òn một ít
chất lỏng đã sớm bị cô nuốt xuống cổ họng.
“Uống chút rượu sẽ làm em thoải mái
hơn.” Mưu kế đã thành công nhưng gã chẳng lộ vẻ đắc ý mà ngược lại còn rất bình
tĩnh.
Chẳng biết có phải do ảnh hưởng tâm
lý hay không mà Duy Đóa thấy hơi choáng váng, nhưng cô vẫn cố tỏ vẻ trấn tĩnh,
“Nếu anh muốn tắm rửa thì chờ tôi vài phút, tôi sẽ nhanh chóng dọn dẹp phòng tắm
cho anh.”
Phản ứng của gã là kéo phăng cái
khăn quấn người cô ra, rồi cởi luôn quần áo của mình và bước vào bồn tắm.
Dưới ánh sáng thế này trông hai
cánh tay gã cơ bắp cuồn cuộn, thân hình cường tráng mạnh mẽ, tuyệt đối sẽ làm
đôi chân phụ nữ mềm nhũn. Hai chân Duy Đóa cũng mềm nhũn nhưng dĩ nhiên không
phải vì kích thích.
“Anh muốn ‘làm’ thì hãy nhanh lên,
tôi không thích ngâm nước quá lâu.” Biểu hiện của cô rất lãnh đạm.
Cô dựa vào thành bồn tắm để lộ hết
thân thể mình, biểu cảm trống rỗng tựa như một con búp bê vải vô hồn.
Gã đang rạo rực nhưng vẫn dừng lại.
Cơ thể cô lạnh lẽo thế kia thì gã phải làm cách nào để khơi gợi sự hưng thú
trong cô? E rằng nó còn khó hơn lên trời.
Gã chuyển tay xuống dưới người cô,
cô để mặc cho gã đùa nghịch.
Gã vuốt ve phần dưới của cô, cô để
mặc cho gã khiêu khích.
Coi như gã đạt được mục đích, nhưng
Duy Đóa muốn suốt quá trình của gã đều nhạt nhẽo vô vị! Nào ngờ cơ thể Duy Đóa
bỗng dưng âm ấm, khiến phải cô ngạc nhiên cúi đầu nhìn.
Gã đang làm một hành động rất kì
quặc, gã mặc quần áo cho cô rồi sau đó cởi ra và cứ thế lặp lại…
Gã đang làm chuyện ngu ngốc gì đây?
Bất chợt nhớ tới đề tài gã vừa nói với Tiểu Lộng, Duy Đóa lờ mờ hiểu được chút
gì nên cơn điên bắt đầu bộc phát: “Hình – Tuế – Kiến!”
“Không phải em muốn làm con búp bê
bơm hơi sao? Em cứ tiếp tục đi, tôi làm việc của tôi.” Giọng gã lạnh nhạt nhưng
hai tay vẫn tất bật mặc áo rồi cởi áo cho cô…
Trẻ con chỉ có thể hù dọa chốc lát
chứ không thể hù dọa cả đời, vậy nên vì sự sùng bái của Tiểu Lộng, gã muốn
luyện tập kỹ xảo cởi đồ nhanh hơn, để lần sau có cơ hội bộc lộ tài năng trước
mặt Tiểu Lộng. Nhưng thành công đâu chưa thấy, mà chỉ thấy giờ phút này trông
gã như một con mèo đang cào lên một cuộn len rối. Biểu hiện chăm chú nghiên cứu
và học hỏi của gã làm người ta vừa tức vừa hận lại vừa buồn cười. Tuy nhiên vấn
đề ở đây là, gã quả thực đem cô thành đối tượng luyện tập!
“Anh biến đi cho tôi, muốn cởi thì
kiếm người khác mà cởi!” Tìm Ôn Ngọc đó, cô tin chị ta sẽ rất vui!
Gã hoàn toàn phớt lờ cô, hai tay
vẫn tiếp tục tất bật. Duy Đóa bực bội phát hiện quần áo của mình sắp bị gã xé
nát.
