XtGem Forum catalog
Hãy Để Anh Ở Bên Em

Hãy Để Anh Ở Bên Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326272

Bình chọn: 9.5.00/10/627 lượt.

ờng ngạc nhiên hỏi: - Không phải Triệu Dương thì là ai?

Vân Vy suýt chút nữa thì buột miệng nói ra tên Giang Nhan: - Chị không quen đâu!

- Ý…- chị Đường kinh ngạc:- Lẽ nào là người em mới quen?

Vân Vy nắm chắc điện thoại trong tay, mỉm cười: -Cũng không hẳn!

- Làm việc ở công ty nào? Gia cảnh ra sao? Chuẩn bị khi nào thì rước em về dinh?- chị Đường hỏi một tràng liền khiến cho Vân Vy chẳng biết phải trả lời câu nào trước.

- Chỉ có điều những chuyện đó đều không quan trọng, chỉ cần nhân cách tốt là được. Anh ta có hợp với em không? Có hiểu em không? Thực ra em với Triệu Dương cũng rất hợp nhau. Chắc là em cũng biết vợ chưa cưới của anh ta bị tai nạn xe qua đời, vì vậy đối với em, anh ta rất chân thành….- chị Đường đang nói đến đây thì Vân Vy nghe thấy tiếng anh rể đang cằn nhằn gì đó. Chị Đường có vẻ cáu kỉnh gắt: -Anh làm cái quái gì vậy?

Điện thoại bên kia dường như bị ai đó bịt chặt lại.

Một lát sau, Vân Vy nghe thấy giọng chị Đường có vẻ không được tự nhiên: -Không nói những chuyện này nữa, chị nghĩ em tốt nhất nên gọi điện thông báo cho bố mẹ một tiếng. Bố mẹ em mà biết em có bạn trai rồi chắc là vui phải biết!

Vân Vy không nhịn được bật cười. Chị Đường nói như thể mọi người đều sợ cô sẽ sống cô độc cả đời vậy.

Sáng sớm, Vân Vy vừa mở điện thoại lên đã nhận được tin nhắn của Giang Nhan.

Mở tin nhắn ra đọc, cô sững- Anh ở dưới lầu đợi em.

Vân Vy chạy đến bên cửa sổ, cúi đầu nhìn xuống thấy xe của Giang Nhan đã đỗ ở đó từ bao giờ. Anh đỗ xe đúng ở chỗ tối qua anh đã đỗ, cứ như thể suốt cả đêm anh đã ở nguyên đó không đi đâu vậy.

Cô vội vàng vệ sinh cá nhân rồi chạy vù xuống dưới lầu, đến gần anh và nở một nụ cười: -Sao sớm thế anh? - mắt của cô đỏ và hơi sưng.

Ánh mắt của anh lướt qua má cô, giọng nói rất trầm: - Em ăn sáng chưa?

- Chưa!- tối qua ngủ không ngon, mãi đến bốn giờ sáng cô mới ngủ được.

Giang Nhan đưa cái hộp cơm màu hồng cho cô: -Đến công ty ăn nhé!

- Anh mua đồ ăn sáng cho em đấy à?

Giang Nhan gật gật đầu: - Gặp ở trên đường nên nhân tiện mua cho em luôn!

- Ờ…- Vân Vy chợt nhớ ra điều gì liền cúi đầu nhìn đồng hồ: - Mấy giờ anh đi làm?

- Chín giờ!

Giờ mới 8 giờ, nhưng nếu như tắc đường thì….

- Thôi để em tự đi!- nếu như đưa cô tới công ty rồi anh lại lái xe đến công ty thì chắc chắn sẽ gặp tắc đường, vậy thì đi muộn là chắc!

- Để anh đưa em đi!- lời nói của anh vô cùng kiên quyết, chẳng để cho cô được từ chối.

