g cho rằng việc này nên làm sao? ” thừa tướng đã già đi
rất nhiều, từ nhỏ đã quá nuông chiều Tần Như Mộng, giờ đây tạo thành đại họa như thế này đây.
” Cứ theo như quốc pháp mà xử trí đi! lão thần cũng muốn cáo lão hồi
hương, Như Mộng đã làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy, thần có lỗi với hoàng thượng, hoàng hậu. Cũng có lỗi với nhân sĩ giang hồ, càng có
lỗi với Vu Việt! lão thần thực sự không thể gặp mọi người nữa! thỉnh
hoàng thượng ân chuẩn! “
” Cựu cựu (cậu), người…. “
” Hoàng thượng đừng nói nữa, lão thần thẹn với các người, càng thẹn
với sự đề bạt của phụ hoàng và mẫu hậu ngài! ” lão thừa tướng nước mắt
giàn dụa rời đi, nhà xảy ra chuyện xấu như vậy, còn có mặt mũi nào làm
người giữ vị trí dưới một người trên vạn người nữa chứ! lão thừa tướng
suy sụp tinh thần rời đi. Long Ngự Phong hiểu những gì lão nghĩ. Lão làm người thanh bạch, nay trong nhà xảy ra chuyện gièm pha như vậy, muốn
lão đối mặt với người đời thế nào đây? nhưng rốt cuộc Tần Như Mộng đã đi đâu chứ?
***
” Như Mộng, ta không hiểu, nàng biết rõ là hoàng thượng hạ lệnh bắt nàng, tại sao lại cứ muốn tiến cung? “
” Hạo Lâm, chàng chưa nghe qua nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an
toàn nhất sao? bây giờ khẳng định là hoàng thượng đã phong tỏa cửa
thành, lục soát từng nhà tìm thiếp, những người đó có tìm thế nào cũng
không dám lục soát ở hoàng cung đúng không? hơn nữa chỉ có ở đây thiếp
mới có thể báo thù! “
” Nói thì nói vậy, nhưng võ công của hoàng hậu cũng không phải yếu,
nàng mới học võ công có năm sáu năm có thể đánh lại nàng ta sao? “
” Không đánh lại thì không biết nghĩ biện pháp sao? ” chỉ cần ta đã vào đây, còn sợ không có cách sao?
Trần Hạo Lâm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của ả, từ phía sau ôm lấy ả ” ta muốn, cho ta được không? “
” Hạo Lâm, ân…. không…. ở đây không được….sẽ bị nhìn thấy… “
———
” Yên nhi, nàng có nhớ rõ Tần Như Mộng không? “
” Tần Như Mộng? a! đau quá! ” Vân Phi Yên đau đớn khó chịu ôm đầu, đau, nàng rất đau.
” Yên nhi, đừng nghĩ nữa! ” ôm chặt lấy nàng, cho dù không nhớ được
cũng không sao, hắn sẽ bảo hộ nàng. Còn phải nhanh chóng bắt Tần Như
Mộng!
” Tìm được Tần Như Mộng chưa? “
” Hồi hoàng thượng, vẫn chưa “
” Ừm, đã bãi bỏ chức quan của thừa tướng, liền để Lâm Khôn tạm thay
thế chức của thừa thướng đi, còn phải nhanh chóng tìm được Tần Như
Mộng….a! ……phụt…. “
” Hoàng thượng, mau truyền ngự y! “
Long Ngự Phong đột nhiên đau đớn khó chịu, một cỗ khí huyết phun trào ra ” nhanh! đến Phù Dung Cung! “
———–
” Vân Phi Yên ngươi lại đây! nếu không ta giết nó ” Tần Như Mộng biết bản thân đánh không lại nàng, thật không ngờ lại dễ dàng tiếp cận con
gái của nàng ta đến vậy
” Bỏ Điệp nhi ra “
” Mẫu hậu, mau cứu con! “
Vân Phi Yên nhìn co gái nước mắt dàn dụa, tim như muốn vỡ ra. ” Chỉ cần ngươi thả Điệp nhi ra, cái gì ta cũng đáp ứng ngươi! “
” Ngươi qua đây! ta sẽ thả nó “
” Đừng mà nương nương! ” Vân Phi Yên hoàn toàn không nghe họ đang nói cái gì, trong mắt chỉ có sự an toàn của con gái.
” Nương nương cẩn thận! ” theo tiếng la một đạo nhân ảnh từ bên người nàng trượt xuống. Nàng nhìn đạo thân ảnh kia từ từ ngã xuống, một loạt
những hình ảnh quen thuộc xâm nhập vào đầu óc nàng.
” A! đau quá! đầu đau quá! ” hình ảnh máu đỏ tươi tiến vào mắt nàng,
nàng nhìn thấy Long Ngự Phong ngã xuống trước mặt nàng, không tỉnh lại
nữa, Ngự Phong? Ngự Phong của ta đâu? ” Ngự Phong của ta đâu? có phải
các ngươi đem chàng giấu đi rồi không? trả chàng lại cho ta ” Vân Phi
Yên suy sụp khóc ngã xuống đất ” Ngự Phong chết rồi. Không thấy chàng
nữa, các ngươi đem chàng giấu đi rồi! “
” A! quỷ! không, là hoàng hậu nương nương, nương nương? “
Nàng đột nhiên bắt lấy một cánh tay đưa tới ” trả Ngự Phong lại cho
ta! là ngươi! ta nhớ rõ là ngươi, là ngươi đoạt đi Ngự Phong của ta, trả cho ta! “
” Vân Phi Yên ngươi còn không qua đây ta sẽ giết con gái của ngươi “
” Con gái? không, con gái của ta đang ở hoàng cung. Ngự Phong chết
rồi, ta phải tìm chàng, nhất định là ngươi đem chàng giấu đi rồi! “
Những ngườii ở đây bị nàng dọa đến không dám động đậy, đôi mắt rơi
huyết lệ khủng bố như thế. Khuôn mặt trắng bệch trông giống như quỷ!
Long Ngự Phong vội vàng chạy đến cũng bị nàng dọa.
” Đây đã là lần thứ ba rồi hoàng thượng “
” Lý Triết, ngươi nói Yên nhi rơi huyết lệ không chỉ có một lần? “
” ta nghe Tư Tư nói lần thứ nhất là lúc mất đi cảm ứng với ngài, cũng là lần mà ngài vô cớ hôn mê ba ngày, lần thứ hai là lúc đại chiến trong rừng ngài thay nàng đỡ một nhát kiếm, lúc nàng tưởng ngài đã chết rồi “
Yên nhi, nàng….” Yên nhi, trẫm ở đây, trẫm chưa chết, Ngự Phong của nàng đang ở bên cạnh nàng! “
” Ngự Phong đang ở bên cạnh ta? Ngự Phong chưa chết? ” giống như âm
thanh từ trên trời truyền đến nàng, nói với nàng là Ngự Phong chưa chết.
” Đúng, trẫm ở bên cạnh nàng, trẫm là Ngự Phong của một mình nàng ”
giúp nàng lau sạch huyết lệ trên mặt, tim hắn đau đến cực điểm. Hắn thề
từ nay về sau sẽ không để nàng phải khóc nữa.
” Ngự Phong? là chàng thật sao? chàng đến để đón ta sao? sao chàng lại khóc
