màu vàng trong tay anh ta, liếc một cái, đưa cho Đãi Đồng đứng bên cạnh, lạnh nhạt nói:”Biết rồi.”
Ngao Vân tiếp tục nói:”Lần này Long Cung sẽ dùng hải sản quý hiếm nhất trong bốn bể và rượu ngon để tiếp đãi khách.”
Anh ta cố ý nhấn mạnh hai chữ hải sản, tôi nghe tai vểnh cả lên, nước miếng chảy không ngừng, ước gì lập tức lao đến Long Cung để ăn đặc sản, Bích
Thanh Thần Quân một tay kéo tôi ra phía sau, tránh cái nhìn của Ngao
Vân, giọng nói hơi cứng:”Rõ rồi, trời hôm nay đã tối rồi, không tiện giữ khách, mời Tam Thái Tử về cung.”
Ngao Vân nhìn thấy mặt trời vẫn chưa khuất núi, lại một lần nữa nhếch mép cười,cũng không nói thêm gì,
bỏ đi một mạch. Ánh mắt của tôi dõi theo hình bóng của anh ta, cảm động
vẫy vẫy tay ra hiệu tạm biệt.
Ngược lại Mạc Lâm không có mảy may ý định bỏ đi, ông ta thú vị nhìn diễn biến câu chuyện của mấy người chúng tôi, dáng vẻ dường như có tâm sự nói với Bích Thanh Thần Quân:”Sau này
ngươi còn chịu khổ nhiều.”
Bích Thanh Thần Quân chỉ lắc lắc đầu,
thở dài không bàn tiếp vấn đề này nữa, mà mời ông ấy vào trong phòng,
một tay túm lấy cổ áo tôi cũng kéo vào theo, và nhắc đi nhắc lại nhiều
lần không được lén lút đi gặp Ngao Vân! Nếu không sẽ bị anh ta đánh và
cấm cửa!
Thật độc ác… Đi cũng không được đi, giữ cũng không giữ…
Tôi căm giận nhìn Mạc Lâm, ông ta bảo Bích Thanh Thần Quân ép tôi biến
thành hình mèo, sau đó bôi lên khắp người tôi, lại băng bó toàn bộ rồi
nói:”Sắp khỏi rồi, chỉ đợi lông mọc dài ra.”
Lông… Tôi thẹn thùng co người vào trong lòng Bích Thanh Thần Quân, không cho ông ấy nhìn
thấy thân hình trọc lốc của mình… Sau đó liếm lông tơ vừa nhú ra, tủi
thân vô cùng. Hai tên này hoàn toàn không hiểu sự cay đắng của thiếu nữ
mèo, hai người bọn họ bày bàn cờ ra đánh ở Lương Đình… Hoàn toàn không
để ý gì đến tôi, bị bỏ bê khiến tôi biến trở lại hình người, thơ thẩn ở
bên cạnh, và nũng nịu gọi, hi vọng Bích Thanh Thần Quân đừng nhìn xuống
bàn nữa, quay đầu nhìn tôi.
Nhưng… Anh ta nhìn bàn cờ rất chăm
chú, hơn nữa đang trầm tư suy nghĩ, dường như quên mất sự tồn tại của
tôi. Tôi nhanh chóng cuộn tròn trên bàn cờ ở bên cạnh, không ngờ chỉ có
Mạc Lâm chớp mắt cười với tôi, Bích Thanh Thần Quân vẫn không để ý đến
tôi.
Lẽ nào… Miêu Miêu đã thất sủng rồi sao? Tại sao anh ta không nhìn tôi? Tại sao anh ta tốt với Mạc Lâm thế! Phải chăng anh ta thích
Mạc Lâm? Những câu hỏi không có lời giải giày vò tôi, tôi chạy đến trước mặt Bích Thanh Thần Quân, ngồi lên đùi anh ta, ai oán nhìn anh ta không nói gì.
