à nhà. Tiểu Tiểu vừa nghe vừa
nhanh chóng ghi lại, những điều nghe thấy nhìn thấy đều giống nhau, nhưng những
người khác lại thu được tương đối nhiều thông tin.
Cao Lôi vừa phân tích, vừa mở phần mềm trong máy tính
ra, mở mấy cửa sổ trên màn hình, lại là hình ảnh của thang máy, đại sảnh và
hành lang mấy tầng trong tòa nhà. Cao Lôi giải thích với Tiểu Tiểu: “Chúng ta
có thể giám sát tình hình dựa vào hình ảnh theo dõi hành lang tầng hai, mười
một, mười lăm, còn có cả thang máy và đại sảnh. Bởi vì trong cầu thang bộ đều
đã phong ấn rồi, ác linh chỉ có thể thông qua đường ống, hoặc là hành lang và
thang máy để hành động, như vậy chúng ta sẽ dễ dàng tìm được nó”.
“Nhưng như thế này, có phải là nó biết chúng ta muốn
bắt nó rồi không?”
“Đương nhiên, khi nó vào trong tòa nhà này, gặp phải
phong ấn, thì đã chuẩn bị tâm lý rồi. Trước đó Boss có giải phóng năng lượng để
dọa nó một chút, sau đó nó sẽ phát hiện phạm vi hoạt động của mình đã bị hạn
chế, dựa theo tâm lý của ác linh thông thường mà nói, bây giờ nó chắc là đang
cảm thấy rất căng thẳng.”
Tiểu Tiểu trợn trừng mắt: “Còn phân ra bình thường và
không bình thường? Trong ác linh còn có loại biến thái nữa sao?”.
Thẩm Thanh cười: “Có chứ, chúng tôi còn có bài học
‘Tâm lý học phi nhân loại’ nữa đấy”.
“Ồ hay quá, tôi cũng muốn học môn này.” Tiểu Tiểu há
hốc miệng: “Anh Lôi, có phải nếu tôi không làm vướng chân mọi người, bắt được
ác linh về thì có thể coi là qua bài kiểm tra rồi?”.
“Cô yên tâm đi, cô chẳng thể làm vướng chân chúng tôi
được đâu. Chúng ta bây giờ chẳng qua chỉ đang giám sát tình hình mà thôi, đến
lúc đó bắt nó lại là được rồi.” Cao Lôi vừa nói vừa đưa cho Tiểu Tiểu một thiết
bị liên lạc. Thẩm Thanh giúp cô đeo lên rồi điều chỉnh lại tần số.
Cao Lôi nói: “Người trong tổ của chúng ta khi có bất
cứ hành động gì đều liên lạc thông qua thiết bị này. Cô đã tham gia hành động,
cũng nên đeo một cái để tiện việc liên lạc”.
Đúng lúc này Hồ Dương nhận được một cuộc điện
thoại, liên quan đến năm linh hồn mới kia. Trước đó Nghiêm Lạc có báo cho ông,
hình ảnh trong ý thức của hồn phách kia chính là một công trường đang thi công
dở. Nhưng một khu đất công trường như vậy nếu thực sự có tới năm án mạng, thì
chắc chắn nhân viên phụ trách liên quan sẽ báo cảnh sát. Đã không có động tĩnh
gì, chứng tỏ khu đất này là nơi bỏ hoang, là chỗ không người giám sát. Cho nên
bọn họ thu gọn phạm vi tìm kiếm, lục soát ở những khu công trường còn dang dở
xung quanh tòa nhà. Quả nhiên quá trình tìm kiếm có chút phát hiện. Hồ Dương
nhanh chóng báo cáo cho Nghiêm Lạc, sau đó xuất phát đến gặp các tổ viên của
ông ta.
Tiểu Tiểu lúc này nhớ ra trong nhà còn có vị khách quý
là Boss, liền nhanh nhanh chóng chóng chạy đến thư phòng ngó nghiêng, nịnh bợ
lãnh đạo chẳng có gì sai cả. Nghiêm Lạc đang gọi điện thoại, anh ngồi vào ghế
tựa của cô. Rõ ràng chiếc ghế đó rất nhỏ, bàn sách của cô bày đầy một hàng cây
xương rồng, còn đặt cả búp bê nhân vật hoạt hình nữa, bày biện rất là lòe loẹt,
phong cách chẳng ăn khớp chút nào với khí chất nghiêm nghị của Nghiêm Lạc.
Nhưng Nghiêm Lạc lại không thấy khó chịu, tự tại an nhiên giống như đó vốn dĩ
là ngôi báu của mình. Anh nhìn thấy Tiểu Tiểu ở ngoài cửa thò đầu vào thăm dò,
thế là vừa nói chuyện điện thoại, vừa vẫy vẫy tay với Tiểu Tiểu, rất tự nhiên
gõ gõ vào chiếc cốc của mình. Anh hiển nhiên sai khiến người khác như vậy, Tiểu
Tiểu cũng không cảm thấy có gì không đúng, cô ân cần bưng chiếc cốc lên, lật
đật đi đổi trà nóng cho Boss.
Đợi cô bưng trà nóng vào, Nghiêm Lạc đã nói chuyện
điện thoại xong, anh nhìn chăm chăm vào máy tính nhưng cũng chẳng biết mình
đang nghĩ gì. Thấy Tiểu Tiểu bước vào, anh đột nhiên mỉm cười dịu dàng, nhẹ
nhàng cảm ơn cô. Vẻ đẹp trai trên khuôn mặt kia suýt chút nữa khiến Tiểu Tiểu
ngất xỉu, cô cố nén không đỏ mặt, giữ chặt trái tim đang đập thình thịch của
mình, chạy vụt ra phòng khách nhanh như một làn khói.
Tiểu Tiểu quay lại phòng khách thì thấy Cao Lôi và
Thẩm Thanh đang ha ha cười lớn. Cô chột dạ còn cho rằng bọn họ đã phát hiện ra
mình bị sắc đẹp của Boss mê hoặc, nhưng liền sau đó lại nhìn thấy cảnh vui trên
màn hình camera giám sát, hóa ra là trong hành lang tầng mười lăm, Thư Đồng
đang cãi nhau với một người con trai. Tiểu Tiểu nhìn cẩn thận một lượt, người
con trai đó lại chính là Vu Lạc Ngôn.
Thư Đồng lúc này thực sự cảm thấy mình
xui xẻo tận mạng. Cô bố trí xong hệ thống camera giám sát, sau đó cùng
đồng
nghiệp xuống xe dưới lầu, đem những đồ cần
chuẩn bị sắp xếp
lại một chút rồi cầm mấy thiết bị cơ bản đặt vào trong túi, chuẩn bị mang lên. Kết quả khi cô vào trong tòa nhà, đúng lúc cửa thang máy đang đóng, trong
thang máy là một chàng trai trẻ tuổi tay cẩm một bó hoa sô cô la lớn rất khoa
trương.Thư
Đồng lớn tiếng
bảo đợi, nhưng người thanh niên kia lại không giúp ấn nút thang máy.
Thư Đồng chạy thục mạng, chặn được cửa
thang máy ở ngay giây cuối
cùng. Cửa mở, cô loạng choạng đi vào, không may đổ nhào về phía
người con trai kia. Trên
