hưng lần này, hắn lại làm cho lòng người có cảm giác bình dị,
rất gần gũi
“Để anh đem túi vào xe, các em lên xe đi” Đưa tay nhận lấy bao túi
của các nàng, sau khi mở cửa xe ra , thì hắn mới chuyển đóng bao túi vào hòm xe phía sau
Lôi Dĩnh kéo Cao Di Tĩnh lên xe, mà Lôi Tử Huyên giờ phút này lại trở về ngồi yên trong xe, cặp mắt lấp lánh nhìn hai người các nàng, mẹ nàng có vẻ mệt lắm rồi
“Tiểu Huyên Huyên, gọi dì…….” Lôi Dĩnh đưa tay vuốt ve đầu nhỏ của nàng, nói
Lôi Tử Huyên nghe lời , hướng Cao Di Tĩnh ngọt ngào kêu lên “Chào dì…………con là tiểu Huyên Huyên nha!”
“A……….. chào con! Con thật đáng yêu nha” Nhìn gần, càng cảm thấy nó
thật dễ thương, khuôn mặt nhỏ nhắn giống như đúc học muội, quả đúng một
cái phiên bản nhỏ của nàng
“Hì hì……..cảm ơn!” Lôi Tử Huyên có chút ngượng ngùng, thật nhiều người khen nàng dễ thương nha
“Tiểu Huyên Huyên, ngồi vững, ba chuẩn bị lái xe” Cung Thần Hạo ngồi
lên chỗ giành cho tài xế, dặn dò Lôi Tử Huyên (Rin: sao tác giả ko sửa
lại họ cho Huyên Huyên nhỉ, đáng lẽ bây giờ phải gọi là Cung Tử Huyên
chứ nhỉ??)
“Dạ” Lôi Tử HUyên nghe lời , thân thể nhỏ ngồi vững . Cung Thần Hạo
giúp nó gài dây an toàn thật tốt, sau đó mới cho cửa sổ xe đóng lại, rốt phát động xe
Cao Di Tĩnh có chút không tin người ba tận tâm vừa rồi, lại là một
đại thiếu gia playboy nổi danh? Hơn nữa ánh mắt hắn nhìn tiểu Huyên
Huyên lại tràn đầy yêu thương, nàng nghiêng đầu nhỏ giọng nói với Lôi
Dĩnh “Chồng em nhìn qua hình như thay đổi rất nhiều”
Vậy sao? Có thật thay đổi ko? Lôi Dĩnh cười cười “Có lẽ!”
Cao Di Tĩnh thấy phản ứng ỉu xìu của nàng cũng ko muốn nói tiếp, liền cười nói “Nói thật, tiểu công chúa nhà em rất đáng yêu, có thời gian
thì mang nó đến nhà chị, cùng với con trai nghịch ngợm của chị chơi đùa”
“Dạ!” Lôi Dĩnh gật đầu lên tiếng, con nít phải có nhiều bạn đồng
trang lứa cùng nhau chơi đùa, hoạt bát một chút, mới có nhiều người
thương
“A….mà này! Con trai chị chỉ ở nhà vào 2 ngày nghỉ, lúc đi học nó ở nhà của ông bà nó” Cao Di Tĩnh nhấn mạnh nói
“Em chọn ngày nghỉ đến nhà chị là được!” Lôi Dĩnh cười nói
“Được” Cao Di Tĩnh nói
“Có muốn ăn một bữa rồi về hay không?” Cung Thần Hạo nhìn qua gương chiếu hậu hỏi
“Có!”
“Ko cần!”