Vân Vy mở hộp cơm ra, là bánh bao. Hộp cơm giữ nhiệt rất tốt, những chiếc bánh bao vẫn còn nóng hổi.

Tiểu Thu ngửi thấy mùi thơm liền sáp đến gần, nheo nheo mắt hỏi: -Là ai mà cẩn thận thế, mới sáng ra đã chạy đi mua bữa ăn dinh dưỡng cho cậu thế hả?

Vân Vy đang chuẩn bị mở miệng đáp thì Tiểu Thu đã lập tức đưa ra kết luận: -Đừng có nói là cậu tự mua đấy nhé, tớ chẳng tin một con lợn ham ngủ như cậu lại chịu dậy từ năm, sáu giờ để đi mua bánh bao ăn đâu! Để tớ đoán nhé, có phải ma ma đại tổng quản đến thăm cậu không?

Vân Vy lắc lắc đầu.

Hộp cơm màu hồng, trên đó có in hình trái tim rất đẹp, ở giữa trái tim là hình dấu vân tay, tối qua ông chủ nhà hàng lúc đem hộp cơm ra tặng Vân Vy đã bảo cô với Giang Nhan in dấu vân tay lên đó. Trên trái tim đỏ to là dấu vân tay của Giang Nhan, trên trái tim nhỏ hơn một chút là dấu vấn tay của cô. Sau khi vết mực khô lại, những đường vân tay hiện rõ lên trên hộp.

- Là Giang Nhan mua cho cậu à?- không biết Tiểu Thu lấy linh cảm ở đâu mà đoán trúng phóc.

- Chỉ là tiện đường thôi mà!

Tiểu Thu hừ giọng: - Ngày mai cậu thử tiện đường cho tớ xem nào?

Vân Vy chưa bao giờ ăn nhiều bánh bao đến vậy, thế nên đến tận trưa mà cô vẫn chưa cảm thấy đói. Tiểu Thu với các đồng nghiệp khác kéo nhau đi ăn trưa hết, còn mình cô ngồi lại văn phòng lên mạng, nhân tiện tìm kiếm những thông tin có liên quan đến vấn đề “Sự can thiệp của thôi miên với phương pháp điều trị tâm lí”, kết quả là một loạt các bài viết có liên quan hiện ra, thậm chí còn có những comment của người nhà bệnh nhân sau khi tiếp nhận phương pháp điều trị này để lại.

Cô đọc lướt các bài viết và lời bình.

- Vân Vy, bên ngoài có người tìm chị đấy!- thư kí Triệu ôm cả đống giấy tờ đến, ánh mắt dò xét nhìn Vân Vy: - Thật không ngờ chị lại quen biết nhiều người như vậy!

Vân Vy tỉ mỉ đọc tấm danh thiếp ở trên tay thư kí Triệu, hóa ra là . Người đến tìm cô chính là Khang Kiện? Sao lại trùng hợp thế nhỉ, cô đang xem những tin tức về anh ta thì anh ta lại đến tận công ty tìm cô.

Vân Vy đi ra ngaofi, liếc qua đã nhìn thấy khuôn mặt tròn trịa đang cười toe của Khang Kiện.-Vân Vy, không làm phiền cô nghỉ trưa đấy chứ?

- Đâu có!

Khang Kiện chớp chớp mắt: - Vậy…tôi có thể mời cô đi ăn một bữa cơm được không?-Khang Kiện quay quay cái chìa khóa xe trong tay: -Tôi hi vọng cô có thời gian!

- Ok!

Khang Kiện và cô nói chuyện suốt dọc đường đi, phần lớn và về những nhà hàng gần công ty cô. Vân Vy ngồi bên cạnh thỉnh thoảng nói vài câu nhưng tâm trí cô thực sự đang bay bổng bên ngoài cửa sổ. Cô đang nghĩ không biết rốt cuộc Khang Kiện đến tìm mình để làm gì?

Cuối cùng thì Khang Kiện cũ