Insane
Hẻm Cụt

Hẻm Cụt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322685

Bình chọn: 8.5.00/10/268 lượt.

sảo,gương mặt thanh tao,sang

trọng,dường như thời gian và tuổi tác ko thể tàn phá cái đẹp mĩ miều của bà so với tuổi ngoài 40…Một người đàn ôn chừng hơn 50,phong độ,đỉnh

đạt,…Có lẽ Hùng thừa hưởng khá nhiều cái vẻ phong trần từ ba anh ấy…

Hùng đến ôm 2 người đóthắm thiết…

_Con Trai,con lớn nhiều rồi… Còn đây là? – Người phụ nữ ôn tồn đáp rồi quay sang hỏi Hùng sau khi đã nhận ra sự hiện diện của nó

_Đây là Mai Trinh,cô ấy là bạn gái con – Hùng đáp,khẽ nắm lấy tay nó mỉm cười

Người phụ nữ kia nhìn nó 1 lượt rồi ko nói gì mà bỏ ra xe,sự ái ngại

chạy dọc sống lưng khiến nó có chút thất vọng và hụt hẫng,lo lắng

Sau khi đưa ông bà Nguyễn – ba mẹ Hùng về khách sạn,nó trở về cùng Hùng

với nỗi bất an,buồn buồn…Anh vỗ về trấn an nó giúp nó yên lòng phần nào



Một ngày đẹp trời... Nhưng trong nó đang có 1 áng mây đang keo giăng ngang từ sau khi gặp ba mẹ Hùng ...

….Kính….Kong….

Nó chạy vội ra mở cửa,1 cảm giác bồn chồn bỗng trào dâng…Bình thường

Hùng ko đi làm về sớm trước 5h,mà anh về có bao giờ bấm chuông đâu…

_Cháu…cháu chào bác –Nó ngạc nhiên khi người đứng trước mặt nó là bà Nguyễn

_Cháu mời bác vào nhà ạ…

_Cám ơn cô!! – Bà Nguyễn lạnh lùng đáp

_Thằng Hùng nhà tôi đâu? – Bà đảo mắt 1 vòng rồi hỏi với cái giọng ko mấy lịch sự

_Thưa bác,anh ấy đi làm chưa về ạ!! –Nó lễ phép đáp bằng giọng hơi run,sợ sệt trước cái khí thái toát ra từ bà Nguyễn

_À,tôi quên mất…Thế cũng tốt,tôi cũng đang muốn nói chuyện riêng với cô – Bà Nguyễn nói chuyện lạnh tanh nhưng sắc lẻm

_Cha mẹ cô làm gì?họ ở đâu?

_Dạ…Cháu…cháu ko có – Nó hoang mang,ngẹn ngào trước câu hỏi như dao cứa vào lòng nó

_Ko có? Tôi ko hiểu ý cô? – Bà nguyễn vẫn lạnh tanh gằn lại

_Cháu…Cháu là trẻ mồ côi ạ… - Nó nói thật nhỏ như muốn che giấu sự hổ thẹn đang bóp nghẹt trái tim nó

_Cô là trẻ mồ côi ư? Thế thằng Hùng nhà tôi đã nhặt cô về nuôi à? – Bà

Nguyễn trừng trừng nhìn nó như muốn xé nó ra thành từng mảnh

Bà ta ko hỏi gì thêm nữa, chỉ lừ lừ nhìn nó… Ko khí trở nên ngộp

ngạt…Vừa đúng lúc Hùng về cắt ngang cái bầu ko khí quạnh đặc đó

_Anh về rồi… Ơ!!! Mẹ,sao mẹ lại ở đây? – Anh đang vui vẻ gọi nó thì đột nhiên sững lại khi thấy bà Nguyễn

_Mẹ ko thể đến thăm con trai mình sao? Nếu ko đến đây sao mẹ biết con

nuôi 1 đứa con hoang thế này trong nhà – Bà Nguyễn giận dữ gằn từng từ

đay nghiến

_Kìa mẹ,mẹ nó gì vậy? sao mẹ lại nói thế,con thật lòng yêu Trinh… - Hùng nhạt mặt,tái đi nói

