i vô cùng rạng rỡ. Thế nhưng Giang Nhan hiện nay ăn nói rất sắc sảo, tư duy nhanh nhạy, khiến cho người khác khó nắm bắt. Giang Nhan từ trước đến nay luôn đối xử với cô rất dịu dàng, chỉ có điều không biết là sau chuyện ngày hôm nay anh ấy có thay đổi thái độ với cô không.
-Muộn thế này rồi sao anh vẫn còn ở đây? Nếu như nhiều việc quá sao anh không để đến mai đến sớm mà làm?
-Không phải là chuyện công việc.
Vân Vy lén nhìn đôi lông mày hơi nhíu lại của Giang Nhan, thầm nhủ không biết là do cách diễn đạt của cô không đúng hay là anh không hiểu ý của cô. Theo lí mà nói thì có lẽ một người thông minh như anh nhìn thấy cô ở đây giờ này là biết ngay cô đang đứng chờ anh. Cũng tại cô, vì nóng lòng muốn được gặp anh nên đầu óc cô mới không tỉnh táo như vậy, thế nên mới không nói được cho rõ ràng.
-Tôi nhắn tin cho anh không thấy anh nhắn lại, gọi điện không thấy anh bắt máy!
Nói rồi cô len lén ngoảnh sang nhìn anh. Anh hơi sững người, hình như không ngờ cô sẽ nói thế. Đôi lông mày của anh lại nhăn tít lại: -Cô đến đây để tìm tôi à?
-Nếu không tôi đến đây làm gì?
Anh mím chặt môi, ngoảnh mặt về phía khác. Nhìn thấy vẻ mặt ấy của anh, Vân Vy chỉ cảm thấy thái độ của anh hình như không đến mức quá tồi tệ như cô từng tưởng tượng.
Đôi lông my dài của anh khẽ chớp chớp, tự nhiên trống ngực cô lại đập thình thịch.
-Anh không nhận điện thoại nên tôi tưởng anh giận tôi! Vì vậy tôi mới….sao anh không nhận điện thoại thế?
Công ty A có nguyên tắc là trong khi họp không được mang điện thoại vào, mà sau khi họp xong anh lại bị gọi lên phòng phếp bàn việc. Lúc từ phòng sếp đi ra, nhìn đến điện thoại thì pin đã hết sạch rồi.
Câu trả lời của anh nằm ngoài tưởng tượng của Vân Vy.
-Đâu có? Máy tôi hết pin rồi.
Cô ngẩng phắt đầu lên, mắt mở to, miệng há hốc, vẻ mặt kinh ngạc. Giang Nhan thấy vậy cảm thấy rất buồn cười, chẳng nhẽ điện thoại của anh lại không được phép hết pin?
Hôm nay lúc ra khỏi nhà, anh quên mất không mang theo bộ sạc. Anh là một người luôn tỉnh táo, suy nghĩ rất nhanh nhẹn. Trong cuộc sống hàng ngày, cho dù là việc gì anh cũng giải quyết rất gãy gọn và trình tự. Những chuyện như thế này chưa bao giờ xảy ra với anh.
-Hôm nay cô gửi tin nhắn gì cho tôi thế?
Nói đến đây đột nhiên cô lại cảm thấy ngại ngùng. Cô lí nhí nói: -Tôi sợ anh hiểu nhầm, bó hoa đó….
-Thực ra tôi và Triệu Dương chẳng có gì cả. Lần trước ở quán cà phê là do chị Đường tác hợp chúng tôi mà thôi! Về sau tôi phát hiện ra là anh ta không phù hợp với mình. Mà cũng thật trùng hợp, người nhà Triệu Dương cũng làm việc trong công ty tôi, vì vậy chuyện nàầm ĩ hết cả lên. Bọn họ chỉ là hiểu nhầm thôi!- nói rồi Vân Vy khẽ thở phào.
Giang Nhan nhoẻn miệng cười, nụ cười đẹp mê hồn.Chắc chắn anh sẽ nghĩ rằng những lời giải thích của cô thật ấu trĩ, thế nên mới cảm thấy buồn cười. Từ trước đến giờ cô chưa từng nhìn thấy anh cười quyến rũ đến thế. Nhưng nụ cười của anh nhanh chóng thu lại.
Vân Vy thấp thỏm hỏi: -Có phải anh đang giận không? Nếu là vì Triệu Dương….
-Cái gì?- khuôn mặt Triệu Dương lúc ẩn lúc hiện dưới ánh đèn, khiến cho cô nhìn không rõ.
Giang Nhan nheo nheo mắt, có thể anh với Triệu Dương đều cần cùng một đáp án, thế nên những gì mà cô giải thích anh không hề nghĩ đến.
Cô cuống quýt chạy đến cổng công ty đợi anh, điều đó chứng minh được rằng trong lòng cô có sự tồn tại của anh.
-Tôi chỉ sợ anh hiểu nhầm.
Sợ một người chẳng có liên quan gì đến mình hiểu nhầm về đời sống tình cảm của mình? Chỉ vì một chút hiểu nhầm nhỏ xíu ấy mà chạy đến trước cổng công ty người ta chờ mấy tiếng đồng hồ? Anh phải nói thế nào đây, nói rằng cô quá ngốc, hay là nói rằng cô quá tự đề cao mình?
Rõ ràng là giải thích rất tồi, thế mà cứ tự cho rằng mình đã giải quyết xong mọi việc. Đúng là ngốc nghếch tới mức yếu đuối, nhưng cũng hiền lành tới mức nhu nhược.
Chỉ đáng tiếc là những niềm vui, nỗi buồn của cô đều không phải là vì anh.
Mà là vì người có tên là Giang Nhan mà cô yêu thương.
Đây là một cuộc đối đau không công bằng,ngay từ đầu anh đã đứng ở vị trí bất lợi.
Vân Vy lặng thinh nhìn đôi lông mày đang nhăn lại của Giang Nhan. Lúc này cô mới nhận ra là hành động của mình quả là quá mạo muội: -Anh cho tôi xuống đây là được rồi, tôi có thể tự về nhà được!- cô nhìn đồng hồ trên tay, miễn cưỡng nở một nụ cười.Cô thật sự đã quên mất rằng giữa hai người họ không còn là quan hệ như trước đây nữa, cô lúc nào cũng không nhận thức được rõ ràng vị trí của mình hiện tại.
Giang Nhan ngoảnh đầu lại, chăm chú nhìn Vân Vy: -Tối nay cô muốn ăn gì?
-Tôi về nhà ăn qua loa cái gì đó là được rồi!
-Tôi biết một chỗ rất được, chúng ta tới đó đi!
-Ok!- nói xong rồi cô mới sực nghĩ ra, lẽ nào Giang Nhan muốn mời cô ăn cơm?
Nhìn vẻ mặt mơ hồ của Vân Vy, Giang Nhan liền ngắn gọn giải thích: -Chẳng phải cô còn thời gian mấy ngày để cân nhắc hay sao? Trong mấy ngày này chúng ta sẽ cư xử hòa thuận với nhau.
-Giang Nhan….- cô có thể hiểu rằng ý anh là muốn cùng với cô….Làm gì có chuyện đó!
-Bảo cô đưa ra một lời giải thích với cái tin nhắn mà cô đã gửi đi lại khó đ