ằng co, và trên gương mặt trắng mịn của Duy Đóa hằn rõ
năm dấu ngón tay thì cô bỗng cứng đờ.
“Bác Hình, bác đừng làm vậy, chờ A
Kiến về hẵng tính, mọi người hãy ngồi xuống từ từ nói chuyện đi!” Ôn Ngọc bước
lên can ngăn và nói với Kiều Duy Đóa: “Cô cũng ngừng tay được không? Bác Hình
lớn tuổi rồi, cô nắm tay bác ấy chặt quá, coi chừng bác ấy bị thương!” Cổ tay
bà Hình quả thật đã bị Kiều Duy Đóa túm thành ngấn tròn đỏ au.
“Bà ta phải hứa sẽ không đánh nữa
thì tôi mới thả.” Kiều Duy Đóa ra điều kiện.
“Nhìn đi, cô ta dám uy hiếp tôi
kìa!” Bà Hình Nhân nghe xong thì bật cười ha hả.
“Tôi không phải uy hiếp mà tôi sợ
nếu bà còn dám động tay một lần nữa, thì tôi sẽ trả đủ cho bà mười cái tát!”
Kiều Duy Đóa lạnh lẽo nói.
Với những người dám lăng nhục cô, cô
phải kiềm chế lắm mới không chống trả đã là quá nể tình.
Bà Hình Nhân hít một hơi lạnh toát,
không thể tin vào tai mình. Tuy nhiên, biểu hiện của Kiều Duy Đóa rất nghiêm
túc, khiến người ta không thể hoài nghi cô đang ra oai phủ đầu.
Ôn Ngọc sợ làm lớn chuyện nên vội
kéo giãn hai người ra và cất giọng giảng hòa, “Bác Hình, bác ăn trưa chưa?”
“Ăn trưa hả? Bác bị thằng con quý
cho leo cây, làm gì có cơm nước mà ăn?” Bà Hình Nhân trừng mắt nhìn Kiều Duy
Đóa, gằn giọng.
“A Kiến tạm thời có chút việc quan
trọng nên anh ấy thất hẹn, để cháu đi liên lạc! Hay thế này nhé, bác Hình, cháu
và bác đi ăn trưa trước…” Đây là công ty, là nơi làm việc, nhưng bầu không khí
có vẻ quá ngột ngạt, Ôn Ngọc sợ Hình Tuế Kiến trở về sẽ nổi cáu nên nhanh trí
kéo bà Hình đi.
Trên thực tế, cô không ngờ bà Hình
lại tới đây. Lúc Kiều Duy Đóa vừa bước chân ra cửa, thì Hình Tuế Kiến cũng nối
gót theo sau. Tuy nhiên, bà Hình nói mình đã chờ ở nhà hàng nhưng chẳng thấy
tăm hơi đứa con trai, thậm chí gọi điện thoại mà gã không tiếp. Tóm lại, bà
Hình tưởng rằng Kiều Duy Đóa cố tình xúi giục con trai đừng tới gặp bà.
Đây là lần đầu bà Hình Nhân gặp
Kiều Duy Đóa, nhưng những việc xảy ra trong quá khứ đã khiến bà sớm tạo thành
mối hận thù với Kiều Duy Đóa.
“Ôn Ngọc, cháu thật đứa con gái chân
chất, tình hình như vậy mà cháu còn đắn đo lo nghĩ! Bây giờ lòng dạ đàn bà rất
ranh ma, nếu cháu còn giữ kiểu nói chuyện đàng hoàng ấy, thì sớm muộn gì A Kiến
cũng bị hồ ly tinh bắt mất!” Bà Hình Nhân tức giận bất bình thay cho Ôn Ngọc,
nên vừa giáp mặt là bà đã sỉ nhục Kiều Duy Đóa ngay.
