ời bọn
cô.
Kiều Duy Đóa không nói thêm gì mà
xoay gót đẩy cửa rời khỏi công ty.
“Nhưng em… hơn ba chiều em phải tới
trường…” Cô sinh viên làm thêm bỗng dưng ngơ ngẩn, lời nói trên vành môi biến
thành lí nhí. Bởi vì, dường như cô thấy khóe mắt của Kiều Duy Đóa rướm lệ? Chắc
cô nhìn nhầm rồi…
…
Đã gán ghép cô là kẻ hám của, vậy
thì cô sẽ làm bọn họ sáng mắt!
Kiều Duy Đóa chạy thẳng tới cửa
hàng mỹ phẩm chăm sóc da đắt tiền, chỉ Đông chỉ Tây mà phớt lờ việc mình có cần
dùng nó hay không, cô đều mua tất tần tật! Kế tiếp cô tới cửa hàng thời trang
xa xỉ, quơ hết bộ đồ này tới bộ đồ khác đưa cho nhân viên bán hàng. Sau đó là
quần áo của Tiểu Lộng, một cái áo khoác trẻ em cả ngàn đồng nhưng cô cũng gom
luôn.
Cửa hàng đặc biệt mở một lối VIP
cho cô, để cô đem đi thẳng tới quầy thu ngân. Mới hai tiếng đồng hồ mà trước
mặt cô đã chất một đống túi giấy đủ màu xanh hồng tím đỏ.
“Thưa cô, trong quá trình kết toán,
ba chiếc thẻ của cô đều đã vượt hạn mức tín dụng (over limit), xin hỏi chúng
tôi nên làm sao ạ?” Quản lý cửa hàng cung kính hỏi.
Cửa hàng đã mở mười năm nay, nhưng
đây là lần đầu tiên thấy một khách hàng mua sắm bạo tay như vậy.
“Gọi vào số máy này, kêu anh ta tới
đây!” Cô ném số điện thoại của gã cho quản lý cửa hàng.
Ha ha, cô rất muốn thấy cảnh cô
tiêu hết tiền của gã, để xem gã ăn nói thế nào với Trần Ôn Ngọc!
Nửa tiếng sau, một bước chân vững chãi
xuất hiện trước mặt cô. Trên người gã nồng nặc mùi khói thuốc và ánh mắt gã tối
sầm rất đáng sợ.
Cô mỉm cười nhưng đáy mắt phẳng
lặng, “Xin anh thanh toán giùm!”
Gã liếc thoáng cái hóa đơn dài hơn
tờ sớ, nhíu mày nói: “Em có biết dạo này kinh tế Ôn Thành rất tiêu điều không?”
Mua sắm hơn một triệu đồng, cô điên rồi chắc? Gã đưa hết tiền cho Ôn Ngọc mua
nhà, nên trong tài khoản cá nhân còn rất ít tiền mặt.
Cô cười càng tươi hơn, “Tôi không
biết, tôi chỉ biết mình muốn mua, thích mua mà thôi.”
Sự nhõng nhẽo của cô làm gã nhíu
mày, nếu phải sử dụng tiền công ty thì gã không có cách nào để ăn nói với đám
người Ôn Ngọc.
Thấy gã bị ‘khó xử’, nụ cười trong
lòng cô càng thêm lạnh giá. Cô đi từng bước về phía gã và dừng chân trước mặt
gã, “Hình Tuế Kiến, anh nhất định phải thanh toán, vì…”
Cô nói rất khẽ, “Đó là chi phí chơi
gái anh phải trả cho tôi!” Tư Nguyên nhầm rồi, bọn họ không yêu nhau mà là một
bên mua và một bên bán, đây là mối quan hệ duy nhất giữa bọn họ!
Toàn thân Hình Tuế Kiến rúng động,
ánh mắt sắc bén của gã càng lúc càng tối hơn.
…
Cuối cùng, gã vẫn thanh toán ‘chi
phí chơi gái’ này.