Lôi Dĩnh và Cao Di Tĩnh đồng thanh trả lời, nhưng một là hủy bỏ, 1 là đồng tình, Lôi Dĩnh tay kéo góc áo Cao Di Tĩnh , mở miệng nói “Học tỷ,
dù sao cũng chỉ có mình chị ở nhà, vậy chúng ta cùng nhau đi ăn đi, hơn
nữa đi dạo phố lâu như vậy, về đến nhà còn phải nấu cơm, rất mệt”
“Vậy cũng được!” Cao Di Tĩnh lặng yên nghe nàng nói liền đồng ý, ăn ở bên ngoài cũng tốt, có bạn, có người ăn cơm cùng cũng ngon miệng hơn
“Hạo, anh chọn nơi đi ăn đi” Lôi Dĩnh nói với Cung Thần Hạo
“Vậy thì đi “Vận Viên” đi!” Cung Thần Hạo nói
“Ừ, được ” Lôi Dĩnh trả lời, đã lâu rồi nàng chưa trở lại nơi đó ăn cơm, thật hoài niệm, đặc biệt là phong cảnh hữu tình ở đó
“Nơi đó rất đắt, chị có đi qua mấy lần” Cao Di Tĩnh nói
“Ko cần lo , nơi đó là do hắn mở, muốn ăn bao nhiêu cũng ko có vấn đề gì” Lôi Dĩnh cười nói
“Vậy lần sau, chị đến đó ăn, em phải đưa cho chị thẻ khách quý nha” Cao Di Tĩnh trêu chọc nói
“Được, 1 lát nữa , em sẽ nhờ quản lý gửi cho chị thẻ khách quý” Cung Thần Hạo đáp
“Thật sao! Vậy cảm ơn” Cao Di Tĩnh cười nói, sau đó lại nhíu mày với Lôi Dĩnh, nhẹ giọng “Nói thật nha, chồng em đã thay đổi”
Lôi Dĩnh chẳng qua chỉ cười cười, ko nói gì, thay đổi hay không thay
đổi thì đã sao? Tầm mắt của nàng rời vào người tiểu Huyên Huyên, nó đang ngồi kế bên nàng, hiếu kì thưởng thức cảnh đẹp
Cơm nước xong về đến nhà, đồng hồ cũng chỉ đến số 8, Lôi Dĩnh như được giải thoát, ngồi phịch xuống ghế salon, thật thoải mái !
“Ba, mẹ sao vậy?” Lôi Tử Huyên đưa tay nhỏ bé, kéo kéo quần Cung Thần Hạo, ngước cái đầu nhỏ hỏi, nói chuyện với ba thật mệt nha! Ba dáng dấp quá cao cao!!
“Mẹ mệt, ngoan………. đừng quấy rầy mẹ, lát nữa ba giúp tiểu Huyên Huyên tắm nha” Cung Thần Hạo ngồi xổm xuống, nói với tiểu Huyên Huyên
“Được! Tiểu Huyên muốn ba tắm…………” Lôi Tử Huyên vui vẻ nói, đây là lần đầu tiên ba giúp nó tắm
“Vậy bây giờ, tiểu Huyên Huyên cùng ba đi đến phòng ngủ, chúng ta ko làm phiền mẹ” Cung Thần Hạo cầm bàn tay nhỏ bé của nó nói
Lôi Tử Huyên đặt một ngón trỏ lên miệng “suỵt” 1 cái, rồi nhỏ giọng “Dạ……….tiểu Huyên Huyên ko phiền mẹ”
Cung Thần Hạo một tay dắt tiểu Huyên Huyên đi, một tay mang theo
“chiến lợi phẩm” của Lôi Dĩnh đi đến phòng ngủ, rồi đặt đống túi to nhỏ ở cạnh tủ quần áo, sau, hắn mới ôm tiểu Huyên Huyên cười nói “Đi tắm
nha!” Mặt cọ cọ trên khuôn mặt nhỏ của tiểu Huyên Huyên
Lôi Tử huyên bị cọ cọ “khanh khách” cười “Ba……… thật nhột………..hi………….”
Lôi Dĩnh nằm trên ghế salon thoải mái nhắm mắt một lát, nàng thật ko
muốn ngồi dậy, nhưng mà hết cách rồi, ngủ ở nơi này, sáng sớm ngày mai
đứng dậy, xương khớp nhất định sẽ rất đau, huống chi nàng vẫn chưa tắm,
trên người còn rất nồng mồ hôi
Từ trên ghế salon nàng cam chịu bò dậy, dụi dụi mắt, liền nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn phóng to đang cười với mình
“Mẹ mệt rồi , tiểu Huyên Huyên giúp mẹ đấm đấm