n
cười cười, “Sao phải thế?”
Lăng
Thanh Tuyết mắt điếc tai ngơ.
Hắn đi qua, ngồi bên cạnh bàn, nhìn nàng thật gần.
Trầm tĩnh mà an tường, y như lần đầu gặp gỡ vào đêm
động phòng.
Thời gian dần trôi, không biết đã bao lâu, lâu đến nỗi
hơi thở của Lăng Thanh Tuyết đang nhắm mắt tĩnh tâm cũng trở nên không ổn, nàng
rốt cuộc không thể nhịn được nữa mà mở mắt ra, làn thu thủy liền chống lại một
đôi mắt đang hứng thú dạt dào, nghe được hắn nhẹ nhàng, bao dung khẽ gọi,“Nương
tử.”
“Huynh không
ngủ đi, chạy tới nhìn ta làm gì?”
“Nương
tử khiến người khác muốn nhìn.”
“Huynh
vời ai đó vẽ một người càng đẹp mắt để ở đầu giường mà ngắm đi.” – nàng tức giận nói.
Nét tươi cười của Giang Tùy Vân nhiễm vài phần tà khí, “Cần
gì phiền toái như vậy, chỉ cần nương tử lên giường ngủ, ta mở mắt ra là có thể
nhìn thấy nàng rồi, hơn nữa bức họa chỉ là vật chết, mà nương tử lại là người
sống sinh động hữu thần.”
“Đăng
đồ tử*.” – nàng nhấc chân định đá hắn, khúc cuối lại dừng lại.
*đăng
đồ tử: kẻ háo sắc, câu này dịch suôn ra là: “Háo sắc”, hoặc, “Kẻ háo sắc”.
Giang Tùy Vân tiện tay bắt chân nàng, buồn cười nói, “Vi
phu chỉ đùa thôi, nương tử cần gì tức giận, rồi phiền não như vậy.”
Mí
mắt Lăng Thanh Tuyết cụp xuống. Ngoài cửa sổ là
ai?
Giang Tùy Vân vì nàng không phản ứng mà càng lớn mật
thân thiết, tay nhẹ nắm lưng áo nàng, thì thầm, “Nương tử, về
giường ngủ đi.”
Lăng
Thanh Tuyết mí mắt không nâng, không nói một lời, nhanh gọn bắt lấy bàn tay
đang làm càn ở lưng nàng xuống.
“Nương tử...” – phản ứng của
nàng làm Giang Tùy Vân sinh nghi, dù không biết rõ nguyên nhân, nhưng có thể
xác định lúc này đây nàng sẽ không mạnh bạo đẩy hắn ra, hắn liền đánh bạo sáp
lại, cực nhanh hôn vào tai nàng.
“Ngươi…” – nàng ôm mặt, vừa thẹn vừa giận trừng hắn.
Không bị ngăn cản, Giang Tùy Vân lập tức dang tay ôm
nàng vào sâu trong lòng.
Lăng Thanh Tuyết đang định nổi cơn thì nghe được rõ
ràng tiếng nhành cây gãy từ cửa sổ đưa vào, cánh môi khẽ mân, ngoan ngoãn dựa
vào ngực hắn.
Giang Tùy Vân càng chắc chắn có chuyện, nhưng nương tử
chủ động “yêu thương nhung nhớ” thế
này mà lại bỏ qua thì chính là kẻ ngốc.
Ngoài cửa sổ vang lên một tiếng nổ rồi người giang hồ
trong tửu lâu nghe động liền chạy ra, bên ngoài nhất thời ồn ào.
Lăng Thanh Tuyết trước tiên đẩy Giang Tùy Vân ra rồi
đẩy cửa sổ ra ngoài.
Trong viện, một gốc cây đại thụ bị người một chưởng
đánh gãy, mà thân ảnh xa xa đang rời đi ấy khiến nàng im lặng không nói gì. Tề
Hạo Vũ, ngươi muốn làm gì đây?
