hà đi cầm ngân hàng lấy tiền gởi vào một công
ty bảo đảm để ăn tiền lời…” Nếu giờ đến kỳ đáo hạn mà thiếu tiền thì sẽ bị ngân
hàng tịch thu nhà.
“Bà bị điên rồi, sao lại đem số
tiền này quăng vào đó!” Người phụ nữ đi cùng phản bác.
“Nhiều người cũng làm vậy, lãi xuất
trong ngân hàng giỏi lắm là một phần trăm. Nếu tôi bỏ một triệu vào nơi có lãi
cao, thì mỗi tháng ít nhất tôi cũng lấy được mười nghìn tiền lời! Tôi đâu ngờ
sẽ biến thành thế này!” Giờ nóng ruột cũng vô ích, chỉ đành khóc ròng: “Tình
hình hiện nay quá đáng sợ, tôi phải làm gì đây?”
“Có gì mà đáng sợ? Vay nặng lãi
không chết [1'>, cổ phiếu khó tăng cao!” Anh thanh niên ngồi phía sau trêu tức.
[1'>
Nguyên tác: ‘lão cao’ – Một từ chỉ những người chuyên đi vay tiền trong dân,
bọn họ mượn tiền lãi suất thấp, cho vay lãi suất cao lấy lời. Vụ việc làm rung
chuyển thành phố Ôn Châu.
Hai người phụ nữ căm giận. Bây giờ
người có tâm trạng nói đùa thì thường là những người sống nhờ vào đồng lương,
rảnh rỗi không lo kiếm tiền mà lo xía vào chuyện người khác.
“Đã tới viện y học.” Xe buýt vừa
báo điểm dừng, Kiều Duy Đóa cũng đứng dậy khỏi ghế và xuống xe.
Hằng ngày trên đường từ nhà tới
bệnh viện, cô ngồi trong xe buýt nghe được rất nhiều tin tức, mỗi một tin tức
đều làm người ta cảm thấy khiếp sợ. Tất cả mọi sự việc xét đến cùng chỉ gói gọn
vào tám chữ: Số nợ quá lớn, bắt buộc phải đòi.
Chẳng biết Hình Tuế Kiến có bị ngọn
‘sóng to’ này đánh tới không? Kiều Duy Đóa cảm thấy mình thật buồn cười, người
ta đối với cô vô tình tàn nhẫn, thế mà dạo gần đây cô bị những tin tức ấy quấy
nhiễu đến khó ngủ.
Lúc cô đi vào bệnh viện, thì có một
chiếc xe SUV màu đen lướt ngang qua người. Chỉ liếc thoáng màu sơn tượng tự,
kích thước tương tự, vậy mà khiến Kiều Duy Đóa đột nhiên quay đầu đuổi theo mấy
bước. Rồi khi nhìn rõ bảng số xe, cô ngơ ngác dừng chân.
Không phải xe của gã. Rốt cuộc dưới
đáy lòng cô âm thầm chờ mong điều gì? Cô đứng im tại chỗ một hồi lâu mới xoay
gót đi vào bệnh viện.
Trong phòng bệnh, Tiểu Lộng vừa
thấy cô liền giấu hai tay ra sau, thế nhưng cô vẫn tinh mắt bắt gặp nên nhíu
mày: “Mới sáng sớm mà ai mua ba cái thứ linh tinh này cho con?” Là Tư Nguyên ư?
Không giống lắm!
Dạo này trên giường bệnh của Tiểu
Lộng thường xuất hiện ba thứ đồ linh tinh, có lúc là khoai tây chiên, là bánh
pizza.
Tiểu Lộng ấp úng nói: “Là… là… vị
nằm sát phòng của con…”
“Là cái vị nằm sát vách à? Để mẹ đi
tìm vị ấy! Sức khỏe con còn yếu, không ăn đồ lạnh được!” Cô lập tức đứng dậy.
Cảnh tượng Tiểu Lộng sùi bọp mép
rồi hôn mê bất tỉnh thật sự khiến cô sợ hãi.