Ko khí bắt đầu chùng xuống,dường như sắp có 1 cơn bão lớn kéo qua thì…

_Chào mọi người!!! Hôm nay lại đến làm phiền rồi

Một giọng nói cất lên xé tan hoang cảnh lạnh cảm đó…

_Hồng Loan – Nó và Hùng ngạc nhiên thốt lên

_Cô đây là? – Bà Nguyễn cũng ngạc nhiên ko kém khi thấy sự hiện diện của Hồng Loan

_Cháu chào cô,cô là mẹ của anh Hùng phải ko ạ? cháu là Hào Hồng Loan,bố

cháu là viện trưởng nơi anh Hùng đang làm việc – Hồng Loan lễ phép chào

bà Nguyễn

_Ồ!!! Có phải bố cháu là Hào Chánh Tổng ko? – Bà Nguyễn ngạc nhiên hơn hỏi dồn

_Thưa bác,phải ạ - Ả Loan giả vờ nhu mì trả lời

_Ô!! Tiểu thư nhà họ Hào sao,vào nhà đi cháu – Bà Nguyễn thay đổ thái độ khi nghe Loan là tiểu thư nhà họ Hào

Bà Nguyễn kéo tay Loan vào nhà, trông bà có vẻ ưng cô ta lắm… Bà ngồi

nói chuyện rất vui vẻ và cầm tay với cô ả thân mật như 2 mẹ con khiến nó cảm thấy tủi tủi,nó lặng đi vào bếp pha trà và nấu cơm…

Gần 9h30 hơn….Loan đứng dậy dịu dàng lễ phép cáo từ bà Nguyễn

_Đã trễ rồi,cháu xin phép bác cháu về

_Ồ đã trễ thế rồi à? – bà Nguyễn cũng bất giác nhận ra thời gian đã trôi quá mau

_Để con đưa mẹ về khách sạn – Hùng ôn tồn nói với mẹ

_Đc rồi,con đưa mẹ về rồi sau đó đưa Loan luôn

_Thôi bác ạ,phiền anh Hùng lắm,cháu đi taxi về đc rồi – Cô ả giả vờ từ chối nhưng trong lòng mừng rỡ lắm

_Sao thế đc,nghe bác,để anh Hùng chở về,thế bác mới yên tâm – Bà Nguyễn nói với giọng nghiêm nghiêm nhưng hết sức triều mến

_Da…- Loan lễ phép bước ra xe,lòng ả lâng lâng vui sướng hki bước đầu quỷ kế của ả đã thành công

….

…Cả tuần nay nó chỉ lủi thủi 1 mình ở nhà,vì cứ hễ Hùng tan ca là lại bị bà Nguyễn bắt đi đâu đó cùng bà và Hồng Loan đến tận tối mịt mới về…Hôm nay cũng vậy,nó ngồi ôm lấy gối,gục đầu cô đơn…sự bất an vây kín nó,nó

ko biết nó đang sợ hãi với sự cô đơn hay đang sợ hãi sắp mất thứ gì đó

rất quan trọng 1 lần nữa…

_Anh về rồi …

Hùng gọi nó khi vừa về…Nó ko nói gì,cứ như 1 đứa trẻ chạy ra ôm chầm lấy anh…Hùng mỉm cười nhưng cũng mau chóng đẩy nó ra…

_Ngoan nào,hôm nay anh mệt quá,anh phải đi tắm và nghỉ ngơi đã – Hùng nói rồi xoa đầu nó bỏ đi

Anh đi…Anh quay lưng lại với nó ,nỗi bất an càng dâng ngẹn ứ trong lòng

nó…Nó ko thể nói gì,nó ko có gì cả,nó biết nó ko thể bằng gia đình nhà

họ Hào,ko kiêu sa như Loan… Nó ko có gì ngoài tình yêu của nó dành cho

anh…Nó chơi vơi giữa tất cả 1 giọt sầu buồn tuôn rơi,ko gian quanh nó

lặng buốt đi…Anh đang ngày càng xa…xa khỏi tầm tay nó…

Còn anh,1 ngày trở về,sự mệt mỏi đánh vật anh,sự vắng mặt của nó đã ko

còn quan trọng với anh nửa,sự vô tâm đó đánh đổi bằng nước mắt của nó…

_Trinh!! Hôm nay anh sẽ về sớm ăn cơm