“Nương tử.”
Tiếng gọi dịu dàng quen thuộc, cước bộ quen thuộc, sau
là nhiệt độ cơ thể quen thuộc, mới chẳng bao lâu mà hắn đã trở nên quen thuộc
với nàng như vậy rồi? Tim Lăng Thanh Tuyết đập đập mạnh và loạn nhịp.
Mọi người nghe tiếng động lạ chạy đến chỉ thấy Giang
Tùy Vân mặc trung y đang ôm Lăng Thanh Tuyết vào lòng, không khỏi theo bản năng
nhìn những người khác rồi trở về phòng.
Cái cây kia vốn ở ngay trước cửa sổ phòng vợ chồng
Giang thị, không cần nói cũng biết là ai làm.
Xem ra Kính Minh Sơn Trang trang chủ tựa hồ đối với
thê tử hụt này vẫn nhớ mãi không quên.
Sau khi trở lại phòng, Lăng Thanh Tuyết tránh khỏi tay
của Giang Tùy Vân, yên lặng ngồi vào bên cạnh bàn.
“Nương tử __”, Giang Tùy Vân đến bên người nàng, “Là
Tề Trang chủ ư?”
Nàng
im lặng gật đầu.
“Hắn thật sự
yêu nàng.” – hắn khẳng định.
Nàng ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn, khóe miệng khẽ cười
chứa đựng vài phần châm chọc, “Ở Tần Hoài hắn có hồng nhan tri
kỷ tương giao năm năm, hằng năm tất có một tháng ngủ lại chỗ mỹ nhân nọ, đây là
bí mật đã được công khai trên giang hồ.” –
nên hắn cũng biết.
“Có lẽ là
nàng hiểu lầm, tri kỷ mà thôi.” – Giang
Tùy Vân theo bản năng vì Tề Hạo Vũ mà nói chuyện.
Vẻ mặt Lăng Thanh Tuyết nhất thời có chút cổ quái.
“Nương tử?”
Nàng
quay đầu nhìn về cửa sổ, giọng hơi mơ hồ, “Ta từng nữ phẫn nam trang đi
đến Tần Hoài, khinh công của ta trong giang hồ nghe nói cũng được xứng
danh trong bảng xếp hạng, mà khi nam nhân ý loạn tình mê là lúc khả
năng phòng bị cực kỳ kém nhất.”
Cho
nên việc cần nhìn hay không cần nhìn, nên nhìn hay không nên nhìn, nàng đều đã
thấy. Giang Tùy Vân giật mình, hai tay đặt trên vai nàng, kéo nàng ôm vào lòng.
“Nếu với
cô ấy hữu tình, vì sao không chuộc thân rồi cưới về? Nếu với ta có
tâm, vì sao khi việc hôn nhân đã định lại vẫn còn dây dưa ngủ lại chỗ người
khác? Nam nhân...” – nàng mạnh mẽ đưa
tay đẩy hắn ra, thanh âm lạnh như băng mà tràn ngập khinh bỉ, “Động
tình thì dễ, thủ thân mới khó.”
Lòng
Giang Tùy Vân trầm xuống.
Nhưng thật ra Lăng Thanh Tuyết vẫn là dáng vẻ vân đạm
phong khinh như cũ, “Thành Như tỷ tỷ trước đây có nói, tỷ muội
như tay chân, nam nhân như quần áo, nhưng có vài loại quần áo vẫn không nên tùy
tiện quơ quào mặc vào người vẫn hơn.”
Tô Li
Lạc một tay chống cằm, từ trên nhìn xuống thấy Lăng Thanh Tuyết vẻ mặt tự nhiên
mà ứng đối, bỗng dưng cười đến nỗi run hết cả người.
Mà ánh mắt Giang Tùy Vân trước sau như một vẫn chỉ
dừng trên người thê tử bên người.
“