The Soda Pop
Hoa Miêu Miêu

Hoa Miêu Miêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210685

Bình chọn: 7.00/10/1068 lượt.

ơ tay dưới bàn, nắm chặt tay

tôi, tay anh ta rất to, hơn nữa nắm rất chặt, khiến tôi ngượng ngùng

tiếp tục tiến hành hành động tiếp theo.

Khó khăn bốn bề, trước

mặt tôi đột nhiên xuất hiện một con tôm to, trong đầu tôi sáng bừng lên, tôi vội vàng ngẩng cao đầu cắn, không ngờ con tôm to lao đến bên cạnh,

vội vàng xoay người nhìn theo, hóa ra là Ngao Vân cầm con tôm to trong

tay cười đưa đẩy nhìn tôi.

“Tam Thái Tử, ngươi đừng trêu đùa nó.” Bích Thanh Thần Quân không vui nói.

“Meo~ tôi muốn ăn.” Tôi vội vàng kêu nho nhỏ.

“Không sao không sao, tiệc trong nhà thôi, Thần Quân không cần phải chặt chẽ

với cô ấy như thế.” Ngón tay của Ngao Vân nhanh chóng lột vỏ con tôm to, anh ta tiện tay nhét con tôm vào miệng tôi, vui vẻ hỏi, “Ngon không?”

“Ngon! Ngon!” Tôi vừa ăn vừa nói,”Ngươi đúng là người tốt!”

“Tam Thái Tử!” Giọng của Bích Thanh Thần Quân càng không vui.

Ngao Vân vội vàng xin lỗi, chạy đi chào hỏi khách khứa ở các bàn tiệc khác,

Bích Thanh Thần Quân nhìn và chờ đợi tôi ăn thức ăn, thở dài, cuối cùng

thò tay bóc tôm, đút từng con cho tôi ăn.

Những điều lí thú cũng

qua đi, trên sân khấu những điệu múa quạt của các mỹ nữ đội lốt vỏ trai

được thay thế bằng điệu nhảy nước của các mỹ nữ cá, bàn của Bích Thanh

Thần Quân vỏ tôm và xương cá chất cao như núi, ăn nhiều đồ ăn trên bàn

tiệc nhất, toàn bộ đều là thành quả mà tôi nỗ lực đạt được.

“Còn muốn ăn thêm cá không?” Động tác gỡ xương cá của Bích Thanh Thần Quân rất xuất sắc.

“No rồi.” Tôi xoa xoa cái bụng căng tròn, cuối cùng cũng cảm nhận được các

ánh mắt kì lạ xung quanh, không biết bọn họ đang nhìn cái gì. Lẽ nào

chưa từng nhìn thấy mèo ăn cá sao? Bất giác cau mày, tôi ngước đầu lên

phát hiện Bích Thanh Thần Quân chưa có cái gì vào bụng cả, trong lòng

hơi áy náy, vội vàng lấy lòng, thò tay lấy một bát nho biển, quấy lên

xúc một thìa to đút lên miệng anh ta, cười híp mắt nói,”Sư phụ ăn đi.”

Mặt của Bích Thanh Thần Quân hơi đỏ, anh ta vội vàng đón lấy thức ăn trong tay tôi, ăn một miếng to:”Để ta tự ăn.”

Tôi cảm thấy bản thân mình cái gì cũng không biết làm, thật xấu hổ, vội

vàng nhìn ngó khắp nơi, nhìn thấy rất nhiều Đãi Nữ đang rót rượu cho

Bích Thanh Thần Quân và các Tiên Nhân, cũng muốn bắt chước cầm một bình

rượu rót một ly đầy cho anh ta:”Sư phụ uống đi.”

Đúng lúc đấy,

Long Vương từ trên ghế ngọc bước xuống, đến trước mặt Bích Thanh Thần

Quân, giơ cao ly rượu:”Hôm nay khó khăn lắm Thần Quân mới đến dự, cạn

một ly với bản Vương nhé!”