Mặt gã ngấm ngầm chở một xe quần áo
và cô về công ty.
Mới hơn ba giờ chiều nhưng trong
công ty vắng tanh, cả cánh cửa kính cũng khóa chặt.
“Lên lầu.” Gã bỏ lại yêu cầu lạnh
tanh.
Cô cười khẩy nối gót theo sau. Cô
biết gã đang nổi giận, nghĩ tới việc gã vắt óc nghĩ cách giải thích với Trần Ôn
Ngọc, mà cô muốn bật cười thích thú.
Đến phòng làm việc, gã đóng sầm
cánh cửa lại.
“Kiều Duy Đóa, gặp lại người tình
cũ khiến lòng em ngột ngạt như vậy sao?” Gã xoay người, hỏi bâng quơ.
Cô cau mày.
“Em cởi hết đồ ra.” Gã bất ngờ nói.
Cô kinh ngạc.
“Không phải em nói mình bán thân
sao? Hiện giờ tôi đang có hứng mua ‘gà’!” Gã hỗn xược kéo khóa quần xuống.
Mua ‘gà’ ư? Kiều Duy Đóa cắn đôi
môi mình thành trắng bệch, cô định xoay gót cất bước nhưng con báo bất ngờ chồm
tới… Cô chỉ kịp hét lên một tiếng rồi đất trời đảo lộn, lưng cô được đặt trên
một mặt phẳng trơn bóng.
Đó là bàn làm việc của gã.
Cơ thể cô bị đè ép, hai chân bị bắt
quấn ngang hông gã, đống hồ sơ trên bàn đều bị hất bay xuống thảm.
“Anh điên rồi…” Mới nói tới đó thì
răng môi của cô đã rơi vào một đôi môi khác.
“Anh đang cưỡng hiếp đấy!” Cô vội
vã giơ đôi tay trắng ngần đẩy mạnh khoảng cách giữa hai cơ thể, dù chỉ vài tấc
cũng đủ để cô đanh giọng lên án.
Cô không phải ‘gà’! Cô không muốn,
không muốn mất hết nhân phẩm bị gã chiếm đoạt tại đây!
Mùi khói thuốc trên người gã lượn
quanh chóp mũi cô, “Tôi sẽ từ từ dạy bảo em, để em ghi nhớ vĩnh viễn đừng bao
giờ chọc thằng đàn ông bực dọc!” Vừa dứt lời, gã liền thô bạo đem mình đâm mạnh
vào nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn cô.
Do không có màn dạo đầu nên khi gã
đi vào, trong nháy mắt cô đã cảm thấy đau rát. Cảm giác thiếu tôn trọng hòa
trộn với cảm giác bị làm nhục, khiến cả trái tim và cơ thể cô đều đau đớn.
Cô xoay mặt tẩy sạch mọi cảm xúc,
chỉ còn chừa một cơ thể lạnh như băng. Nhưng vì sao cô lại bật cười? Một tiếng
cười đầy đắng cay và ngập tràn mai mỉa.
“Em cười cái gì? Tôi không cho
phép!” Gã dừng động tác, nghiêm mặt ra lệnh.
Tiếng cười của cô thực sự quá chói
tai.
“Anh buông tôi ra!” Cô đột nhiên
mất kiểm soát, điên cuồng đùn đẩy và đấm thùm thụp trước ngực gã, “Tôi không
phải ‘gà’, anh muốn tìm ‘gà’ thì bên ngoài có rất nhiều, tại sao phải là tôi?
Tại sao phải là tôi?” Cô gào thét.
“Đúng, Kiều Duy Đóa tôi là ‘gà’,
Trần Ôn Ngọc mới là hoa bách hợp; Kiều Duy Đóa tôi chỉ để anh dùng chơi đùa,
Trần Ôn Ngọc mới là người vợ hiền ngoan!” Trái tim cô đau đớn như thể bị đè ép
t