Ôn Ngọc khẽ liếc nhìn Kiều Duy Đóa
một cái, rồi ôn tồn an ủi bà Hình Nhân, “Bác Hình, bỏ đi, A Kiến biết ai tốt
với anh ấy mà. Ba cái thứ kích thích này chỉ là trò chơi thôi, sớm muộn gì anh
ấy cũng ‘chơi’ chán ngấy. Bác đừng tức giận mà làm hại mình nhé.”
Giọng điệu ôn tồn của chị ta như
một con dao cắm sâu vào trái tim Kiều Duy Đóa. Kẻ ‘sớm muộn gì cũng bị chơi đến
chán ngấy’ là cô chỉ dửng dưng nhìn cảnh hòa thuận của mẹ chồng nàng dâu tương
lai.
Bà Hình Nhân cười khẩy, nói thẳng
mặt: “Ôn Ngọc, cháu đừng để thua kém, hãy quản lý thật kĩ túi tiền của nó! Chỉ
cần mình quản lý túi tiền của đàn ông thật chặt, thì anh ta không còn mù quáng
bị đàn bà lường gạt. Mấy hạng đàn bà đó thấy hết tiền để ‘moi’ sẽ tự động biến
thôi!”
Lời xỉa xói này như một cái tát
nặng nề lên mặt Kiều Duy Đóa.
“Cháu hiểu, việc gì cháu cũng hiểu,
bác Hình đừng tức giận làm tổn hại sức khỏe.” Ôn Ngọc vâng lời mà không phản
bác, cô chỉ muốn đưa bà Hình ra ngoài nên mọi thứ đều theo ý bà. “Chiều nay bác
cháu ta cùng dạo phố nhé, cái đại lý cháu sang nhượng gọi điện thoại báo có
hàng Gucci mới về, cháu với bác tới xem đi.”
“Thế hả? Vậy có được chiết khấu như
trước kia không?” Rốt cuộc lực chú ý của bà Hình Nhân cũng được phân tán.
Ôn Ngọc mỉm cười, “Bác Hình, bác
Vương rất yêu thương bác, bác đâu cần chiết khấu chứ!”
Được tâng bốc làm tâm trạng bà Hình
Nhân khá hẳn, “Thương thì thương nhưng có chiết khấu bác thấy vui hơn.”
“Bác yên tâm, bác Hình muốn chiết
khấu kiểu nào thì Ôn Ngọc cháu cũng nhất định lấy được.”
Tiếng hai người càng lúc càng xa,
mùi thuốc súng đậm đặc của cuộc chiến cũng lập tức tan thành hư ảo.
Kiều Duy Đóa cứng đờ trở về chỗ
ngồi, tâm trạng cô rất kém.
“Chị có sao không?” Cô sinh viên
làm thêm ở phía đối diện dè dặt hỏi.
Người có mắt đều nhìn thấy bà Hình
với chị Ôn Ngọc đứng chung một chiến tuyến, đưa Kiều Duy Đóa trở thành một cô
gái thiếu đứng đắn và bài xích mạnh mẽ.
“Không sao, tôi ổn lắm.” Đây chỉ là
việc nhỏ, không thể đánh bại được cô.
Cô sinh viên làm thêm trầm mặc một
lát rồi nói: “Kỳ thực, em cũng đứng về phía chị Ôn Ngọc.”
Môi cô khẽ giật, cô có mắt để nhìn.
“Chị và ông chủ không hợp, chị Ôn
Ngọc mới là người phù hợp nhất với ông chủ.” Hai người lạnh lùng như thế thì
làm sao có thể sưởi ấm cho nhau?
Duy Đóa đứng dậy khiến cô sinh viên
làm thêm phát hoảng, “Em… em không có ý gì cả…” Đừng nói chị ta thẹn quá hóa
giận mà muốn đánh cô nhé?
“Tôi muốn đi dạo phố.” Câu nói
không đầu không đuôi của cô khiến cô sinh viên hoàn toàn kinh ngạc.
“Được, nhưng…” Nhìn tình hình này
thì chị Ôn Ngọc sẽ đi với bà Hình cả buổi chiều, công ty chỉ còn hai ngư