bẩn này của nàng có lẽ thật sự cũng giống ăn mày đầu đường xó chợ.

“Người tên Dị Hủ Quân đưa cho ta một thứ, ngươi xem có phải nó mang ta vào không?” Hoa Thiên Cốt đưa Thiên Thủy Tích cho hắn xem.

Hiên Viên Lãng đặt Thiên Thủy Tích trong lòng bàn tay, giống như đang cầm một giọt lệ lạnh lẽo. Tơ máu bên trong từ từ xoay tròn, uốn lượn, phát ra ánh sáng như một vật thể sống.

“Mặc dù có pháp lực rất mạnh bên trong, nhưng sao ta chỉ cảm thấy nó là yêu vật nhỉ? Ngươi đi tìm Dị Hủ Quân làm gì? Truyền thuyết nói hắn chuyên ăn lưỡi người đã chết, tính tình giả dối, kỳ quặc lại thất thường, là quái vật không hơn không kém.”

“Không phải! Tuy ông ta có chút đáng sợ, nhưng kỳ thật rất tốt, luôn đối xử bình đẳng với những người


Snack's 1967