Bích Thanh Thần Quân do dự một lát,

giơ ly rượu lên uống hết, tôi vội vàng tiến lên phía trước rót rượu, rót đầy cho anh ta, vui vẻ nói”Uống tiếp đi.”

“Ưm, ngoan thật.” Long Vương khen ngợi sự hiểu chuyện của tôi, lại nói với Bích Thanh Thần

Quân,”Uống một ly không đủ thành ý, phải uống đủ ba ly.”

Bích

Thanh Thần Quân không biết làm sao, đành phải nâng ly lên, uống ba ly

rượu vào bụng, mặt anh ta hơi đỏ, tiếp theo đó, Mạc Lâm tiên nhân nhao

nhao lên trước uống rượu với anh ta, tôi tỏ lòng trung thành đảm đương

việc giữ bình rượu, liên tục rót đầy cho anh ta, khiến anh ta không có

bất kì sự cự tuyệt nào, rất nhanh… Khuôn mặt anh ta đỏ ửng…

“Miêu Miêu… Đừng rót nữa.” Mắt của anh ta hơi mơ màng, xem ra càng đẹp.

Tôi vội vàng hỏi:”Sư phụ, ngươi no chưa?”

“No rồi no rồi.” Bích Thanh Thần Quân không uống nữa, sau đó ngồi ở bàn

tiệc không nói lời nào, bất kì người nào đến bắt chuyện anh ta đều không đáp lại, ngồi giống như tượng Bồ Tát, Mạc Lâm đến xem tình hình, chế

giễu anh ta cũng có ngày say rượu.

Bích Thanh Thần Quân cũng mặc kệ ông ấy, ngồi thừ người ra.

Tôi thấy không có việc để làm, bỏ bình rượu xuống, bắt đầu cảm thấy chán

nản, ngáp mấy cái, muốn nằm xuống ngủ, nhưng tiếng của mọi người ầm ĩ,

cười nói liên hồi, do không ngủ được, muốn đi tìm Cẩm Văn và Tiểu Lâm

chơi, không ngờ hai người bọn họ cũng uống rất nhiều rượu, mặt đỏ gay,

không thèm đáp lại lời tôi.

Buồn quá… Tôi nhìn thấy mấy con binh

tôm tướng tép mấy mắt ở bên cạnh, cố gắng đè nén dục vọng truy đuổi bọn

họ, ve vẩy đuôi ngồi bên cạnh Bích Thanh Thần Quân, nhìn mĩ nhân cá nhảy múa… Bọn họ nhảy rất lôi cuốn, rất đẹp.

Đột nhiên, tôi phát hiện bên ngoài ngách cửa gần đấy, có một cái gậy trêu mèo lông xù, không

ngừng vung vẩy lên xuống, nhìn chằm chằm vào mắt tôi, cũng không di

chuyển khỏi tầm mắt. Móng vuốt cứ giơ ra co vào, co vào giơ ra, trong

lòng toi giằng xé rất lâu, cuối cùng khắc chế không nổi dục vọng bản

năng, lao rất nhanh đến đó. Không ngờ gậy trêu mèo đột nhiên biến mất,

tôi dùng móng vuốt vuốt mặt, mở to mắt nhìn khắp nơi, phát hiện nó xuất

hiện ở đầu hành lang, vẫn cứ không ngừng vung vẩy lên xuống. “Meo!” Tôi vui mừng

lao về phía đấy lần nữa, không ngờ gậy trêu mèo lại chạy tít đằng xa.

Cứ như vậy, tôi liên tục vồ, liên tục đuổi, cuối cùng đuổi đến đầu hành

lang, xuất hiện trước mắt là khuôn mặt tươi cười đong đưa của Ngao Vân.

“Đúng lúc thế.” Giọng của anh ta không đứng đắn, cái gậy trêu mèo cứ lúc lắc

trong tay anh ta, tôi nhớ đến lời dặn của Bích Thanh Thần Quân, vội vàng quay đầ