Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212312

Bình chọn: 10.00/10/1231 lượt.

ện, mẹ nhất định phải làm to hơn bọn họ, phải cho cái thằng vô lương tâm kia nhìn thấy".

"Được rồi được rồi, con nghe mẹ hết", Thư Sướng không dám tranh cãi với Vu Phân nên đành phải dỗ dành để Vu Phân lên xe.

Về đến nhà đã là mười một giờ đêm, sau một ngày vất vả cả Vu Phân và Thư Tổ Khang đều đã mệt. Thư Sướng bảo bố xuống ngủ ở phòng Thư Thần còn cô lên tầng trên ngủ với mẹ. Tay Vu Phân phải bó bột, đêm dậy đi vệ sinh phải có người giúp đỡ.

Vu Phân ngủ rất nhanh, Thư Sướng đặp chăn cho bà cẩn thận, gửi cho Bùi Địch Văn một tin nhắn thông báo mình đã về nhà rồi tắt máy nằm xuống.

Người lớn tuổi ban đêm hay phải đi vệ sinh. Một đêm Vu Phân dậy ba lần, Thư Sướng vốn đã ngủ không say nên gần như không ngủ được. Sáng sớm tỉnh dậy soi gương thấy quầng mắt xanh đen, cô trang điểm qua qua sắc mặt mới đỡ hơn một chút.

Gãy tay không được coi là trọng thương, Vu Phân ngại ở nhà một mình buồn nên vẫn đến phòng khám cùng Thư Tổ Khang giết thời gian. Bà bảo Thư Tổ Khang gọi điện thoại cho Ninh Trí, Thư Sướng thấy giọng bà nói với Ninh Trí qua điện thoại không khác gì nói với con trai mình, vừa oán trách vừa làm nũng.

Ninh Trí hỏi han bà ân cần và nói ngày mai về Tân Giang sẽ đến thăm bác trai bác gái ngay.

Vu Phân gác điện thoại, khuôn mặt cau có một ngày một đêm cuối cùng cũng lộ ra nụ cười an ủi.

Thư Sướng nhìn, thở dài vô lực trong lòng.

Ngày đi làm đầu tiên của năm mới, Giám đốc và Bùi Địch Văn đứng trước thang máy chúc Tết các cán bộ nhân viên, nhân tiện chấm công luôn thể. Thư Sướng đứng trong đám đông, ánh mắt chỉ thoáng nhìn qua Bùi Địch Văn một chút. Không biết tại sao cô lại cảm thấy ánh mắt Bùi Địch Văn hơi tối, hình như trong mắt có tâm tình phức tạp khó nói ra mặc dù khóe miệng vẫn khẽ cười.

Theo thông lệ, hôm nay các phòng tự mở hội nghị nói chuyện kế hoạch đầu năm và sắp xếp công tác trong năm mới. Người làm báo đều phải chạy theo tin tức, ai biết lúc nào có thể xảy ra chuyện gì nên trình bày kế hoạch cũng chỉ sơ lược, rất trống rỗng. Về sắp xếp công tác cũng không có điều chỉnh lớn, chỉ có Thôi Kiện được điều đến Phòng thời sự xã hội, bên Phòng pháp trị Thư Sướng thật sự trở thành phóng viên chủ chốt.

Phóng viên chủ chốt hai mươi sáu tuổi, rất đáng để người khác hâm mộ.

Vừa nghe Trưởng phòng tuyên bố xong, Thư Sướng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Thôi Kiện. Cả người Thôi Kiện chìm trong khói thuốc, chau mày, mắt nhìn xa xăm.

Sau hội nghị, cô nhìn thấy Thôi Kiện đến phòng tài liệu nên vội đi theo.

"Rốt cục đây là chuyện gì hả thầy?"

Thôi Kiện quay lại nhìn cô, "Điều động công tác thông thường mà!"

“Em sợ em không làm được”.

Thôi Kiện cười, khóe miệng như dùng dao khắc, "Thư Sướng, cô làm được mà. Năm ngoái cô đã xuất bản sách, được giải thưởng tin tức, hai vụ án lớn ở Hàng Châu và Quảng Châu đều làm rất tốt. Tôi làm ở Phòng pháp trị mãi chán rồi, chuyển sang làm mảng mới cũng hay. Cô đừng phụ kì vọng của các lãnh đạo".

Thư Sướng cười thất vọng, "Thầy đừng nói như vậy, có phải có lí do khác không?"

Thôi Kiện đưa tay vỗ vai cô, "Trẻ con đừng nghĩ phức tạp như vậy làm gì, mau đi làm việc đi".

Thư Sướng ngơ ngác nhìn Thôi Kiện. Mấy ngày hôm trước mặt mày ông ta còn hớn hở, hôm nay lưng ông ta đã còng xuống như già đi rất nhiều.

Buổi trưa ăn cơm ở nhà ăn xong về phòng làm việc, Thư Sướng đi đến nhà vệ sinh. Vừa đóng cửa lại cô đã nghe thấy có hai người từ bên ngoài đi vào nhỏ giọng nói chuyện.

"Thật không? Cô ta thành phóng viên chủ chốt thật à?"

"Ờ, đúng là không nhìn ra! Bình thường lúc nào cũng ra vẻ đứng đắn nhưng thực ra lại là loại gái lẳng lơ. Hôm nọ rất nhiều người nhìn thấy cô ta và Tổng biên tập tay trong tay đầu mày cuối mắt với nhau ngay trước cửa tòa soạn!"

"Đúng rồi, tớ nhớ có lần liên hoan thứ sáu, Tổng biên tập chỉ đích danh cô ta cùng chơi trò chơi, hai người ôm nhau chặt ơi là chặt!"

"Chẳng lẽ hai người đó đã có quan hệ mờ ám từ trước à?"

"Bạn không nghe nói à? Cô ta được vào tòa soạn là do Tổng biên tập nhận vào, sau đó Tổng biên tập cho cô ta đi theo sư phụ tốt nhất, còn đích thân chỉ điểm cô ta viết bản thảo. Lần này chỉ dựa vào chút kinh nghiệm ít ỏi của cô ta thì làm sao có thể trở thành phóng viên chủ chốt nếu không có sự giúp đỡ của Tổng biên tập?"

"Buồn nôn thật. Phóng viên Thôi nhất định rất đau lòng vì có một học trò vong ân phụ nghĩa như vậy". Người nói hừ một tiếng khinh thường.

Thư Sướng ngồi nín thở trầm ngâm.

Hai người bên ngoài lại vừa rửa tay vừa nói một hồi nữa, đến lúc nghe tiếng bước chân đã đi xa, Thư Sướng mới đứng dậy.

Thư Sướng không về phòng làm việc mà đi thẳng đến thang máy.

Mạc Tiếu vẫn nằm sấp xuống bàn nghiên cứu sách dạy đan len, cửa kính phía sau bà đóng chặt.

"Thư Sướng, ăn cơm chưa?" Mạc Tiếu vẫy tay với cô rồi kéo ghế cho cô ngồi xuống.

"Ăn rồi ạ. Tổng biên tập Bùi đang nghỉ ngơi à?" Thư Sướng nhìn cửa kính.

"Tổng biên tập có khách".

"Khách nào?" Thư Sướng thò đầu qua nhìn hình vẽ trong cuốn sách, đúng là rắc rối phức tạp.

Mạc Tiếu đang định trả lời thì đột nhiên trong phòng trong vang lên tiếng nói chuyện rất nhanh của một ph


XtGem Forum catalog