“Miêu Miêu, có khách không được quậy phá linh tinh.” Ánh mắt của Bích Thanh Thần Quân vẫn không rời bàn cờ, anh ta nhẹ nhàng đẩy tôi ra, vỗ vỗ mấy cái lên đầu tôi như an ủi.
Bị cự tuyệt tôi rất phẫn nộ! Đố kị ! Tức giận! Thế là … Tôi nhanh chóng nhảy lên bàn, sau
đó đẩy bàn cờ ra, ngồi chỗm hỗm trên bàn cờ, đắc ý vểnh đuôi lên, nhìn
thấy sự giật mình kinh ngạc của hai người:”Hừm! Xem hai người có nhìn ta hay không!”
“ Ha ha, coi như ngươi thắng.” Mạc Lâm mặc kệ tôi, ông ta vỗ tay cười to.
Bích Thanh Thần Quân sắc mặt rất khó coi. Hải sản! Hải sản! Sơ
thích của mèo! Sau khi được biết có thể ăn bất kì các loại cá biển, hàng ngày tôi đều bám lấy Bích Thanh Thần Quân, giở mọi chiêu để anh ta đưa
tôi đi dự tiệc.
Lấy hết sự can đảm của mèo, dưới sự khẩn cầu
không sợ chết không sợ mắng không sợ bị đánh, cuối cùng anh ta cũng mở
miệng đồng ý để cho tôi cùng đi đến Long Cung chơi, điều kiện đầu tiên
là tuyệt đối không được rời người anh ta, bất kì cử động nào đều phải
được anh ta ra hiệu mới được hành động. Tôi bất chấp tất cả, đều đồng ý
tất cả.
Chờ đợi trăng sáng, cuối cùng cũng đến ngày được đi, Cẩm
Văn thay giúp tôi cái váy hoa sen màu trắng ngà trên người tôi, bên
ngoài choàng lớp voan mỏng, tóc tết thành bím, mỗi bên rũ xuống ba sợi
dây tơ dài, cắm thêu hoa mẫu đơn. Cả người kết đầy hoa, tôi ngồi đau hết cả mông, rất muốn bỏ đi, nhưng Cẩm Văn nói nếu không ngồi yên để cô ta
chải đầu trang điểm, Bích Thanh Thần Quân sẽ không đem tôi đi cùng… Suy
tính hơn thiệt, đành phải ngoan ngoãn ngồi, nhưng tôi ghét mùi son phấn
khó ngửi, nên sống chết cũng không để cô ấy bôi lên mặt mình.
Khó khăn lắm mới mặc xong quần áo, tôi nhanh chóng lao về phía đại sảnh,
Bích Thanh Thần Quân mặc áo hàng ngày màu trắng có thêu hình con rắn
đang đứng đợi tôi, anh ta nhìn thấy tôi chớp mắt, ánh mắt hơi ngạc
nhiên, nhanh chóng cười dịu dàng với tôi, sau đó khoác lấy tay tôi, đem
theo Cẩm Văn và Tiểu Lâm tổng quản cùng đi đến long Cung, Đãi Đồng dắt
con thú Kì Lâm và hai con Thiên Mã đến, tất cả cùng đi.
Tôi ngồi
cùng với sư phụ, hai người kia đi theo sau, chạy nhanh như gió, rất
nhanh đến bờ Đông Hải. Sóng to gió lớn, cuộn trào mãnh liệt, các hoa
nước cuốn từng đợt như sương mù, phóng mắt ra xa, trời và biển giao nhau một màu, xanh thẳm trọn vẹn một khối, dường như không nhìn thấy ranh
giới, chỉ có ánh mặt trời màu đỏ ở góc trời, từng đàn cá tung tăng ở
trên biển, đẹp không sao tả xiết. Tôi đang muốn hỏi Bích Thanh Thần Quân làm thế nào để vào Long Cung, ng