“Mẹ!” Tiểu Lộng sợ tới mức vội vàng
ôm chặt thắt lưng cô, “Mẹ đừng quá căng thẳng, bác sĩ nói con ổn rồi mà!” Mẹ
tuyệt đối đừng đi hạch hỏi vị sát vách, bằng không sự việc sẽ đổ bể và gây ầm ĩ
lớn.
“Bác sĩ nói không sao nhưng chúng
ta phải chú ý nhiều hơn!” Cô bác bỏ.
“Mẹ, mẹ đừng làm thế, mẹ cho con
một chút tự do đi, đừng khiến con muốn chết được không?” Tiểu Lộng van xin.
Bé nằm viện chỉ mười ngày, mà mỗi
ngày phản ứng của mẹ đều thái quá. Thậm chí bác sĩ nói bé có thể xuất viện,
nhưng mẹ cũng xin ở lâu thêm vài hôm.
Duy Đóa nhất thời cứng họng, cô im
lặng mở nắp bình giữ nhiệt và múc một bát cháo trắng cho con gái.
“Thơm quá, mẹ thật lợi hại!” Tiểu
Lộng bắt đầu gợi chuyện.
“Không phải mẹ lợi hại, đây là cháo
do chú Tư Nguyên của con nấu.” Cô thản nhiên nói.
“Mẹ à, có phải chú Tư Nguyên đã thi
xong rồi?” Tiểu Lộng hỏi.
“Ngày 18 chú con mới thi xong.”
“Chừng nào thì biết kết quả hả mẹ?”
Tiểu Lộng truy vấn.
Cô thản nhiên liếc Tiểu Lộng một
cái, kỳ lạ thật, cả cô cũng không nhắc tới việc ấy mà làm sao Tiểu Lộng biết
được?
“Trên nguyên tắc thì một tháng,
nhưng chắc rất nhanh sẽ có tin tức nội bộ.” Nói thực là cô hơi sợ, nhưng chẳng
biết mình sợ điều gì.
“Chú Tư Nguyên thật sự không đính
hôn hả mẹ?” Tiểu Lộng dè dặt hỏi.
Cô khuấy nhẹ bát cháo cho nguội,
nói: “Ừ! Tiệc cưới đã hủy rồi thì làm sao giả được?”
“Mẹ, con cảm thấy chú Tư Nguyên
nhất định sẽ thi đậu! Chú ấy làm nhiều việc vì mẹ như vậy, có phải mẹ hạnh phúc
lắm không?” Tiểu Lộng cười cười hỏi.
Mẹ đã sống hiu quạnh từ lâu, chỉ
cần mẹ vui vẻ thì bé sẽ luôn chúc phúc cho mẹ. Tiểu Lộng bé đã nghĩ thông suốt
rồi, ba mẹ không thể sống bên nhau.
Cô nhíu mày, hỏi: “Ai nói với con
là mẹ rất hạnh phúc?” Có hạnh phúc hay không chính cô cũng chẳng biết thì ai có
thể chắc chắn?
Tiểu Lộng lè lưỡi, nói tỉnh bơ: “Dì
Thường Hoan ạ!”
Cô im lặng đảo chiếc thìa mà suy
nghĩ đã sớm phiêu dạt về nơi xa.
...
Hình Tuế Kiến tháo biển số xe chiếc
SUV, rồi lái tới làng du lịch ở ngoại thành – nơi vài người bọn họ hẹn gặp bí
mật.
Vừa xuống xe, gã cầm hai cái lồng
sắt trong xe trước.
Cái lồng nhỏ thì gã xách theo, cái
lồng lớn thì gã ra yêu cầu với tên nhân viên phục vụ mở cửa xe giúp mình:
“Phiền anh đem nó vào giúp tôi!”
Gã và tên nhân viên phục vụ cầm
theo cái lồng sắt, kẻ trước người sau đi vào căn phòng đã được đặt sẵn.
Gã vừa ấn chuông một cái thì đã có
người lập tức tới mở cửa. Nhìn thấy g