ụ nữ.
"Tôi không thể đồng ý với phương án này của anh. Thị trường Bắc Kinh lớn như vậy, tự nhiên đến một thành phố nhỏ tranh miếng bánh con con với một đám công ty loại hai, đúng là buồn cười. Tôi nghĩ anh đã nhiều năm không làm trong lĩnh vực này nên không kịp làm quen với một số việc, điều này cũng không trách anh được, nhưng anh phải nghe ý kiến của người khác".
"Thành phố lớn là thị trường, thế thành phố vừa và nhỏ không phải thị trường à?" Bùi Địch Văn hỏi sắc bén, "Thị trường không phân chia thành lớn nhỏ, thị trường chỉ phân chia thành kiếm được tiền và không kiếm được tiền thôi".
Người phụ nữ cười lạnh, "Tốt, tôi chấp nhận cách nói của anh. Thực ra lần trước anh cũng thuyết phục được tôi rồi, nhưng tôi mang báo cáo điều nghiên của anh tới trình bày tại hội đồng quản trị lại khiến tất cả mọi người cười nhạo. Công ty bất động sản của người ta không xây khu đô thị cũng xây siêu thị bách hóa cỡ lớn, xây tòa nhà văn phòng, còn anh lại muốn xây cái gì? Trường học? Công viên? Bệnh viện? Anh đang làm từ thiện à? Dự án từ thiện một tỷ nhân dân tệ, đúng là hào phóng! Anh có một trái tim nhân hậu, người khác không dám khinh nhờn mà chỉ có thể kính trọng, nhưng điều này không có nghĩa tất cả mọi người đều phải đứng sau ủng hộ anh. Mà tóm lại anh có biết tình hình công ty bây giờ như thế nào không, có cho phép vị đại công tử là anh thích chơi thế nào thì chơi không?"
"Về phương án này, tuần sau tôi sẽ về Hồng Kông tự mình giải thích. Xin lỗi đã làm phiền cô phải đến tận đây. Hôm nay nói chuyện đến đây thôi!"
"Đây là anh đang đuổi tôi à?"
"Tôi nghĩ chắc cô rất bận". Giọng Bùi Địch Văn lạnh buốt như không khí bên ngoài.
"Ông nội đã ốm như vậy, anh đừng có thêm dầu vào lửa nữa. Vì anh, tôi có chạy mấy chuyến cũng không có vấn đề gì, tôi..." Giọng người phụ nữ đột nhiên trở nên dịu lại nhưng Bùi Địch Văn đã ngắt lời.
"Được rồi, Tống Dĩnh, tôi sai người đưa cô ra sân bay".
Người phụ nữ cười, "Vậy tốt, về Hồng Kông chúng ta nói chuyện tiếp. Anh giữ gìn sức khỏe cho tốt, Tân Giang quá lạnh và ẩm ướt, Hồng Kông vẫn ấm áp hơn".
Bùi Địch Văn không nói tiếp.
Thư Sướng bối rối đứng dậy muốn tìm lí do tránh đi nhưng cửa kính đã mở ra. Cô bất đắc dĩ ngẩng đầu lên cười lễ phép.
Một phụ nữ cao ráo và thời trang đi ra ngoài, chính là người cô đã gặp ở sân bay hôm đó. Trời lạnh mà cô ta chỉ mặc áo da màu trắng, váy nhung màu đen ngang gối và đi tất chân, toàn thân hiện rõ vẻ tôn quý và nhã nhặn giống như Bùi Địch Văn, giơ tay nhấc chân cũng tỏa ra mùi thơm, đó chính là mùi thơm của loại nước hoa có tên Thuốc độc.
Bùi Địch Văn trợn mắt, hiển nhiên sự xuất hiện bất ngờ của Thư Sướng khiến anh kinh ngạc.
Người phụ nữ để ý thấy anh thay đổi sắc mặt, cô ta chớp mắt, cười nhạt, "Vị tiểu thư này là?"
"Phóng viên Thư Sướng của tòa soạn". Bùi Địch Văn bình tĩnh lại rất nhanh và giới thiệu hai người với nhau, "Đây là Tống Dĩnh".
Tống Dĩnh sáng mắt lên, "Có phóng viên xinh đẹp như vậy cơ à? Em cho rằng phóng viên nào cũng đầu tóc rối bù, mặc quần áo hàng chục túi, ánh mắt nhìn người khác lúc nào cũng chòng chọc chứ?"
Thư Sướng cũng không biết nên xưng hô cô ta là tiểu thư hay là nữ sĩ, phu nhân gì đó nên đành phải cười theo.
"Thời gian không còn nhiều nữa, đi thôi!" Bùi Địch Văn nhìn đồng hồ.
"Anh sẽ đưa em đến thang máy, bãi đỗ xe hay là sân bay?" Tống Dĩnh chớp chớp mắt, hỏi Bùi Địch Văn bằng một giọng cực kì thân mật, "Lần nào anh về Hồng Kông em cũng đều đến sân bay đón anh mà!"
"Xe đang đợi bên dưới!" Bùi Địch Văn lảng tránh đề tài này, lách qua người cô ta đi đến ấn nút gọi thang máy.
Thấy hai người như vậy, Thư Sướng và Mạc Tiếu rất khó xử.
"Tạm biệt phóng viên Thư, tạm biệt thư kí Mạc!" Tống Dĩnh gật đầu chào rồi đi ra thang máy.
Hai người nghe thấy tiếng chuông thang máy vang lên, sau đó không còn tiếng động gì nữa. Chắc là Bùi Địch Văn đã cùng xuống với cô ta, còn đưa đến bãi đỗ xe, sân bay hay là Hồng Kông thì không ai biết.
"Thôi cháu về làm việc đây!" Thư Sướng nghĩ Bùi Địch Văn sẽ không đi lên ngay nên không muốn phải đợi lâu. Huống chi hai chân cô còn đang run run không biết tại sao.
"Ờ, lúc nào Tổng biên tập Bùi về tôi sẽ gọi điện thoại cho cô. Thư Sướng, cô lạnh à? Sao mặt tái đi thế?"
Thư Sướng xoa mặt, "Chắc vậy, thời tiết này nhiều người cảm lạnh lắm. Cháu về phòng phải uống nhiều nước mới được".
Cô thản nhiên cười đi ra khỏi phòng Tổng biên tập.
Thật trùng hợp, cô vừa đến trước cửa thang máy thì cánh cửa cũng mở ra.
Bùi Địch Văn từ thang máy đi ra, "Thư Sướng!" Anh nhìn cô, hai mắt đen như đêm tối.
"Tổng biên tập Bùi!" Thư Sướng lùi lại một bước cho Bùi Địch Văn đi ra. Chỉ một giây đã đủ để cô bình tĩnh lại, thực ra cũng không có chuyện gì có thể khiến cô mất bình tĩnh.
Cô không phải trẻ con, có gì phải hưng phấn khi thấy một người đẹp xa lạ?
Bùi Địch Văn nới cà vạt ra, thở một hơi thật dài, "Tối qua trong nhà không có việc gì chứ? Lúc anh gọi điện thoại cho em thì em đã tắt máy rồi".
Thư Sướng cắn môi, cúi đầu nhìn chằm chằm một phiến đá cẩm thạch lát nên hình vuông, dường như rất hứng