“Anh ngừng tay, tôi không phải đồ
chơi của anh!” Cô tức giận quát to, muốn dùng hai chân đá gã, nào ngờ đùi cô bị
đè chặt và quần áo lại bị cởi.
Cô nghĩ lần này sẽ được mặc quần áo
nữa, nhưng nào ngờ giây tiếp theo, dưới làn nước gã đã mạnh mẽ đi vào cơ thể
cô, xâm chiếm từng tấc từng tấc một.
Do phải cố kìm nén cảm xúc nên Duy
Đóa mở tròn hai mắt, cô muốn vùng vẫy nhưng động tác của cả hai lại càng kết
hợp chặt chẽ và dày đặc hơn.
Hình Tuế Kiến đột nhiên ôm lấy cô,
kéo đùi cô quấn chặt vòng eo mình rồi dùng sức đánh chiếm nơi mềm mại của cô.
Gã đâm từng cú mạnh mẽ và thâm sâu, muốn đưa cô chạm vào cảm giác lên đỉnh của
cả hai.
Cô cuống quýt muốn tiếp tục làm con
búp bê vô hồn nhưng đã quá muộn, một khi cảm xúc bị phấn khích thì thật sự rất
gian nan để lấy lại bình tĩnh.
Cô mắc bẫy.
Trong làn nước, gã tiến lên để cơ
thể và cơ thể cọ sát ra vào, cộng thêm sự vùng vẫy của cô càng làm một cơn sảng
khoái dữ dội ập tới người cô.
Cô mím môi, trong sóng nước hai cơ
thể cao thấp nhấp nhô đầy tình thú. Cô bấu chặt thành bồn tắm, vì cố sức kiềm
chế bản năng tê dại mà mười ngón tay cô đều trắng bệch.
“Em kêu thành tiếng đi!” Gã yêu cầu
cô.
Gã muốn, rất muốn nghe tiếng cô rên
rỉ.
Bị gã đâm một cú trời giáng khiến
toàn thân cô run rẩy, nhưng cô vẫn cố chấp mím chặt đôi môi không cho tiếng rên
bật ra khỏi cổ họng. Cô càng kiên cường càng làm gã liên tục tấn công trừng
phạt.
“Á!” Đúng lúc đó, một tiếng thét
thất thanh cắt ngang màn đêm yên tĩnh.
Trong phòng tắm, đam mê cháy bỏng
bỗng chốc tắt lịm.
Gã nhìn cô và cô nhìn gã.
“Là của Tiểu Lộng!” Duy Đóa hoảng
hốt đẩy gã, “Anh buông tôi ra!” Thế nhưng cơ thể gã nặng như một ngọn núi, cô
bị đè ép không tài nào tránh thoát. Còn phần cơ thể đang chôn trong người cô đã
sắp tới cao trào, cứng như sắt, nóng như thép đang kêu gào ầm ĩ.
“Em lau khô người và mặc quần áo
vào đi, tôi ra ngoài trước.” Gã bình tĩnh mở miệng.
Giữa lúc cô đang hoảng hốt thì gã
rút khỏi người cô. Gã phớt lờ cơ thể ướt sũng, vơ vội chiếc quần lót trong bồn
tắm mặc vào rồi tròng thêm bộ đồ ngủ màu đen và lao nhanh ra ngoài.
Cứ như thế thôi sao? Duy Đóa kinh
ngạc.
Ai cũng biết đàn ông sắp tới cao
trào mà bị cắt ngang thì quả thực giống như lấy mạng bọn họ. Tuy nhiên, cô còn
chưa kịp áp dụng thủ đoạn tàn ác nào thì gã đã chủ động rút khỏi.
Duy Đóa chấn chỉnh tinh thần, không
để mình bị ảnh hưởng gì từ gã. Cô lau khô người, mặc quần áo đâu đó tử tế và
vội vã chạy xuống lầu.
“Á!”
